Hắn đến với bước chân hối hả, rõ ràng mang theo ý định trách tội. Vì ta đang mang thai, hắn không tiện nổi giận với ta nên đành đổ hết lên người A Tỷ.
Thật là đáng ghét.
“Còn nàng!”
Hắn nghiêm mặt, có lẽ nghĩ đến cảnh ta còn cưỡi ngựa phi nước đại vài ngày trước, giọng càng thêm tức tối:
“Có thai rồi còn nghịch ngợm như thế, đúng là hồ đồ!”
“Thần thiếp… không biết mình có thai. Hôm nay thần thiếp còn lấy làm lạ, mới bị đánh hai gậy mà sao lại ngất.”
“Ai dám đánh nàng? Với tính khí của nàng, Trịnh Thu Nguyệt còn chẳng chạm nổi vào ống tay áo của nàng. Nàng lại lớn gan đến mức dám ra tay đánh cả quý phi.”
Giọng hắn cao vút, như thể muốn bênh vực cho Trịnh Thu Nguyệt, khiến ta bất giác nổi giận.
“Rõ ràng là nàng ta trước đó đã xúc phạm A Tỷ, nhục mạ Cảnh Văn, thần thiếp không nhịn được mới thay A Tỷ động thủ. Chẳng phải nàng ta cũng đã trả đũa rồi sao?”
Ta ngẩng đầu, chỉ vào gương mặt đỏ bầm của mình, cố ý làm ra vẻ đáng thương, thút thít như thể bị uất ức. Dù gì Trịnh Thu Nguyệt chỉ biết giở mấy trò nhỏ nhen, ai mà không biết?
“Đây là sao mà bị đánh thành như vậy?”
Lưu Chấp nâng cằm ta lên, nhìn trái nhìn phải, như vừa mới nhận ra vết thương của ta. Đầu ngón tay hắn lành lạnh, còn dính chút mồ hôi, chắc hẳn vì đến vội.
Mặt ta nóng bừng, không cần soi gương cũng biết đã sưng tấy thế nào. Chắc hắn cũng không hiểu nổi, làm sao một Di phi của hắn lại bị đánh đến mức này. Bọn người của Thái hậu dù ra tay độc ác, nhưng ta cố tình không giấu diếm, tất cả bày rõ trên mặt.
Không chần chừ, ta kể lại toàn bộ những gì xảy ra trong ngày. A Tỷ hốt hoảng bước lên, dường như muốn ngăn cản ta, nhưng ta đã nhanh hơn một bước, tiếp tục:
“Thường ngày nàng ta ỷ được sủng ái mà không hành lễ với A Tỷ cũng thôi, dù sao nàng ta cũng là cháu gái của Thái hậu, mẫu gia lại là Tể tướng, ta và A Tỷ nào dám động vào nàng ta. Nhưng hôm nay, trước mặt mẫu hậu, nàng ta dám nói Cảnh Văn là đứa đích tử nửa vời, nói thằng bé sinh ra đã yếu kém, ngu dốt. Ngài bảo thần thiếp làm sao nhịn được? Nàng ta còn nói sẽ mách với Thái hậu và hoàng thượng. Quả nhiên, Thái hậu lập tức phái mấy mụ bà đến đây, vừa đánh vừa chửi thần thiếp.”
Ta giả vờ khó chịu, ôm bụng, khiến Lưu Chấp lập tức kéo ta vào lòng. Ta thuận thế rơi vài giọt nước mắt, giọng đầy tủi thân:
“Thần thiếp nào dám đánh trả, sợ lỡ làm tổn thương các mụ bà của Thái hậu thì lại bị gán thêm tội danh. Dù sao An Quý Phi cũng nói rồi, hậu cung này mang họ Trịnh.”
Ta vừa dứt lời, sắc mặt Lưu Chấp liền u ám.
Sau thời gian dài tiếp xúc, ta biết cách lấy lòng hắn, cũng hiểu rõ giới hạn của hắn. Ban đầu hắn đến đây là để trách tội A Tỷ và ta, nhưng giờ nghe hết câu chuyện, hắn nhận ra mình đã trách nhầm A Tỷ, và ta lại bị oan ức.
Hắn cúi đầu, ánh mắt lóe lên chút áy náy. Ngay lập tức, hắn ra lệnh:
“Người đâu, tất cả những mụ bà hôm nay đến Di phi cung, bắt hết lại, mỗi người một trượng đánh chết.”
“Nô tài ở Thính Vũ Hiên không làm tròn bổn phận, khiến long thai bị kinh động, ban chết.”
“An Quý Phi hành sự thất lễ, phạt bổng lộc nửa năm, thu hồi quyền quản lý lục cung. Nữ quan giáo lễ trong cung không dạy nàng cách hành lễ với hoàng hậu, giữ lại cũng vô dụng, ban chết bằng trượng.”
Ta hơi sững người. Chỉ một câu nói của hắn, mấy mạng người đã mất.
Đây chính là đế vương.
