05
Lễ Hoa Triêu là ngày sinh nhật của trăm hoa.
Hôm đó, nam nữ dân gian sẽ kết bạn cùng nhau du ngoạn, ngắm hoa, dạo chơi ngoại thành.
Trong cung, mẫu hậu sẽ mở cửa vườn Thiện Xuân, tất cả quý tộc nam nữ đều được vào tham quan. Đây là cơ hội hiếm có để thưởng thức cảnh sắc trong vườn thượng uyển hoàng gia, chẳng ai muốn bỏ lỡ.
Trong mộng, ngày này ta không đi. Lúc đó, ta đã định thân với Trình Túc, cần phải kiêng dè. Hắn đương nhiên cũng không đi.
Không ngờ, lần này hắn lại mời ta đến lễ Hoa Triêu.
Ta cảm thấy không mấy hứng thú.
Nếu ta đi, Trình Túc nhất định sẽ rất đắc ý. Nghĩ đến việc hành động của mình bị hắn chi phối, ta liền thấy khó chịu.
Nhưng nếu không đi, lại không cam tâm, trong lòng cứ ngứa ngáy muốn biết vì sao hắn biết ta muốn đến Khâm Thiên Giám, lại còn biết ta đang đối phó Trần Tướng?
Mẫu hậu cười bảo: “Rất khó chọn sao? Lưu Húc tuy thân phận thấp một chút, nhưng gia thế trong sạch, nhân phẩm đoan chính, đậm phong thái văn nhân; Trình Túc thì như ngọc lang, văn võ toàn tài, chỉ tiếc hắn là võ tướng, khó tránh tính cách thẳng thắn, e rằng sẽ làm con không vui.”
“Trình Túc cũng được!” Ta buột miệng.
Mẫu hậu nhìn ta sâu sắc, ánh mắt ẩn chứa ý cười, không nói gì thêm.
Ta chột dạ, vội vàng lấp liếm: “Trình Túc dù tốt thế nào, con cũng không thể gả cho hắn.”
“Tại sao?” Mẫu hậu hỏi.
Ta chợt cảm thấy trống rỗng.
Tại sao…
Tự nhiên là vì hắn đoản mệnh, tự nhiên là vì ta không thể đi lại con đường cũ trong mộng.
Đáng tiếc, những điều này ta không thể nói với mẫu hậu.
Ta lắc đầu: “Hắn mệnh không tốt, con không muốn bị hắn liên lụy.”
Lời này của ta trái lại khiến mẫu hậu trở nên nghiêm túc: “Con nói đúng, trước hết nên xem qua bát tự của bọn họ.”
Mẫu hậu thực sự sai cung nữ đi mời thiên sư.
Ta nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn quyết định đến vườn Thiện Xuân.
Trong vườn, đã có rất nhiều người tới. Mọi người đồng loạt đứng dậy hành lễ, đưa ta lên ngồi ghế chủ vị.
Ta ngay lập tức nhìn thấy trong đám đông một Trình Túc rực rỡ nổi bật.
Hắn vận một bộ trường bào trắng, dáng vẻ như văn nhân, mất đi sự sắc bén của võ tướng. Cả người hắn mang khí chất đoan trang như ngọc, phẩm mạo phi phàm, khiến không ít tiểu thư quý tộc kín đáo lẫn công khai dõi theo.
Nhưng từ lúc ta xuất hiện, ánh mắt hắn không rời khỏi ta, dường như muốn nhìn thấu ta đến tận cùng.
Ta khẽ đỏ mặt.
Trong mộng, ta và Trình Túc hòa hợp như cầm kỳ. Hắn cũng thường thích nhìn ta như vậy, từng nói: “So với việc thắp đèn ngắm kiếm trong cơn say, dưới ánh đèn ngắm mỹ nhân mới thực sự sảng khoái.”
Hắn sẽ không phải vì chỉ mãi mê đắm nhan sắc của ta mà mất hết chí khí, rồi tử trận nơi sa trường đấy chứ?
Nghĩ đến khả năng này, ta ngẩng lên, trừng mắt nhìn hắn một cái thật mạnh.
Trình Túc: “…”
An Ninh Quận chúa mỉm cười, nói: “Điện hạ, ngài cớ sao lại trừng mắt với Trình Túc? Hắn đã làm gì sai, khiến ngài phải đối xử với hắn như vậy?”
An Ninh Quận chúa, Tôn Cẩm Châu, là con gái của cữu cữu ta, Ninh Quốc công.
