Ta không thèm để ý, giật hết màn che trong phòng xuống, cột lại thành một sợi dây dài để treo cổ.
Ai dè vừa mới xong, bóng người kia lại ra tay, dùng một cú chặt tay khiến ta bất tỉnh.
Khi tỉnh dậy, ta phát hiện mình bị trói gô lại, dây cột chính là mấy tấm màn mà ta vừa tháo xuống.
Ta: “???”
Tên ám vệ này đúng là không biết nói lý lẽ!
4
Hôm sau.
Ta mang đôi mắt gấu trúc trở lại tẩm điện đổ nát.
Sau một đêm tìm đủ mọi cách chết mà không được, ta thật sự mệt mỏi.
Giữa đường, tân hoàng hậu cho người gọi ta đến một cung điện vắng vẻ.
Ta vui mừng khôn xiết, nắm tay hoàng hậu với thái độ nhiệt tình như lửa:
“Hoàng hậu, ngài đúng là người tốt! Ngài định ban cho ta độc tửu, bạch lăng hay là chủy thủ tẩm độc?”
Hoàng hậu bối rối, nói:
“Không phải cái nào cả.”
Ta ngạc nhiên:
“Chẳng lẽ ngài không định đấu với ta trong cung sao?”
Hoàng hậu trả lời:
“Ta nghe nói hậu cung triều trước rất hòa thuận, dù Hoàng Quý Phi độc sủng cả hậu cung, cũng không có ai vì ghen tỵ mà tranh đấu. Ta chỉ tò mò, làm thế nào ngươi có thể làm được điều đó? Đây là lần đầu tiên ta làm hoàng hậu, thực sự không biết phải bắt đầu từ đâu…”
Ta ngẩn người.
Chà, chia xa Phương Tuân mười năm, hắn lấy vợ sinh con là chuyện bình thường.
Chỉ không ngờ, phu nhân của hắn lại là người đầy chí tiến thủ.
Ta khiêm tốn đáp:
“Ôi dào, dễ thôi. Mấy năm qua, tất cả đều nhờ ta làm tốt công tác ‘giáo huấn tân nhân’ khi họ nhập cung.”
Hoàng hậu tò mò hỏi:
“Làm thế nào để giáo huấn tân nhân?”
Ta hỏi lại:
“Ngài nghĩ nơi nào trên đời mà nữ nhân bị đánh giá địa vị bằng số lần được nam nhân ngủ cùng?”
“Thanh… thanh lâu?” Hoàng hậu không chắc chắn.
“Nhầm rồi, đó là hậu cung.”
Ta mỉm cười, nói:
“Hậu cung nữ nhân, tất cả đều dựa vào sự sủng ái của hoàng đế và số con cái để xác định địa vị và đãi ngộ.
Từ một góc độ nào đó, nữ nhân trong hậu cung chẳng khác gì kỹ nữ trong thanh lâu, đều dùng sắc để hầu hạ người.
Nói thẳng ra, họ chỉ là công cụ sinh sản của hoàng tộc.”
Hoàng hậu sửng sốt, dường như không thể chấp nhận sự thật này, nhưng cũng không tìm ra lời để phản bác.
Ta tiếp tục:
“Bất kể ngài làm gì, tất cả đều nhằm thu hút hoàng đế đến lâm hạnh. Sau đó, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào bụng ngài, chờ ngài sinh được hoàng tử.
Đó chính là ý nghĩa câu nói trong cung: ‘Lấy việc sinh con nối dõi làm trọng.’
Vậy ngài nghĩ, những nữ nhân trong hậu cung này giống gì?”
“Giống… giống…” Hoàng hậu lắp bắp, không nói nên lời.
Ta ngắt lời:
“Giống lợn nái trong chuồng, chỉ được giữ lại để sinh sản.”
Hoàng hậu toàn thân run rẩy, suýt chút nữa đứng không vững.
“Vậy tại sao mọi người phải tranh đấu với nhau?”
Ta nhìn nàng, hỏi thẳng:
“Chẳng lẽ được hoàng đế ngủ nhiều hơn vài lần, sinh thêm vài hoàng tử, thì không còn là công cụ sinh sản nữa sao?”
“Ta… ta…” Hoàng hậu mặt trắng bệch, không nói nổi câu nào.
Cả thế giới quan của nàng như sụp đổ trong tích tắc.
Ta vỗ vai nàng:
“Ngài về suy nghĩ kỹ đi.”
Hoàng hậu mới của triều đình loạng choạng, thất thần rời đi trong sự dìu đỡ của cung nhân.
Nhìn bóng lưng nàng, ta thầm nghĩ: nàng quả thực được Phương Tuân bảo vệ rất tốt.
Không như ta, đã sớm nhìn thấu bản chất của hậu cung.
Không ai tranh đấu nổi, đúng là cô đơn biết bao.
Vừa bước ra khỏi điện, ta bắt gặp hoàng đế đang đứng ngoài cửa nghe lén.
Sắc mặt ngài lúc xanh lúc trắng, rõ ràng đã nghe hết những lời vừa rồi của ta.
