Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Cổ Đại CÕI ĐỜI TỰA NHƯ MỘNG Chương 6 CÕI ĐỜI TỰA NHƯ MỘNG

Chương 6 CÕI ĐỜI TỰA NHƯ MỘNG

5:04 chiều – 29/11/2024

Đêm đó, A Tỷ kể cho ta nghe rất nhiều chuyện cũ từ thời nàng còn ở Đông Cung.

Khi ấy, nàng và Lưu Chấp là đôi phu thê trẻ tuổi, tính cách hợp nhau, cũng từng tôn trọng nhau. Lưu Chấp lớn lên giữa chốn hậu cung đầy mưu kế, lòng dạ đa nghi, thế nên Đông Cung của hắn rất ít nữ nhân. Trong phủ chỉ có nàng là thái tử phi, cùng với Mạnh Vũ Yên và Từ Lương Ngọc hai vị lương viên.

Trước khi sinh Cảnh Văn, A Tỷ từng mang thai hai lần, nhưng cả hai đều mất khi chưa đầy hai tháng.

Hai lần biến cố đó khiến cơ thể nàng tổn thương nghiêm trọng. Hoàng hậu và tiên hoàng nhiều lần trách móc, cho rằng nàng làm lỡ đại sự khai chi tán diệp của Lưu Chấp.

Lúc đó, Thái hậu Trịnh thị nhân cơ hội đưa rất nhiều nữ nhân vào Đông Cung, trong đó có một người đẹp nghiêng nước nghiêng thành:

Trịnh Thu Nguyệt.

A Tỷ ban đầu cũng từng ghen tuông, từng đau khổ. Nhưng nàng là thái tử phi, lời ra tiếng vào cùng quy củ lễ pháp buộc nàng không thể bộc lộ ra ngoài.

Hơn nữa, thời trẻ, Lưu Chấp tính tình hiếu thắng, thường xuyên cãi cọ với nàng khi bị nàng quở trách.

Có nhiều lúc, hắn vốn không muốn sủng ái người khác, nhưng chính nàng lấy cớ “không hợp lễ nghi” để thúc ép hắn. Điều này khiến hắn rất bực bội.

Mạnh Vũ Yên đã tận dụng cơ hội ấy để chen chân vào.

A Tỷ không hiểu, rõ ràng hai người từng thân thiết như vậy, nhưng kế từ khi Mạnh Vũ Yên trở thành lương viên của Lưu Chấp, mối quan hệ của họ dần xa cách.

Còn Trịnh Thu Nguyệt, khi mới vào Đông Cung, nàng cũng đối xử chân thành. Khi hai người gần như cùng lúc mang thai, họ đã giữ hòa khí suốt một thời gian dài.

Cho đến khi Lưu Chấp vừa đăng cơ, phe nhà họ Trịnh ép buộc hắn phải lập con gái nhà mình làm hoàng hậu. Thậm chí, Thái hậu

Trịnh thị cũng nhúng tay vào, đứng về phía

Trịnh Thu Nguyệt.

Tạ gia đương nhiên không chịu nhượng bộ.

Ba ngày tranh cãi không ngừng ở tiền triều,

Lưu Chấp vì không muốn làm phật lòng cả hai bên, đành hạ chỉ: Ai sinh trưởng tử trước, người đó sẽ được lập làm hậu.

A Tỷ kế, Lưu Chấp có lẽ trong lòng thiên vị

Trịnh Thu Nguyệt, bởi vì nàng ta mang thai trước nàng gần một tháng. Theo lẽ thường, nàng không thể nào sinh con trước.

Nhưng thật trở trêu, có lẽ do nàng từng mất hai hài nhi, đến tháng thứ tám, nàng lại sinh non.

Khi Cảnh Văn ra đời, thân hình nhỏ xíu, yếu ớt. Lưu Chấp chỉ liếc qua một cái, để lại một câu lạnh lùng:

“Tạ Uyển, vì cái ghế hoàng hậu, nàng không tiếc thân mình.”

 

Nói rồi, hắn quay người bỏ đi.

 

Từ đó, A Tỷ trở thành hoàng hậu, nhưng cũng từ đó, nàng và Lưu Chấp chỉ còn là phu thê gặp nhau mỗi tháng đôi lần.

 

Còn sự sủng ái, thì tất cả đều dành cho Trịnh Thu Nguyệt. Khi nàng ta hạ sinh Nhị hoàng tử

Lưu Việt, Lưu Châp lập tức phong nàng làm quý phi, chỉ dưới một người.

 

Hăn ban cho nàng ta phong hiệu “An”, với ý nghĩa yên ốn, hòa hợp.