Nàng sinh sau ta ba ngày, từ nhỏ đã được đưa vào cung, lớn lên cùng ta cho đến khi mười tuổi, bà ngoại ta qua đời, nàng mới trở về phủ Ninh Quốc công.
Trước năm mười tuổi, chúng ta thực sự tình như tỷ muội.
Nhưng sau mười tuổi, nàng bắt đầu đối đầu với ta khắp nơi, thích so sánh với ta. Thứ ta có, nàng nhất định phải có. Nếu không có được, nàng liền để cữu mẫu vào cung cầu xin.
Ta luôn cảm thấy nàng đã thấy qua sự phú quý của hoàng gia, liền xem thường cha mẹ ruột của mình.
Nhưng trong mộng, ta và nàng cùng bị bắt cóc. Vì bảo vệ ta, nàng cắn tay tướng địch để ta chạy thoát, cuối cùng bị đâm một nhát dao mà chết.
Sau khi tỉnh mộng, ta dần hiểu ra.
Phẩm cách của một người, khi đứng trên cao thì khó phân định hơn thua, chỉ khi rơi xuống thấp mới thấy rõ bản chất.
Vì vậy, giờ đây, mặc dù giọng điệu nàng đầy vẻ khiêu khích, ta lại không cảm thấy tức giận.
Ta mỉm cười, vẫy tay gọi nàng lại.
Cẩm Châu thoáng sững sờ, rõ ràng không ngờ ta lại đối xử như vậy.
Nàng do dự một chút, rồi kiêu ngạo bước tới, giọng thách thức: “Lý Phất Vân, ngươi muốn làm gì?”
Ta kéo nàng ngồi xuống bên cạnh mình, lấy hết bánh hoa mà nàng thích ăn trên bàn, đặt trước mặt nàng.
“Thích món nào thì tự lấy mà ăn.”
Sắc mặt của Cẩm Châu liên tục biến đổi, cuối cùng, nàng khẽ nghiến răng, nói nhỏ đầy giận dữ: “Ngươi tự mình không ăn, là muốn nhìn ta ăn thô lỗ, để ta mất mặt trước Trình Túc? Hay là muốn ta ăn nhiều đến béo ú, trông như kẻ ngốc? Lý Phất Vân, ta biết ngươi không có ý tốt, ta sẽ không trúng kế của ngươi đâu!”
Ta: “…”
Nàng đây là đang tự biên tự diễn một vở cung đấu trong lòng mình sao?
Nhưng, nàng thích Trình Túc?
Ta phóng mắt nhìn quanh.
Hảo gia hỏa.
Khắp nơi trong vườn, ánh mắt của các thiếu nữ đến tuổi cập kê không ai không đặt lên người Trình Túc. Thỉnh thoảng có vài ánh nhìn rơi trên người Lưu Húc, nhưng rất nhanh liền rời đi.
Lưu Húc tuy tướng mạo không tệ, nhưng so về gia thế với Trình Túc, quả thực thua kém quá xa.
Ta tiện tay cầm hai miếng bánh, một miếng đưa cho nàng, một miếng để tự ăn.
“Ta cũng ăn, ngươi thật lòng thích Trình Túc sao?”
“Ngươi đừng nói bậy.” Cẩm Châu đỏ bừng cả mặt.
Ta lắc đầu: “Ngươi tốt nhất nên thu lại tình cảm của mình. Trình Túc tuy tốt, nhưng có một điểm rất không tốt.”
Cẩm Châu thoáng căng thẳng: “Điểm nào không tốt?”
“Hắn đoản mệnh.”
“Thật sao?”
“Đương nhiên, nếu không, tại sao ta lại từ hôn?” Ta nói rất nghiêm túc.
Cẩm Châu sững sờ, lưng thẳng tắp của nàng bỗng chùng xuống, vô thức nhai bánh mà không nói gì.
Nàng trở nên ngoan ngoãn như vậy, khiến ta có chút xót xa, khẽ vỗ vai nàng, ý an ủi.
Đúng lúc này, ta ngẩng đầu, liền thấy Trình Túc vô tư cầm một miếng bánh cá đưa vào miệng.
Ta lập tức hoảng hốt: “Trình Túc, đó là bánh cá, ăn vào ngươi sẽ bị phát ban đấy.”
Trình Túc sững lại, rút miếng bánh cá sắp đưa vào miệng ra, cẩn thận xem xét.
