Ta là công chúa thảm nhất trong lịch sử.
Tuổi trẻ đã phải thủ tiết, quốc gia bị xâm lược, ta bị bắt sang dị quốc, chịu đủ nhục nhã, cuối cùng lại chết khi vừa tròn đôi mươi.
Khi tỉnh mộng, ta mừng rõ vì đó chỉ là một giấc mơ.
Nhưng cung nữ lại báo với ta, phụ hoàng đã ban hôn ta cho Trình Túc, kẻ đoản mệnh kia.
Hiện thực và cơn ác mộng lập tức trùng khớp…
Ta nhớ lại dung nhan tuyệt thế của Trình Túc, cố nén lòng tiếc nuối mà hạ quyết tâm.
“Nói với phụ hoàng, ta muốn từ hôn!”