Tạ Trì muốn phế bỏ ta, nhường vị trí cho quý phi mà hắn yêu thương, nhưng khổ nỗi chẳng bắt được lỗi lầm của ta.
Hắn liền ngầm đồng ý để quý phi tìm một nam nhân có dung mạo tương tự mình, lẻn vào cung để quyến rũ ta, ý đồ gán cho ta tội ô uế hậu cung.
Ta cùng hắn kết hôn đã nhiều năm, luôn tận tâm tận lực, quản lý hậu cung, xử lý mọi việc chu toàn, ai ai cũng khen ta là hiền hậu.
Thế nhưng, trái tim Tạ Trì mãi mãi chẳng hề ấm lên vì ta.
Lần này, ta lựa chọn làm theo ý hắn, hòa ly rời cung, nhường lại vị trí cho bọn họ.
Ta mang đi của hồi môn, gia nhân, thuộc hạ, sự ủng hộ của gia tộc Giang gia, và cả nam nhân đó.
Sau đó, ta lạnh lùng nhìn Tạ Trì sống trong cảnh hỗn loạn, ngôi vị đế vương cũng lâm nguy.
Cuối cùng, hắn mới nhận ra giá trị của ta, đôi mắt đỏ hoe, lần đầu tiên lộ vẻ thấp hèn và hoang mang như vậy:
“A Trân, ta dường như… đã hối hận rồi.”
Nam sủng mà chính tay hắn đưa cho ta siết chặt tay ta, chắn trước mặt ta, nở nụ cười đắc ý:
“Cảm tạ hoàng đệ đã nhường vị trí, nhưng đáng tiếc, vị trí phu quân này, người không thể lấy lại được nữa.”