Sau đó, hắn ngẩng đầu, mỉm cười ôn hòa như gió xuân thoảng qua: “Đa tạ điện hạ nhắc nhở, suýt chút nữa ta đã phạm sai lầm lớn.”
Hắn ung dung đổi sang một miếng bánh hoa đào, phong thái điềm tĩnh như gạt sạch mọi phiền muộn.
Lúc này, Cẩm Châu bất ngờ ngẩng đầu, tức tối nói: “Ngươi ngay cả việc hắn ăn bánh cá sẽ phát ban cũng biết, vậy mà còn lừa ta rằng hắn đoản mệnh! Lý Phất Vân, ngươi thật quá đáng!”
Mọi người đều sững sờ nhìn ta, rồi lại nhìn Trình Túc.
Sau đó, họ đồng loạt cúi đầu, nhỏ to bàn tán.
Ta: “…”
Ta đúng ra nên để Trình Túc ăn miếng bánh cá kia, để toàn thân hắn nổi đầy mẩn ngứa.
06
Cẩm Châu tức giận phủi tay bỏ đi.
Trong lòng ta đầy hối hận, đến mức chẳng muốn nói thêm với Trình Túc một câu nào nữa.
Ta vội vàng rời ghế, định quay về cung, nhưng lại bị Trình Túc chắn đường.
“Điện hạ!”
“Điện hạ làm sao biết ta ăn bánh cá sẽ bị phát ban? Chuyện riêng tư thế này chỉ người thân cận mới rõ.”
Tim ta thoáng nghẹn lại: “…”
Ta làm sao biết?
Trong mộng, ta đã sống cùng hắn ba năm, làm đủ mọi chuyện thân mật của phu thê.
Ta giữ vẻ mặt bình tĩnh: “Bản cung đoán thôi…”
Trình Túc bật cười: “Điện hạ đoán thật chuẩn.”
Trong lòng ta vừa thẹn vừa giận, nhưng ngoài mặt vẫn không chút biến sắc: “Bản cung phải đi, Trình đại nhân tránh ra.”
Ánh mắt Trình Túc thoáng sâu thẳm: “Điện hạ chậm đã. ta còn có một điều chưa rõ: Tại sao điện hạ đi khắp nơi nói ta đoản mệnh? Lẽ nào hai chữ ‘đoản mệnh’ viết trên mặt ta?”
“Hay là… điện hạ không muốn ta dính dáng đến người khác, nên cố ý nói vậy?”
“Nếu quả thật là thế, điện hạ cứ yên tâm. ta cũng như vậy, không muốn điện hạ dính dáng đến bất kỳ ai.”
Hắn nói rồi, chậm rãi cúi người, hơi thở thoảng mùi cỏ xanh vờn bên tai ta, khiến gương mặt ta nóng bừng như lửa đốt.
Hắn thật sự quá ngông cuồng!
Ta lùi lại một bước, nghiêm mặt nói: “Trình Túc, nam nhi phải lấy thân báo quốc, tung hoành thiên hạ. Cố chấp chuyện tình ái thì làm sao tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ?”
Nụ cười trên mặt Trình Túc thu lại. Hắn nhìn ta sâu thẳm, ánh mắt mang vẻ nghiêm nghị.
“Điện hạ nghĩ rằng ta chỉ đắm chìm trong tình ái, nên mới trừng mắt với ta?”
“Muốn tề gia, trước tiên ta phải có một gia đình. Nàng không cho ta, ta lấy đâu ra?”
“Người có điểm yếu mới có động lực phấn đấu, xông pha, tranh đấu.”
“Nàng nghĩ rằng tình ái làm con người sa ngã, sao không nghĩ rằng đây có thể là niềm tin, là tín ngưỡng cả đời của ta?”
Lời hắn nói vang dội, mang theo khí thế sát phạt của một chiến binh nơi sa trường.
Hắn nói với sự chân thành, như thể đó là điều hắn thực sự tin tưởng.
Ta bị chấn động sâu sắc.
Trình Túc thực sự rất tốt, rất tốt!
Nhưng tiếc thay, hắn là người ta không thể có được…
Lòng ta dấy lên nỗi xót xa, nhất thời không biết nói gì, chỉ có thể vội vàng bước qua hắn.
Hắn đưa tay nắm lấy cổ tay ta, bàn tay mạnh mẽ nhưng vẫn giữ chừng mực, như sợ làm ta tổn thương.
Ta thoáng lúng túng, suy nghĩ nên đáp lại thế nào.
