Nhìn khắp hậu cung, đây đã là địa vị cực kỳ cao quý.
Trong phòng, đám thái giám và nội thị nhìn nhau, mặt ai nấy đều lộ vẻ khó xử, hiển nhiên bị việc ta được thăng lên tước vị phi làm cho chấn động đến mức không nói nên lời.
Mạnh Vũ Yên, người đã bị bỏ quên khá lâu, đặt cây mài mực xuống, chậm rãi bước ra.
“Thần thiếp chúc mừng Vinh phi muội muội.”
Gương mặt nàng tràn đầy niềm vui, bước ra từ phía sau hoàng đế, chỉnh tề hành lễ, tựa như thật lòng vui mừng vì ta.
Ta quá quen với dáng vẻ dịu dàng, yếu đuối đầy kiểu cách của nàng, nhưng không hiểu sao, trong lòng bỗng dấy lên một nỗi cảnh giác.
Mạnh Vũ Yên là thứ nữ của Kinh Đô Thái Thú. Mẫu thân nàng, Thái Thú phu nhân, nổi tiếng ghen tuông, vì vậy các thiếp thất và con cái thứ xuất trong phủ đều sống rất khổ cực.
Cho đến khi nàng gặp A Tỷ.
A Tỷ không giống nàng. Là đích trưởng nữ của Tạ Quốc Công, từ khi sinh ra đã là thiên chi kiêu nữ. Năm đó, trong tiệc Hoa Nghênh, A Tỷ đã ra mặt giúp Mạnh Vũ Yên khi nàng bị ức hiếp, từ đó hai người quen biết và trở thành bạn khuê phòng. Cả hai đều là người điềm tĩnh, thường xuyên qua lại, cùng đối thơ, đánh đàn, thêu thùa.
Thuở nhỏ, khi nàng đến phủ, thường gọi ta là “A Ưng muội muội” và mang theo bánh trái ngon để dỗ ta.
Vậy mà từ khi nào mọi chuyện đã thay đổi?
Ta nhớ rất rõ, năm đó, Mạnh Vũ Yên đến phủ Tạ để từ biệt, nói rằng gia đình đã định cho nàng một mối hôn sự. Đối phương là con trai thứ của Lễ Bộ Thượng Thư, nổi danh là kẻ ăn chơi trác táng, suốt ngày chìm trong kỹ viện, phủ đệ lại đầy rẫy thê thiếp. Nếu lấy hắn, đời nàng chắc chắn không có ngày lành.
Nàng khóc đến mức khiến người ta không đành lòng. A Tỷ không thể chịu được, bèn xin một đạo thánh chỉ, nói rằng hai người là tỷ muội thâm tình, nguyện cùng nhau vào Đông Cung hầu hạ thái tử, giống như khi nàng đưa ta vào cung vậy.
Chỉ khác là, Mạnh Vũ Yên xuất thân thấp kém, nhờ cậy vào A Tỷ mới được phong làm lương viên.
Ta vẫn nhớ rõ ngày nàng và A Tỷ ôm nhau khóc nức nở, nói lời cảm tạ A Tỷ đã đưa tay cứu giúp, nguyện cả đời hầu hạ bên A Tỷ, làm tỷ muội một đời.
Thế nhưng, hừ, vài năm thôi, mọi thứ đã thay đổi.
Dường như lúc này, Lưu Chấp mới nhớ ra trong phòng còn một người, hơi ngạc nhiên nói:
“Ồ, trẫm quên mất còn có Yên nhi ở đây.”
“Hết thảy là do A Ưng, tiểu tinh nghịch này!”
Hắn đưa tay chạm nhẹ lên trán ta, rồi quay người trở lại bàn sách.
“Trẫm thấy chữ ‘Vinh’ này không hay lắm. Đã thăng lên phi vị, vậy phải chọn một danh hiệu dễ nghe hơn. Yên nhi, nàng đọc sách nhiều, thấy thế nào?”
“Thần thiếp không dám mạo muội.”
“Được A Ưng, trẫm rất vui. Vậy thì…”
Lưu Chấp nhấc bút, viết lên giấy một chữ lớn—‘Di’.
“Di,” nghĩa là vui vẻ, hài lòng.
Hắn chắc hẳn đang cảm thấy mãn nguyện.
Nhưng ta cũng nhìn thấy đôi tay siết chặt của Mạnh Vũ Yên, và trong mắt nàng lóe lên một tia sắc lạnh rồi nhanh chóng biến mất. Không hiểu vì sao, khi thấy nàng như vậy, trong lòng ta lại cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Đêm đó, Lưu Chấp không lật bài của ta. Nghe nói Trịnh Thu Nguyệt trong hậu cung nổi trận lôi đình, còn truyền thái y đến nói rằng nàng bị hồi hộp, cần được chăm sóc. Cuối cùng, hoàng đế phải qua đó dỗ dành một phen.
