Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Cổ Đại ÁI TÌNH TRONG KHÓI LỬA Chương 4 ÁI TÌNH TRONG KHÓI LỬA

Chương 4 ÁI TÌNH TRONG KHÓI LỬA

3:11 sáng – 13/12/2024

08

Ta thay mặt mẫu hậu đến thăm Tào Minh Ngọc.

Nàng bị thương ở chân, nằm trên giường, tuy bệnh nhưng thần sắc vẫn rạng rỡ một cách kỳ lạ, dáng vẻ chẳng khác gì một thiếu nữ đang đắm chìm trong tình yêu.

Ta đè nén cảm giác phi lý trong lòng, hỏi han vài câu về chuyện ở trường ngựa.

Tào Minh Ngọc lời lẽ vô cùng cung kính, hết lời nhận lỗi về mình vì không chăm sóc tốt cho Lý Thuần. Nhưng trong giọng nói của nàng, sự thất vọng lại khó che giấu.

Từ những mảnh ghép ta ráp lại, sự thật có lẽ là thế này:

Lý Thuần cưỡi ngựa không giỏi, lại nóng lòng thể hiện bản thân. Bất chấp lời khuyên của Tào Minh Ngọc, hắn xông vào khu vực quân sự bị cấm.

Kết quả, vó ngựa sụp vào hố đào để huấn luyện.

Tào Minh Ngọc vì không muốn Lý Thuần bị thương, liền dứt khoát kéo hắn lên ngựa của mình.

Nhưng chính nàng lại mất thăng bằng, ngã xuống đất, chân bị vướng vào bàn đạp ngựa, suýt nữa bị ngựa hoảng giẫm đạp.

Trình Túc cưỡi ngựa lao tới, chém đứt dây bàn đạp, rồi bế nàng ra khỏi móng ngựa.

Cuối cùng, nàng cười chân thành, nói: “Đa tạ Trình tướng quân.”

Sự kính phục và vui sướng trong lời nàng lần này không hề che giấu.

Ta nghĩ đến cảnh Trình Túc cưỡi ngựa ôm lấy nàng, trong lòng bỗng thấy khó chịu kỳ lạ.

Nhưng quốc sự là trọng, chuyện nhi nữ tình trường, tạm gác sang một bên.

Ta mỉm cười tán thưởng: “Không tệ, nhờ có Trình tướng quân, cũng nhờ có ngươi đã cứu đại hoàng tử. Ngươi có yêu cầu gì, cứ nói ra, bản cung nhất định sẽ thay ngươi thực hiện.”

Ta đã quyết, nếu Tào Minh Ngọc dám nói muốn gả cho Lý Thuần, ta sẽ lấy danh dự của mình đảm bảo, giúp nàng đạt được mong muốn.

Tào Minh Ngọc hiển nhiên hiểu ý ta.

Sắc mặt nàng thoáng vẻ trầm ngâm, rồi nhanh chóng ngẩng mặt lên, đôi mắt sáng rực.

“Điện hạ, xin hỏi Trình tướng quân đã có hôn phối chưa? Minh Ngọc ái mộ Trình tướng quân, không biết điện hạ có thể làm mai cho thần nữ được không?”

“Thần nữ trước đây đúng là từng để ý đại hoàng tử. Nhưng, ngài từng nói, một người nên chọn người phù hợp với mình.”

“Chuyện ở trường ngựa khiến thần nữ hiểu ra, tuy đại hoàng tử rất tốt, nhưng không phù hợp với thần nữ.”

“Thần nữ xuất thân biên cương, chỉ thích cưỡi ngựa múa đao. Còn đại hoàng tử cần một hoàng hậu đoan trang, thần nữ tự thấy mình không làm được, không dám làm chậm trễ ngài ấy.”

“Nhưng Trình tướng quân là anh hùng trẻ tuổi, lại là võ tướng. Thần nữ cảm thấy ngài ấy là lương duyên tốt nhất, mong điện hạ thành toàn, giúp thần nữ một tay.”

Ta nhìn nàng, cảm giác như có gì mắc nghẹn trong họng.

Cái gì gọi là tự làm tự chịu… đây chính là câu trả lời.

Ta bảo nàng chọn trang phục phù hợp, nàng lại mở rộng ra đến việc chọn nam nhân phù hợp.

Suy nghĩ của nàng không sai.

Lý Thuần chỉ là một chiếc gối thêu hoa mạ vàng vô dụng. Nếu nàng thích gối thêu hoa mạ vàng, thì đó là lựa chọn tốt.

Nhưng nàng không thích, lại sáng suốt chọn đúng Trình Túc.