Đúng lúc đó, một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Trình đại nhân, ngài đã vượt quá bổn phận. Mau buông điện hạ ra.”
Là Lưu Húc.
Hắn chậm rãi bước ra từ rừng trúc, gương mặt vốn ôn hòa giờ phủ đầy băng giá, ánh mắt thường ngày dịu dàng giờ lại không chút thiện ý nhìn về phía Trình Túc.
Trình Túc khẽ cười, chẳng mảy may để tâm đến Lưu Húc.
Nhưng hắn vẫn lưu luyến buông tay ta, từ trong người lấy ra một cuốn sổ nhỏ đưa đến trước mặt. “Cho nàng.”
“Ta không cần.” Ta mặt đỏ như lửa cháy.
Tại sao lần nào gặp ta hắn cũng phải đưa đồ?
Ta là công chúa, phụ hoàng ta giàu có bốn bể, ta còn thiếu gì mà không có?
Trình Túc nghiêm mặt, mở cuốn sổ lướt qua trước mắt ta: “Nàng thật sự không cần? Đừng hối hận.”
Ánh mắt ta lướt qua dòng tên trên cuốn sổ, tim như ngừng đập.
“Đưa ta, ta muốn.”
Ta quên cả phép tắc, vội đưa tay nắm lấy cổ tay hắn, giật lấy cuốn sổ. Chỉ liếc qua một cái, trái tim ta đã đập loạn, vội vã giấu cuốn sổ vào trong áo.
Trình Túc bật cười sảng khoái, hắn đưa tay lên, nhân lúc ta không để ý, cưng chiều gõ nhẹ lên mũi ta một cái.
“Những gì nàng muốn, ta đều có thể tìm được cho nàng. Thay vì nhờ cậy Lưu đại nhân, sao không thử nhờ đến ta?”
Ta: “…”
Lời này thật là ngỗ nghịch!
Còn nữa, tại sao lại động tay động chân?
Ta lùi lại một bước, nghiến răng nói: “Trình đại nhân, xin hãy giữ lễ. Nếu lần sau còn vô lễ như vậy, bản cung quyết không tha.”
Trình Túc cũng nghiêm mặt, phối hợp trả lời: “Thần tuân lệnh.”
Ta: “…”
Ta giận đến mức giậm chân, phất tay bỏ đi, sau lưng vẫn nghe tiếng hai người tranh cãi.
Lưu Húc nói: “Trình đại nhân, ngài thật quá mức ngông cuồng.”
Trình Túc lạnh lùng đáp: “Lưu đại nhân, ta ngông cuồng, đã có điện hạ trách phạt, ngươi việc gì phải bức xúc?”
“Ngươi lợi dụng lòng thiện của điện hạ.”
“Đúng vậy, ta cứ lợi dụng, ngươi làm gì được ta?”
Mặt ta đỏ bừng, bước chân càng nhanh hơn, hận không thể biến mất ngay lập tức.
07
Trở về cung, ta cẩn thận lật xem cuốn sổ Trình Túc đưa cho.
Trong sổ là những ghi chép về cuộc đời và bí mật của đại thần biên cương, Tào Thuận.
Tào Thuận xuất thân từ tầng lớp thảo dân, tổ tiên ông từng cùng Thái Tổ lập quốc, qua nhiều thế hệ đóng giữ biên cương, lập nên công lao không nhỏ.
Nhưng trong giấc mộng của ta, không hiểu vì lý do gì, Tào Thuận lại mở đường ở biên giới, để quân Nhung tiến thẳng vào Thượng Kinh.
Thượng Kinh bị phá, phụ hoàng phải tháo chạy. Sau khi chia cắt giang sơn với quân Nhung, Tào Thuận còn tự xưng đế.
Dã tâm của một người không phải ngày một ngày hai mà có, nhất định đã nảy sinh từng chút một qua những năm dài.
Ta muốn trừ bỏ Tào Thuận, nhưng hắn ở biên cương xa xôi, ta lực bất tòng tâm.
Ta không biết Trình Túc làm sao đoán được ta đang muốn đối phó Tào Thuận, nhưng điều này quả thực giúp ích rất nhiều.
Ta đọc xong cuốn sổ, nhất thời lặng thinh.
Không ngờ, một đại thần biên cương như Tào Thuận lại vô cùng sợ vợ. Sau khi người vợ đầu qua đời, ông không tái hôn mà đặc biệt yêu thương cô con gái Tào Minh Ngọc, người có dung mạo rất giống mẹ mình.
