Ta dùng bạch lăng Hoàng đế ban để tự vẫn, nhưng dây lại đứt ngay giữa chừng.
Hoàng đế ngạc nhiên nhìn sợi dây, rồi quay sang ta.
Ta vội nói: “Hay là, ban cho ta chén độc tửu đi?”
Không đợi Hoàng đế phản ứng, ta nhanh tay đoạt lấy chén độc trong tay hắn.
Nhưng uống xong, chờ mãi mà chẳng thấy độc phát tác.
Ta đành rút chủy thủ ra, quay sang Hoàng đế quả quyết:
“Lần này, ta chắc chắn không thất bại!”
Nói xong, ta đâm chủy thủ vào ngực.
Ai ngờ, lưỡi dao lại rụt vào cán, kẹt cứng không đâm được!
Ta lấy trâm vàng ra thử cạy, nhưng vô ích.
Ngước lên nhìn Hoàng đế thấy mặt hắn đã đen như đáy nồi, ta chỉ biết cười gượng, lòng thầm trách không biết tên cẩu nô tài nào lại dâng cho ta bộ “công cụ t ự s á t” vô dụng thế này!
Ta thở dài, nói: “Bệ hạ, xem ra chỉ còn cách phiền ngài tự tay s i ế t cổ ta thôi.”
Ta nhắm mắt, cố ý duỗi cổ thật dài để ngài dễ ra tay, nhưng mãi chẳng thấy động tĩnh gì.
Đang định hé mắt xem thử thì bất ngờ bị ôm chặt vào lòng.
Một giọng nói trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu:
“Thanh Dung, đừng nhìn.”
Dĩ nhiên, ta không nghe, vẫn lén hé mắt ra một chút.
Ha, đúng là trò hay!
Hoàng đế của ta giờ đây đang quỳ trên đất, bị hai tên phản quân áp giải, mắt đỏ ngầu nhìn ta đầy giận dữ!
Không, chính xác hơn, là nhìn kẻ đang ôm ta trong lòng—Phương Tuân, thủ lĩnh phản quân!
Phương Tuân khởi nghĩa từ Cẩm Châu, chỉ trong vòng nửa năm, đã phá được hoàng cung, thiên hạ nằm gọn trong tay hắn.
Ta và hoàng đế, trở thành đôi quân vương xui xẻo của nước mất nhà tan.
Vốn dĩ, ta và hoàng đế đã chuẩn bị chết cùng nhau để giữ lại chút tôn nghiêm.
Ta dùng bạch lăng, hắn uống độc tửu.
Nhưng giờ đây, hoàng đế bị bắt, còn ta bị thủ lĩnh phản quân ôm chặt trong lòng.
Thế này thì không chỉ mất nước, mà hoàng đế còn phải chịu nhục bị ta “đội nón xanh” trước mặt bao người!
Quá là kịch tính!