Mẫu thân nói muốn gả ta vào nhà họ Tạ ở kinh thành.
Ta cười, bảo người say mất rồi, chỉ nói toàn lời hoang đường.
Nhà họ Tạ cùng chúng ta chẳng hề thân thích, lại là danh môn thế gia, đâu phải nói gả là có thể gả?
Về sau, mẫu thân llâm trọng bệnh, trước khi qua đời, bà nắm chặt tay ta trăm lần dặn dò:
“Yên Yên, nhớ kỹ, vị hôn phu của con sẽ đích thân tới rước con vào kinh thành thành thân.”
Sau khi mẫu thân qua đời không lâu, nhà họ Tạ quả nhiên sai người đến.
Tạ Tri Dữ vận thường phục màu lam thẫm, tóc vấn ngọc quan, quả thực dáng vẻ như ngọc thụ lâm phong.
Ta khẽ cong khóe mắt đẹp đẽ, dịu dàng hành lễ: “Biểu ca.”
Lúc đó ta nào hay biết, vị “biểu ca” trước mắt này không phải vị hôn phu của ta, mà là đại ca lạnh lùng, ít lời của chàng.