Trong giấc mộng, không lâu sau, mẫu hậu quyết định chọn phi cho Lý Thuần, và Tào Minh Ngọc cũng tham gia kỳ tuyển chọn đó.
Nhưng Lý Thuần không chọn Tào Minh Ngọc làm phi, mà lại chọn một thiếu nữ dung mạo tuyệt sắc khác.
Tào Minh Ngọc thất tuyển, liệu đây có phải nguyên nhân khiến Tào Thuận phản bội không?
Ta không chắc chắn, chỉ có thể lo lắng chờ đợi.
Quả nhiên, chưa đầy vài ngày sau, mẫu hậu tuyên bố tổ chức tuyển phi cho Lý Thuần. Cảnh trong mộng một lần nữa tái hiện trong thực tại…
Một tháng sau, Thượng Kinh trở nên náo nhiệt.
Vô số xe ngựa đổ về kinh thành, các đại thần khắp nơi đều đưa con gái đến tham gia tuyển chọn, hy vọng được chọn làm phi tử, từ đó gia nhập hoàng thân quốc thích.
Trong cung mẫu hậu, ta gặp được Tào Minh Ngọc.
Nàng cao lớn, khung xương rắn chắc, nhưng lại mặc bộ trang phục mềm mại nhất theo xu hướng thịnh hành của các thiếu nữ Thượng Kinh.
Trên người nàng, bộ trang phục này lại toát ra khí chất kiên cường của một người quen chinh chiến.
Có lẽ nàng đã nghe nói Lý Thuần thích những cô gái dịu dàng, nên mới cố gắng ăn vận như vậy.
Nhưng điều đó lại làm nàng mất đi sức hút vốn có.
Quả nhiên, Lý Thuần nhíu mày, ánh mắt vốn rực rỡ liền ảm đạm đi.
Mẫu hậu hỏi thăm Tào Minh Ngọc vài câu để an ủi, sau đó bảo ta và Lý Thuần dẫn các cô gái tham gia tuyển chọn cùng các tiểu thư quý tộc kinh thành dạo chơi Ngự Hoa Viên.
Rất nhanh, Lý Thuần đã trò chuyện vui vẻ với một cô gái dịu dàng nhất trong số đó.
Ta bước bên cạnh Tào Minh Ngọc, nhìn thấy trong đôi mắt sáng của nàng thoáng qua một tia oán hận, nhưng khi quay sang ta, nàng lại mỉm cười dịu dàng.
“Điện hạ, nghe nói ngài thích minh châu. Ở Tái Bắc không có trân châu từ nước, nhưng lại có mã não mắt mèo thượng hạng. Đây là món quà thần nữ đặc biệt mang đến tặng ngài, mong ngài vui lòng nhận.”
Nàng hai tay dâng lên một chiếc hộp tinh xảo, lễ nghi đoan trang, mang khí chất của một tiểu thư khuê các, không kém gì các đại gia tộc kinh thành.
Trong lòng ta bỗng dâng lên một ý nghĩ mãnh liệt.
Lần này, ta không thể để Tào Minh Ngọc quay về Tái Bắc. Ta nhất định phải giữ nàng lại, như vậy mới có thể kiềm chế Tào Thuận, không để hắn có cơ hội phản bội.
Ta mỉm cười ra hiệu cho cung nữ nhận lấy chiếc hộp, sau đó liếc nhìn Lý Thuần, nhàn nhạt nói: “Nam nhân đều yêu thích mỹ sắc, đệ đệ ta cũng không ngoại lệ. Tuổi trẻ chính là lúc dễ xiêu lòng.”
Tào Minh Ngọc khẽ siết chiếc khăn tay, vẻ mặt thoáng hiện chút không tự nhiên: “Mỹ sắc là trời sinh, không thể ghen tị mà có được.”
Ta nhíu mày hỏi: “Có phải ngươi cố ý không muốn được chọn, nên mới ăn mặc như vậy để che đi dung nhan của mình?”
“Điện hạ, ý ngài là gì?” Tào Minh Ngọc ngạc nhiên hỏi lại.
Ta chăm chú quan sát nàng, khẽ cười: “Dung mạo tốt như ngươi, tại sao lại chọn một bộ trang phục không hợp với bản thân? Nếu ngươi thực lòng muốn được chọn làm phi, tại sao không chọn thứ phù hợp hơn? Nếu không có ý định, thì không nên tham gia.”