Chuyện thật giả chưa bàn đến, nhưng nhìn mỹ nhân bực dọc mệt mỏi, ngay cả ta cũng khó lòng không muốn dỗ dành, huống chi là Lưu Chấp.
Ta vốn định tận hưởng chút thanh tịnh, nhưng đang ngủ dở thì cảm thấy một cơ thể lành lạnh áp sát vào lưng ta.
Ta ngủ không sâu, theo phản xạ liền vung tay đánh lại, nhưng tay đã bị đối phương nắm chặt lấy. Hắn bật cười trầm thấp, rồi như trả thù, cúi xuống cắn mạnh lên cổ ta. Mùi hương quen thuộc của long tiên hương, không phải Lưu Chấp thì là ai?
“A Ưng, trẫm nhớ nàng đến điên mất, vậy mà nàng còn dám đánh trẫm, đồ vô tâm.”
Hắn chỉ mặc một bộ nội y mỏng, ôm sát lấy ta, bàn tay bắt đầu không an phận mà thăm dò.
“Hoàng thượng, sao ngài lại đến đây? Không phải hôm nay ngài lật bài của An Quý Phi sao?” Ta giữ chặt tay hắn, khó chịu né ra phía sau.
Ta vừa mới nghĩ hắn không phải hôn quân, thế mà vừa từ giường người khác đã lăn sang chỗ ta, hừ!
“À, hóa ra là bình giấm chua nhỏ của trẫm lại bị đổ rồi.”
“Lưu Chấp!”
Ta tức đến mức gọi thẳng tên hắn, nhưng ngay sau đó giật mình tỉnh táo, cả người toát mồ hôi lạnh. Vội vàng nằm rạp xuống giường, giọng không mấy thiện chí:
“Thần thiếp thật không có quy củ, dám gọi thẳng tên hoàng thượng, đúng là đáng chết.”
Dù tính ta ngày thường tùy tiện, nhưng cũng hiểu rõ đó là đại tội. May mắn là hắn biết tính ta, không trách phạt.
“Không sao, lúc chỉ có hai người chúng ta, nàng cứ gọi tên trẫm.”
Hắn vuốt đầu ta, nụ cười mang vẻ nghiêm túc:
“Trừ mẫu hậu ra, đã rất lâu rồi không có ai gọi tên trẫm.”
Trong lòng ta bất giác dấy lên một chút xúc động. Ta thừa nhận, khoảnh khắc này, Lưu Chấp khiến tim ta hơi rung động. Nhưng ai cũng nói đế vương vô tình, ta không khỏi tự hỏi liệu lời này của hắn có bao nhiêu phần thật lòng.
“Hoàng thượng nửa đêm đến chỗ thần thiếp, e rằng quý phi tỷ tỷ sẽ hận thần thiếp đến xé da lột thịt mất thôi.”
Dù thời gian tiếp xúc chưa nhiều, ta đã hiểu rõ tính cách nhỏ nhen của Trịnh Thu Nguyệt. Chắc giờ này nàng đã muốn moi tim ta ra rồi.
“Cũng đúng, vậy trẫm về chỗ Thu Nguyệt vậy.”
Hắn nói rồi làm bộ đứng dậy, định rời đi. Ta vội túm lấy áo hắn, như một con sói con xù lông nhào tới, nghiến răng:
“Ngài dám!”
Thấy ánh mắt tràn đầy ý cười của hắn, ta mới nhận ra mình lại mắc bẫy.
“Trẫm nào dám, trẫm thật sự bị tiểu hồ ly này cắn chặt không buông rồi.”
10
Cuối cùng, Lưu Chấp đã bất chấp mọi ý kiến phản đối, phong ta làm phi, ban cho ta sự sủng ái và đặc quyền tột bậc. Trong hậu cung, ai mà không biết Di phi Tạ Ưng giờ đây đã ngang hàng với An Quý Phi.
Ta thừa hiểu điều này chẳng phải là phúc lành. Càng nổi bật, càng trở thành cái đích để người ta nhắm vào.
A Tỷ triệu ta đến Chính Nghi Cung, ta cung kính hành lễ, so với lúc mới nhập cung đã tiến bộ không ít.
“A Ưng, tỷ biết muội là người thông minh.”
Ánh mắt nàng vẫn dịu dàng, nhưng lại ẩn chứa một nỗi lo lắng khó nhận ra:
“Hôm qua Thái hậu tìm tỷ nói chuyện, trong lời có ý nhắc nhở rằng muội quá lộ liễu, bảo tỷ khuyên nhủ muội. Giờ đây muội được sủng ái như vậy, chỉ e một số người không ngồi yên nổi nữa.”
