Ai nấy đều đồn rằng nhị tiểu thư phủ Quốc Công là người phóng túng, không giữ lễ giáo. Suốt ngày chỉ biết múa đao luyện kiếm, cưỡi ngựa bắn cung, hoàn toàn không mang dáng vẻ nữ nhi thùy mị. So với đại tiểu thư Tạ Uyển, quả là một trời một vực.
Nam nhi trong nhà đều chí hướng sa trường, còn ta cũng ôm mộng trở thành nữ tướng của Vân Hợp. Thế nhưng, tỷ tỷ lại khuyên ta tiến cung làm phi, học theo Nga Hoàng, Nữ Anh, tỷ muội cùng hầu một chồng.
Ban đầu, ta chẳng hề muốn. Những tranh đấu nơi cung cấm đối với ta còn khó khăn hơn cả việc chinh chiến nơi biên cương. Thế nhưng, vì nhà họ Tạ, vì A Tỷ, ta không thể không tranh giành.
Ta tên là Tạ Ưng. Phụ thân từng nói ta là con chim ưng sẽ bay cao giữa trời xanh. Thế nhưng, một khi bước chân vào cung, năm tháng dần trôi, ta cũng như A Tỷ, trở thành đóa hoa héo úa trong bức tường cao lạnh lẽo.