Nhưng Trình Túc…

Ta không gả cho Trình Túc đã đành, bảo ta làm mai cho hắn, thì tuyệt đối không thể.

Ta bình thản hỏi: “Đây là ý của ngươi, hay là ý của cha ngươi?”

Khuôn mặt đang ửng hồng vì kích động của Tào Minh Ngọc từ từ tái nhợt. Nàng mấp máy môi, vẻ mặt thoáng hiện sự khó xử và thất vọng.

Ta gật đầu: “Xem ra là ý của ngươi tự quyết.”

“Thần nữ có thể tự quyết định cho mình.” Giọng nàng mang theo chút kiên quyết.

Ta bắt đầu nhìn nàng với ánh mắt khác, không biết nên khen ngợi hay trách cứ nàng.

Trình Túc thực sự tốt đến vậy sao?

Tốt đến mức nàng có thể làm trái ý cha, thậm chí là đi ngược lại lợi ích gia tộc?

Hay là Tào Thuận thực sự cho phép nàng làm theo ý mình?

Nếu là vế sau, ta càng không thể để Tào Minh Ngọc thoát khỏi tầm tay.

Ta thản nhiên nói: “Ta đã hiểu ý ngươi. Nhưng có hai chuyện, ta cần nói rõ với ngươi.”

“Ngươi mới đến Thượng Kinh, hẳn đã nghe qua rằng phụ hoàng và mẫu hậu từng có ý định chọn Trình Túc làm phò mã cho ta. Nhưng ta đã từ chối.”

“Ta từng nhờ người xem mệnh cho Trình Túc, phát hiện hắn trời sinh đoản mệnh.”

“Vì thế, ta không gả cho hắn, cũng sẽ không để các tỷ muội của ta gả cho hắn. Đây là chuyện thứ nhất.”

“Chuyện thứ hai, ngươi nghĩ rằng ngươi và Trình Túc đều yêu thích cưỡi ngựa, xuất thân từ võ tướng thế gia, có thể nói chuyện hợp ý, tâm đầu ý hợp.”

“Nhưng duyên phận không thể cưỡng cầu. Ngươi có biết Trình Túc thích kiểu nữ nhân nào không? Hắn tuy là võ tướng, nhưng lớn lên ở Thượng Kinh, ngươi sao biết được hắn thích mẫu người giống ngươi?”

Tào Minh Ngọc sững sờ, vẻ không dám tin xen lẫn chút dao động.

“Hắn trời sinh đoản mệnh? Điều này sao có thể?”

Ta khẽ lắc đầu, không nói thêm. Nói nhiều quá, nàng sẽ ngỡ rằng ta cố ý gây khó dễ.

Ta nhàn nhạt bảo: “Ngươi cứ nghỉ ngơi đi. Chuyện hôn nhân đại sự, mong ngươi cân nhắc kỹ lưỡng. Chọn phu quân không giống chọn quần áo, quần áo không vừa có thể thay, phu quân không hợp, thì không thể đổi.”

Câu này là nói với Tào Minh Ngọc, nhưng cũng như tự nhắc nhở chính mình.

Trình Túc tuy tốt, nhưng phải có số mệnh sống sót, mới thực sự là tốt.

09

Trên đường hồi cung.

Trình Túc lại chặn đường ta.

Ta thở dài một hơi, cho lui cung nữ, ra hiệu hắn có gì thì nói nhanh.

“Ta không hề ôm nàng ta.” Trình Túc nghiêm mặt nói.

Ta: “?”

Trình Túc lặp lại một lần nữa: “Ta không hề ôm nàng ta. Ta chỉ nhấc nàng ta lên và đặt lên ngựa của phó tướng phía sau.”

Lúc này ta mới hiểu, hắn đang nói về chuyện cứu Tào Minh Ngọc ở trường ngựa.

Trong lòng ta chợt cảm thấy ấm áp, sự khó chịu thoáng qua cũng từ từ tan biến.

Nhưng rồi ta lại hơi hối hận. Rõ ràng ta không muốn gả cho Trình Túc, tại sao lại để ý những chuyện vụn vặt như vậy?

Ta nghĩ, có lẽ bởi giấc mơ kia quá chân thực. Thật đến mức ta sinh ra lòng chiếm hữu với Trình Túc, dù ta không muốn gả cho hắn, nhưng trong thâm tâm cũng chưa từng nghĩ sẽ để hắn cùng người khác thành đôi.

Nhận ra điều này, ta chợt thấy mình thật đê hèn và đáng sợ.