 

A Tỷ kế đến đây, giọng nói tràn ngập vẻ hâm mộ.

 

Từ đó, Trịnh Thu Nguyệt bước lên đỉnh cao quyền lực. Trong mắt nàng ta, A Tỷ là một người phụ nữ vì quyền lực mà không tiếc thân mình. Vì vậy, mỗi lần gặp, nàng ta đều không quên mỉa mai, châm chọc.

Sau này, trong cung xuất hiện thêm Cầm Phi,

Văn Tần, Dao Mỹ Nhân, Lạc Đáp Ứng… Số lượng phi tần ngày càng đông, tranh chấp cũng ngày càng nhiều.

A Tỷ đã chịu đựng như vậy suốt sáu năm.

Nàng nói, nàng đã không còn động lòng với

Lưu Chấp từ lâu. Nhưng vì Cảnh Văn, vì Tạ gia, nàng phải làm tròn vai trò của một hoàng hậu.

“A Ứng, tỷ thật sự mệt mỏi lắm rồi.”

Đêm đã khuya, A Tỷ tựa đầu vào vai ta, ngủ thiếp đi.

Ta nhìn ánh trăng ngoài cửa số, lòng ngổn ngang trăm mối.

Ta từng nghĩ A Tỷ là phượng hoàng định mệnh, nhưng không ngờ nàng cũng như ta, đôi cánh bị bẻ gãy.

Giống như ta từng nghĩ mình là chim ưng tự do giữa trời xanh, cuối cùng cũng giống như A Tỷ, bị nhốt lại trong lồng son này.

11

Sáng hôm sau, ta dậy sớm búi tóc, mặc vào bộ trang phục cưỡi ngựa đã lâu không dùng, rồi bảo cung nữ chuyển lời đến thái giám bên cung của Lưu Chấp, hẹn hắn sau khi bãi triều đến trường ngựa trong cung gặp ta.

Đầu tháng ba, tuyết trong cung đã tan gần hết.

Ta nghĩ, đã lâu rồi Cảnh Văn không được thư giãn, bèn nhân lúc A Tỷ không chú ý, lén đưa thằng bé đi cùng.

“A di, nếu con không đến thư viện, mẫu hậu lại sẽ trách phạt mất.”

Cảnh Văn chớp mắt nhìn ta, khuôn mặt vừa có chút chán nản, vừa xen lẫn sự lo lắng lẫn mong đợi.

“Cảnh Văn đừng sợ, trời sập đã có a di đỡ cho con. Ngày thường học tập chăm chỉ, hôm nay cũng nên thả lỏng một chút.”

Ta kéo thằng bé lên ngựa, sau đó cũng nhảy lên theo.

“A di từ nhỏ đã lớn lên trên lưng ngựa, Cảnh Văn, con là nam nhi, không thể thua ta được.”

Dù sao cũng là một đứa trẻ, làm sao không ham chơi?

Nhưng Cảnh Văn quả thật có thiên phú. Ta chỉ cần chỉ dạy vài câu, thằng bé đã làm rất tốt, thậm chí còn khéo léo hơn A Duệ, đứa cháu lớn hơn vài tuổi.

Khi Lưu Chấp đến, ta vẫn đang nắm tay Cảnh Văn, dạy thằng bé cách kéo cung sao cho không tự làm đau mình.

Dây cung buông ra, mũi tên bắn thẳng vào hồng tâm. Cậu bé sáu tuổi vui mừng nhảy cẫng lên, nhưng ngay sau đó, như nhận ra bóng dáng màu vàng sáng, thằng bé vội quỳ xuống.

“Nhi thần thỉnh an phụ hoàng.”

Trước đây ta chỉ nghe nói Lưu Chấp không thích đứa con trưởng này, hôm nay tận mắt chứng kiến, mới thấy lời đồn không phải không có căn cứ.

Hoàng đế đáp lời bằng giọng lạnh lùng, sau đó chẳng nói gì thêm.

Hắn hỏi Cảnh Văn về bài học, thằng bé cúi đầu nhỏ nhẹ trả lời, hai người đứng đối diện nhau, chỉ giống như quân thần, không giống cha con chút nào.

“Hoàng thượng,”

Nhìn cảnh đó, ta nhịn không được mà lên tiếng, đôi mày nhíu lại, tỏ vẻ bất mãn:

“Triều đã bãi rồi, ngài vẫn giữ bộ dạng quân thần này, trẻ con làm sao dám gần ngài? Chẳng lẽ các hoàng tử khác cũng bị ngài đối xử lạnh nhạt như vậy, hay chỉ riêng Cảnh Văn?”