Nàng vừa nói xong thì che miệng ho dữ dội. Thấy vậy, ta vội vàng đuổi hết cung nữ ra ngoài, gọi người đi theo ta đến bắt mạch cho A Tỷ.
“Người này là ai?”
A Tỷ nhìn ta đầy ngạc nhiên. Ta bước tới, nắm lấy tay nàng, hạ giọng nói:
“A Tỷ, nếu tỷ tin muội, đừng hỏi nhiều.”
Trước đó, thấy bệnh của A Tỷ ngày càng nặng mà thuốc của thái y mãi chẳng hiệu quả, ta liền âm thầm nhờ phụ thân tìm một đại phu đáng tin cậy vào cung.
Hành động này vốn không hợp lễ nghi, nhưng là cách duy nhất để xua tan mối nghi ngờ trong lòng ta.
Đại phu chậm rãi bắt mạch, vuốt râu suy nghĩ, sau đó đứng dậy, quỳ xuống nói:
“Thảo dân cả gan hỏi, nương nương thường ngày có sợ nóng, sợ lạnh, hoặc nguyệt sự kéo dài không đều chăng?”
A Tỷ hơi ngượng ngùng, nhưng vẫn khẽ gật đầu:
“Bổn cung thường xuyên đau đầu dữ dội, toàn thân mệt mỏi. Lúc đầu chỉ nghĩ là do suy nhược sau sinh, nhưng uống thuốc bao lâu vẫn không hề thuyên giảm.”
“Quả nhiên là vậy.”
Đại phu nhíu mày, nghiêm túc nói:
“Theo mạch tượng, nương nương đã tổn hại căn bản từ sớm, sau này lại dùng quá nhiều đồ có tính hàn, dẫn đến cơ thể suy kiệt như hiện tại. Đây không phải chuyện ngày một ngày hai. Tạm thời nương nương nên dừng hết các loại thuốc đang uống…”
Ông không nói thẳng, nhưng ta đã hiểu ra phần lớn.
Quả nhiên, có người đang hại A Tỷ!
“Ngươi cứ nói, A Tỷ của ta có còn cơ hội sống không?”
Đại phu cau mày, quỳ xuống dập đầu:
“Thảo dân y thuật nông cạn, bệnh đã vào phế phủ, e là khó lòng cứu chữa. Sau này, bất kể đông hay hè, cần thường xuyên dùng nước gừng ấm để tắm rửa, tuyệt đối không được nhiễm gió lạnh, cũng không thể ăn đồ tính hàn. Thảo dân sẽ kê thêm vài phương thuốc dưỡng khí bổ huyết, có thể giữ nương nương an ổn ba đến năm năm.”
Ba đến năm năm?
A Tỷ, chỉ còn lại ba đến năm năm thôi sao?
Ta sững người, không thốt nên lời. A Tỷ lại tỏ vẻ bình thản, như thể nàng đã đoán trước kết cục này từ lâu.
Sau khi gọi người tiễn đại phu ra ngoài, ta không thể kìm được nữa, nước mắt tuôn rơi.
“A Tỷ, rốt cuộc là muội đã đến muộn sao? Là ai dám hại tỷ như vậy?”
Ta lao vào lòng A Tỷ, khóc không kìm nén, còn nàng chỉ nhẹ nhàng vỗ vai ta, như khi ta còn bé, nàng thường an ủi ta mỗi lúc ta tổn thương.
“A Ứng, tỷ đã sớm biết sẽ có ngày hôm nay.
Ban đầu, tỷ chỉ sợ không có ai để nương tựa, không ai bảo vệ được Cảnh Văn, không ai giữ được Tạ gia. Nhưng giờ muội đã vào cung, tỷ không còn gì nuối tiếc nữa.”
“Phải chăng là họ? Là Thái hậu và Trịnh Thu Nguyệt?”
Ta ngấng đầu, ánh mắt lóe lên sát khí. Ngoài nhà họ Trịnh, còn ai có thể căm ghét A Tỷ đến mức này? Ban đầu ta chỉ nghĩ, “người không phạm ta, ta không phạm người”.
Nhưng giờ, ta chỉ muốn giết chết bọn họ.
“Không được nói bậy!”
A Tỷ vội vàng che miệng ta, ánh mắt ra hiệu rằng nơi này có tai mắt.
“A Ứng, nhớ kỹ, bất kể lúc nào cũng phải đặt an toàn của muội lên hàng đầu. Đừng hành động hấp tấp, biết chưa?”
Ta đành gật đầu.