Dù đã chuẩn bị tâm lý sẽ vấy máu, nhưng khi thực sự trải qua, bản năng vẫn khiến ta thấy sợ hãi.
Nhưng khi nhớ lại những gì A Tỷ và Cảnh Văn đã phải chịu, ta lại cố gắng nén lòng, tự ép mình trở nên cứng rắn hơn.
Rốt cuộc, người khác sẽ không bao giờ vì ta thiện lương mà đối xử tử tế với ta. Muốn sống sót trong nơi này, ta phải học cách tàn nhẫn.
“Uyển nhi, nàng là hoàng hậu do trẫm thân phong. Trẫm biết nàng không phải người ham tranh đoạt, nhưng ở hậu cung, nàng là chủ nhân của nơi này, không cần phải luôn nhẫn nhịn.”
Hắn đưa tay kéo A Tỷ đứng dậy, nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay nàng, giọng điệu đầy an ủi:
“Cảnh Văn là một đứa trẻ tốt, là nhờ nàng dạy dỗ giỏi. A Ưng đang mang thai, nàng lại là tỷ tỷ ruột của nàng ấy, sau này việc ăn ở sinh hoạt cứ giao cho nàng chăm lo. Trẫm tin nàng.”
Sự thân thiết bất ngờ này khiến A Tỷ thoáng sững sờ, nhưng nàng vẫn cúi đầu, lùi hai bước, lễ phép đáp lời:
“Thần thiếp tuân mệnh.”
“Truyền chỉ xuống dưới, Di phi mang long thai có công, thăng làm Di Quý phi, ban quyền phụ trách lục cung. A Ưng, từ nay về sau sẽ không còn ai dám ức hiếp nàng nữa. Chờ nàng sinh xong, trẫm sẽ tổ chức lễ sắc phong long trọng.”
Ta kinh ngạc, Lưu Chấp thăng phi vị cho ta cứ như chuyện nhỏ.
Hắn đăng cơ đã nhiều năm, nhưng vì từng trải qua cuộc chiến tranh đoạt ngôi báu và cả tranh chấp trong hậu cung, số lượng phi tần trong cung của hắn không nhiều. Những người có vị phần cao cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Số hoàng tử hoàng nữ cũng thưa thớt, ngoài đích tử Cảnh Văn, nhị hoàng tử Lưu Việt, tứ hoàng tử Lưu Càn, thì còn có tam hoàng tử Lưu Triết do Tường Tần sinh hạ.
Ánh mắt hắn lúc này tràn ngập sự dịu dàng không thể che giấu, nhẹ nhàng vuốt lưng ta, thì thầm bên tai:
“A Ưng, trẫm hy vọng đứa bé lần này sẽ như ý nguyện của trẫm, là một công chúa.”
Ta bất chợt nhớ đến lời hắn từng nói, bàn tay nhẹ nhàng xoa bụng, nơi chưa hề nhô lên. Trong lòng gợn lên muôn vàn cảm xúc.
Không biết Lưu Chấp dành cho ta bao nhiêu chân tình, nhưng ta biết hắn thật sự vui mừng với đứa trẻ này.
14
Trịnh Thu Nguyệt bị phạt cấm túc ba tháng, xem ra hoàng thượng thực sự nổi giận. Nhưng ta không biết là vì kiêng dè nhà mẹ đẻ của nàng ta, hay vì đau lòng cho ái phi, nên cuối cùng vẫn không có hình phạt nào thực sự nặng nề.
Ta an tâm ở lại cung của A Tỷ dưỡng thai, một khoảng thời gian dài sống thật thoải mái. Lưu Chấp thường xuyên ghé thăm sau khi hạ triều, đôi khi cũng đến cung của A Tỷ để thăm Cảnh Văn.
Những ngày qua, tinh thần của A Tỷ đã khá hơn nhiều, nhưng khi đối mặt với Lưu Chấp, nàng vẫn giữ thái độ lạnh nhạt. Biết mình không được hoan nghênh, hắn mỗi lần chỉ ngồi một lát rồi lấy cớ trở về phê duyệt tấu chương.
Tiền triều, mấy lão thần cố chấp lại đề xuất Lưu Chấp nên nạp thêm phi tần để đông đúc hậu cung, cân bằng quyền lực. Dù cố gắng khước từ, cuối cùng hắn vẫn định ngày tuyển tú vào tháng tám.
Ta thầm mắng hắn bạc tình, nhưng A Tỷ thì đã quá quen thuộc với chuyện này, nét mặt không hề thay đổi. Chỉ có Tường Tần ngồi cạnh cười khẽ, thốt lên:
“Một đời một kiếp một đôi người, chỉ là mộng tưởng mà thôi.
“A Ưng muội muội, huống chi người đó lại là hoàng đế?”
Ta nhìn sang A Tỷ, thấy thần sắc nàng khẽ đổi, như thể vừa nhớ ra điều gì.