Ta chỉ nói vài câu đã khiến hắn im lặng. Lưu Chấp nhìn ta bằng ánh mắt phức tạp:

“Cảnh Văn là đích tử, tất nhiên khác biệt.”

“Khác biệt chỗ nào?”

Ta truy hỏi, trong lòng chỉ thấy bất bình thay cho Cảnh Văn và A Tỷ.

“Ta thấy ngài chẳng qua là ghét bỏ thằng bé vì nó là con của A Tỷ. Nếu nó là con của An Quý Phi hay Cầm Phi, liệu ngài cũng sẽ vô tình như vậy sao?”

Sắc mặt Lưu Chấp sa sầm, ánh mắt đầy vẻ mất kiên nhẫn:

“Tạ Ưng, trẫm có phải đã quá nuông chiều nàng, để nàng ngày càng càn rỡ?”

Ta lập tức quỳ xuống, cung kính nói:

“Thần thiếp chỉ cảm thấy, mâu thuẫn giữa người lớn không nên đặt lên vai trẻ con. Cảnh Văn là đích tử, nhưng cũng là con của ngài.

“Ngày ngày thằng bé phải dậy sớm, lịch trình học tập kín mít, ai ai cũng yêu cầu nó phải làm tốt vai trò đích tử. Nhưng đích tử thì phải như thế nào?

“Ngài đang trong thời kỳ cường tráng, các hoàng tử cũng còn nhỏ, cớ gì phải quá vội vã như vậy?

“Ngài là đế vương, phải có uy nghiêm của bậc đế vương. Nhưng ít nhất khi đối diện với con cái, ngài nên chỉ là một người cha.”

Lưu Chấp có chút động lòng. Hắn chắp tay sau lưng, bước đi vài bước, rồi quay lại nhìn ta, ánh mắt lại lướt qua Cảnh Văn.

Ta không biết hắn đang nghĩ gì, nhưng ta nhất định phải tranh thủ vì Cảnh Văn.

“Hoàng thượng, trước đây ngài cũng là đích tử, ngài đã trải qua những gì? Ngài cũng từng là một đứa trẻ, nhưng tuổi thơ thì có được bao nhiêu ngày?”

Ta biết, trong lòng Lưu Chấp rõ ràng nhất, Cảnh Văn chính là đứa con giống hắn nhất. Cũng là đích tử của Trung Cung, từ nhỏ đã phải sống trong sự dè dặt, từng hành động đều bị ràng buộc.

Cảnh Văn không phải là một đứa trẻ quá thông minh, cũng không xuất sắc so với các hoàng tử khác. Nhưng có lẽ chính vì thế mà thằng bé càng giống Lưu Chấp ngày trước.

Cảnh Văn thậm chí không có được một người mẹ như Đức Trang Hoàng hậu, người mà tiên hoàng suốt đời thương nhớ.

Lưu Chấp chán ghét A Tỷ. Nếu một ngày A Tỷ không còn nữa, không còn sự bảo vệ của phụ thân, thì những ngày tháng của Cảnh Văn chắc chắn sẽ vô cùng khốn khó.

Ta từng gặp Nhị hoàng tử Lưu Việt, con trai của An Quý Phi. Đứa trẻ đó quả thực thông minh, khôn khéo, nói năng cẩn trọng, thái độ đúng mực, từng lời từng hành động đều toát lên dáng vẻ của một vị quân vương tương lai.

Tứ hoàng tử Lưu Càn, mới chỉ bốn tuổi, đã có khả năng ăn nói sắc bén, đối đáp thơ văn lưu loát, so với Lưu Việt còn vượt trội hơn.

Những đứa trẻ như vậy tự nhiên thu hút sự chú ý và trở thành ứng cử viên sáng giá cho ngôi vị thái tử, được đông đảo triều thần ủng hộ.

Nhưng Lưu Chấp là đế vương, một vị đế vương đã từng trải qua cuộc tranh đoạt ngôi vị.

Hắn muốn không chỉ là một thái tử.

“Trẫm biết rồi.”

Hắn im lặng hồi lâu, chỉ để lại một câu ngắn gọn, sau đó quay lưng, bước đi không chút do dự.

“A di, có phải là Cảnh Văn đã khiến phụ hoàng tức giận không?”

Cảnh Văn rụt rè hỏi, ánh mắt đầy vẻ thất vọng. Ta đứng lên, không trả lời, chỉ hơi nhếch môi cười nhạt:

“Cảnh Văn đừng lo, sau này con sẽ hiểu thôi.”