Tào Minh Ngọc rõ ràng không ngờ ta lại nói vậy, trên mặt nàng lộ vẻ bối rối và mông lung.
Nhưng rất nhanh, nàng dường như đã hạ quyết tâm.
“Điện hạ, thần nữ cầu xin ngài chỉ giáo. Thần nữ từ ngàn dặm xa xôi đến đây, không muốn tay trắng mà về.”
Ta kinh ngạc trước sự thông minh quyết đoán của nàng, lại càng thêm dè chừng Tào Thuận. Một người cha như vậy, đủ khả năng dạy dỗ ra một nữ nhi xuất sắc thế này, thực đáng sợ.
Ta không dám nghĩ xa thêm, chỉ cười, nắm lấy tay nàng, thấp giọng nói: “Theo ta.”
Ta dẫn nàng vào một điện nhỏ, sai cung nữ gọi đến vị nữ quan giỏi nhất trong cung về trang điểm, đồng thời lấy ra bộ trang phục Tái Bắc mà ta đã chuẩn bị sẵn từ trước.
Tào Minh Ngọc thay bộ trang phục, dưới bàn tay khéo léo của nữ quan, đôi lông mày thô được tỉa gọn, tạo thành dáng uy nghiêm mà quyến rũ. Làn da được đánh phấn tỉ mỉ, phối hợp cùng trang phục Tái Bắc và đồ trang sức ngọc ngà, nàng bỗng trở thành một mỹ nhân mang khí chất độc đáo của ngoại tộc.
Bộ trang phục này quả thực rất hợp với nàng. Rõ ràng nàng cũng thích, cả người trở nên tự nhiên và thoải mái hơn, gương mặt tràn đầy tự tin.
Ta dẫn nàng quay lại Ngự Hoa Viên.
Lúc này, Lý Thuần đã trò chuyện vui vẻ cùng một cô gái Giang Nam xinh đẹp.
Ta không nói gì, chỉ nhẹ nhàng ngắt một nhành nguyệt quý đỏ rực, đưa cho Tào Minh Ngọc, mỉm cười nói: “Hoa đẹp tặng mỹ nhân, coi như là quà đáp lễ của ta.”
Hai chữ “mỹ nhân” quả nhiên khiến Lý Thuần quay đầu lại.
Hắn nhìn Tào Minh Ngọc, như thể không nhận ra nàng, nhưng rất nhanh, ánh mắt hắn bừng sáng, cười nói: “Không ngờ trang phục Tái Bắc lại đẹp đến thế.”
Câu nói ấy khiến Tào Minh Ngọc hoàn toàn thả lỏng, trên gương mặt nàng nở nụ cười rạng rỡ: “Trang phục nam nhân Tái Bắc cũng rất đẹp. Điện hạ có muốn thử một lần không?”
Lý Thuần lập tức đồng ý.
Tào Minh Ngọc nhân cơ hội tiến lại gần, cùng cô gái Giang Nam đồng hành bên Lý Thuần.
Mãi đến khi yến tiệc trong cung kết thúc, ai nấy đều bịn rịn chia tay.
Ta nghe cung nữ báo rằng Tào Minh Ngọc đã hẹn Lý Thuần cùng cưỡi ngựa vào ngày hôm sau.
Ta lặng lẽ thở phào.
Lý Thuần vốn là một người tầm thường, không có chút thành tựu.
Hy vọng lần này, hắn có thể hữu dụng đôi chút, giữ Tào Minh Ngọc lại.
Chỉ cần Tào Minh Ngọc trở thành vương phi, sau này có khả năng làm hoàng hậu, rồi đến thái hậu, để Tào gia mang dòng máu hoàng tộc. Nghĩ đến đây, Tào Thuận chắc sẽ không dám kết bè với quân Nhung nữa.
Tuy nhiên, Tào Thuận vẫn phải chết, nhưng đó là chuyện sau này. Trước mắt, ta chỉ có thể từng bước tính toán.
Ngày hôm sau.
Cung nữ báo lại rằng, hai người quả thật đã đi cưỡi ngựa.
Nhưng chẳng bao lâu sau, cung nữ quay về với gương mặt hốt hoảng, mang theo một tin dữ: Lý Thuần bị ngựa hoảng hất xuống, Tào Minh Ngọc lao vào cứu nhưng lại rơi vào tình thế nguy hiểm, cuối cùng được Trình Túc cứu thoát tại trường ngựa.