Tường Tần, quả thật là người tỉnh táo nhất trong cung. Nàng vốn chỉ là một quan nữ nhỏ bé trong cung, và với Lưu Chấp, chỉ có duyên một đêm. Nhưng nàng lại bất ngờ mang thai tam hoàng tử Lưu Triết.
Cha nàng chỉ là một quan chức nhỏ bát phẩm trong bộ Lễ, mẹ đẻ cũng không có bối cảnh mạnh mẽ. Vì vậy, dù sinh ra hoàng tử, nàng chỉ được phong làm một Tần vị nhỏ nhoi.
Năm ấy, An Phi đang được sủng ái nhất hậu cung, ỷ vào địa vị cao quý, muốn giành tam hoàng tử về cho Mạnh Vũ Yên nuôi dưỡng. Nếu không nhờ A Tỷ can thiệp, có lẽ Lưu Triết đã không thể bình an lớn lên bên Tường Tần.
Tường Tần sống theo đúng bản chất của mình, như bông sen lặng lẽ, không hề tranh đoạt. Sự tồn tại của nàng trong cung gần như mờ nhạt, chỉ thỉnh thoảng lui tới cung của A Tỷ.
Lưu Triết, đứa con trai của nàng, là một cậu bé tùy hứng và nghịch ngợm, không ham học như các hoàng tử khác. Nhưng Tường Tần lại rất hài lòng với điều đó.
Nàng từng nói, nàng chưa bao giờ mơ tưởng có được tình yêu của ai, cũng không mong giao phó trái tim mình cho bất kỳ người nào.
Nàng chỉ muốn sống, chỉ muốn Triết nhi bình an trưởng thành. Bình dị sống trọn một kiếp người đã là đủ.
Rõ ràng cả nàng và A Tỷ đều là những người tốt, nhưng lại bị giam cầm trong chốn tường cao ngục lạnh này.
Lưu Chấp, từ khi sinh ra, đã được định sẵn là sẽ không chỉ có một người phụ nữ bên mình.
Trong khoảnh khắc đó, hàng ngàn suy nghĩ lướt qua đầu ta. Cơn xúc động mơ hồ trong tim ta cũng bị chính ta giấu vào nơi sâu nhất.
Chính Hòa năm thứ tám, tết Nguyên đán.
Tuyết đầu mùa năm nay dày đặc, như một điềm báo năm mới bội thu.
Thời gian gần đây, Trịnh Thu Nguyệt được phục sủng, trong cung cũng xuất hiện vài gương mặt mới. Dù rằng Lưu Chấp vốn không gần nữ sắc, nhưng từ khi những người mới vào cung, số lần hắn đến thăm ta rõ ràng ít đi thấy rõ.
Thân thể ngày càng nặng nề, ta ngồi trên chiếc trường kỷ ngoài sân, tay cầm lò sưởi, xoa xoa bụng tròn vo, không nhịn được lại ngáp một cái.
Từ xa, tiếng cười của Lưu Chấp đã vọng đến:
“A Ưng của trẫm, càng ngày càng giống một con mèo nhỏ.”
Ta không thèm đáp, chỉ nhón mấy quả anh đào cống phẩm từ phương Nam bỏ vào miệng, nhai vài miếng rồi làu bàu:
“Ngài không đi chơi với đám tân sủng của mình, chạy đến đây làm gì?”
“Sao nàng lại ghen rồi?”
Hắn khoác một chiếc áo lông dày, bước nhanh tới, chân giẫm trên tuyết kêu cót két, tay còn cầm chuỗi vòng tay bích tỷ, cúi người xoa bụng ta, cười không khép miệng được.
“Trẫm vừa rồi trong triều bỗng nghĩ đến một cái tên, công chúa của chúng ta sẽ gọi là Tấn Dương, nàng thấy thế nào?”
“Tấn Dương, nghe cũng tương tự như Cảnh Văn, đúng là một cái tên hay.”
Ta gật đầu tán thành, nghĩ bụng chẳng mấy nữa, đứa trẻ này cũng sắp chào đời.
Nhưng không ngờ, Tấn Dương lại đến gấp như vậy.
Lúc ta mời thái y bắt mạch, ông dặn phải đi lại nhiều để dễ sinh. Không có việc gì làm, ta đi dạo quanh cung, nghĩ đến việc ghé qua ao ngắm đám cá chép bơi lội trong ôn trì, nào ngờ lại chạm mặt Mạnh Vũ Yên và vài mỹ nhân mới nhập cung của Lưu Chấp.
Chuyện này vốn chẳng có gì kỳ lạ, dù sao hậu cung cũng chỉ có vài nơi để đi lại. Họ hành lễ xong rồi ai về cung nấy, thế là xong chuyện.
Chỉ có điều, lại có một người không biết điều – Đặng mỹ nhân. Ta không quen nàng ta, chỉ gặp qua vài lần khi nàng đến vấn an A Tỷ.
Nghe nói nàng tên Đặng Dao, cha là tam phẩm Tham tướng, nàng là con gái độc nhất trong nhà, cũng coi như con nhà võ tướng.