Ta âm thầm nhủ với bản thân: Lý Phất Vân, ngươi không được như thế.

Ngẩng đầu lên, ta nghiêm mặt nói: “Trình đại nhân, chuyện này liên quan gì đến bản cung?”

Trình Túc bị ta chặn họng, hô hấp thoáng nghẹn lại, ánh mắt đen sâu thẳm nhìn ta, như thể lần đầu thực sự hiểu rõ con người ta.

Giọng hắn mang theo chút lạnh lẽo: “Ta tưởng rằng tại lễ Hoa Triêu, lời ta đã nói đủ rõ ràng. Lòng ta không đổi.”

Hắn nói đầy nghiêm túc, khiến ta cảm thấy cần phải chỉnh đốn lại nhận thức nguy hiểm này của hắn.

“Trình đại nhân, ngươi có lẽ đã hiểu lầm. Bản cung từng hứa hẹn gì với ngươi sao? Hay là từng ám chỉ gì? Giữa ta và ngươi, làm gì có chuyện thay lòng đổi dạ?”

Trình Túc bật cười vì tức.

“Là ai bảo ta sống đến hai mươi tuổi?”

“Là ai nắm lấy tay ta, giành lấy cuốn sổ trong tay ta?”

“Lý Phất Vân, nàng trở mặt không nhận người, nhưng ta không phải là kẻ dễ bị phụ bạc.”

Mặt ta đỏ bừng, xấu hổ đến mức suýt giậm chân: “Trình Túc, ngươi đang nói bậy bạ gì đó?”

Nhìn bộ dạng của ta, ánh mắt Trình Túc tràn đầy ý cười.

“Phất Vân, ta có nói bậy hay không, trong lòng nàng rõ. Nàng dám nói nàng thực sự vô tình với ta sao?”

“Nếu nàng thực sự vô tình, vậy ta hỏi nàng, cái này nàng có muốn không?”

Hắn lại từ trong người lấy ra một vật.

Lần này không phải cuốn sổ, mà là một tờ giấy mỏng.

Ta lập tức có cảm giác vật này nhất định rất quan trọng với ta.

Ta nghiến răng nghiến lợi, tức giận trừng mắt nhìn hắn.

Cha ta là hoàng đế, giàu có bốn bể.

Những gì Trình Túc có thể tìm được, đường đường là một công chúa như ta lẽ nào không thể?

Lần này, ta nhất quyết phải nói không cần.

Không đúng, ta thậm chí không thèm nói không cần.

Ta quay người, bước đi thẳng.

Trình Túc giữ lấy cổ tay ta, giọng nhẹ nhàng: “Nàng giận rồi?”

“Không có!”

“Vậy là giận thật rồi. Phất Vân, ta rất nhớ nàng.”

Tim ta bất giác đập loạn, nơi cổ tay bị hắn nắm lấy bỗng nóng bừng.

“Ngươi thật quá đáng!”

Ta giơ tay, tát một cái thẳng vào mặt hắn. Hắn không tránh, để mặc cho cú tát ấy rơi xuống chắc nịch.

Ta sững sờ, hắn tại sao không né?

Ánh mắt hắn thoáng tối lại, nhưng ngay sau đó, lại sáng rực một cách kinh ngạc.

“Nếu đã tát rồi, chi bằng…”

“Ngươi muốn làm gì?”

Ta lùi từng bước, hắn lại tiến từng bước.

Cuối cùng, hắn khẽ cười, giữ lấy tay ta, nhét tờ giấy kia vào tay ta.

Hắn lưu luyến buông tay, cúi đầu ghé sát tai ta, thấp giọng nói: “Lần sau nhẹ tay một chút, cái tát vừa rồi đau lắm. Ta đi đây, nếu ở lại thêm, sợ rằng thị vệ của nàng sẽ ra tay.”

Hắn mỉm cười, xoay người, bước đi dứt khoát.

Nhìn bóng lưng hắn, cơ thể căng thẳng của ta mới dần thả lỏng, nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm xúc kỳ lạ.

Ta nghĩ, cảm giác từ trên mây rơi xuống vực sâu, rồi từ vực sâu bay ngược lên mây xanh này, trên đời e rằng không ai khác ngoài hắn có thể mang lại cho ta.

Ta cúi đầu nhìn tờ giấy trong tay, mọi xúc cảm vừa rồi lập tức tan biến như mây khói.

Đây hóa ra là thư tín giữa Tào Thuận và quân Nhung, lời lẽ trong thư mập mờ không rõ ràng.

Chỉ với lá thư này, phụ hoàng có thể giết Tào Thuận mười lần.