Tay hoàng đế run rẩy, chỉ thẳng vào ta, giọng đầy phẫn nộ:
“Ngươi… ngươi!!!”
Trước đây, ta tuyệt đối không dám nói những lời trắng trợn như vậy.
Ta luôn dùng những câu chữ uyển chuyển để giúp tân nhân hiểu rằng, phụ nữ trong hậu cung chỉ là một bi kịch.
Nhưng bây giờ, nước đã mất, còn gì để sợ?
Nếu phải thể hiện, thì phải thể hiện thật hoành tráng!
“Thanh Dung, chẳng lẽ mười năm qua, ngươi luôn coi trẫm là một tên… khách làng chơi?!”
Hoàng đế giận đến run người, đưa tay muốn bóp cổ ta.
Chà, chẳng phải đúng ý ta rồi sao!
Ta lập tức vươn cổ ra, chờ ngài ra tay.
Ai ngờ, tay ngài còn chưa chạm đến cổ ta, bóng dáng ám vệ đã từ trên trời đáp xuống, một cú chặt tay khiến ngài ngất lịm.
Rồi hắn kẹp hoàng đế dưới nách, biến mất trong chớp mắt như chưa từng xuất hiện.
Khi ám vệ rời đi, ta quay lại thì thấy Phương Tuân đang dẫn người đứng ở không xa.
Hắn nhìn ta đầy bối rối, dường như đang suy nghĩ điều gì.
Có lẽ, hắn cũng đã nghe đoạn đối thoại vừa rồi.
Hắn bước tới, định đưa tay về phía ta.
Ta vội lùi lại.
Phương Tuân dừng chân, trầm giọng nói:
“Thanh Dung, nghe nói hoàng hậu định tìm nàng, trẫm sợ nàng gây rắc rối nên đi theo. Không ngờ, mười năm qua, nàng lại phải chịu khổ thế này.”
Ta lắp bắp:
“Ta không có…”
Hắn đừng nói là thật sự nghĩ rằng ta đã sống như kỹ nữ trong hậu cung suốt mười năm qua đấy chứ?!
“Không cần nói nữa, ta hiểu cả rồi.”
Hắn cắt ngang, nghiêm túc nhìn ta:
“Từ nay về sau, ta sẽ bù đắp cho nàng gấp bội.”
Ta cố gắng thanh minh:
“Ta thực sự không có!”
Hắn lại rất chân thành đáp:
“Nếu đây là lý do khiến nàng luôn muốn chết, thì quãng đời còn lại, ta sẽ chữa lành cho nàng.”
Ta: “…”
Đúng là tự mình lấy đá đập vào chân!
5
Trên đường về, ta cứ mãi nghĩ xem nên giải thích với hoàng đế thế nào cho ổn.
Hoàng đế, tên là Tiêu Vân Tung.
Thật ra, trong mười năm qua, ngài đối xử với ta không hề tệ.
Dù ta không được sủng ái, không có con nối dõi, nhưng ngay cả khi ngài và Hoàng Quý Phi yêu đương nồng nhiệt nhất, ngài vẫn không phế truất ta khỏi ngôi vị hoàng hậu.
Ngài chưa từng làm khó ta, chưa từng để ta thiếu thốn gì.
Vậy mà sau lưng, ta lại gọi ngài là khách làng chơi.
Điều này có lẽ ít nhiều cũng làm tổn thương lòng tự tôn của ngài.
Vừa bước chân vào tẩm điện đổ nát, ta đã nghe thấy tiếng ngài đang khóc lóc với ám vệ.
Tiêu Vân Tung hỏi:
“Ngươi nói xem, mười năm qua, trẫm có bao giờ để nàng thiếu thốn thứ gì không?!”
Ám vệ lắc đầu.
Tiêu Vân Tung lại níu lấy áo ám vệ, hỏi tiếp:
“Vậy còn ngươi nói xem, mười năm qua, trẫm đã bao giờ mắng nàng, phạt nàng, ép nàng làm điều nàng không muốn chưa?!”
Ám vệ lại lắc đầu.
Tiêu Vân Tung gần như sụp đổ:
“Vậy thì mười năm qua, ngươi thấy trẫm đối xử với nàng thế nào, sao nàng có thể… sao nàng có thể nhìn trẫm như thế?! Hức hức hức…”
Ta: “…”
Haiz, đúng là tự tạo nghiệp mà!
Ta lặng lẽ nhấc chân định chuồn đi.
Nhưng không biết sao, Tiêu Vân Tung như mọc mắt sau lưng, bất ngờ quay lại, chỉ tay vào ta mà mắng:
“Đứng lại, ngươi, đồ nữ nhân tệ bạc!”
Không còn đường lui, lưng ta áp sát tường, chỉ biết cười gượng.
Ngài bước tới, chắn trước mặt ta, giọng đầy phẫn nộ:
“Mười năm qua, trẫm có lỗi gì với ngươi, mà ngươi lại bôi nhọ trẫm như thế?!”
Ta thắc mắc:
“Bệ hạ bị Phương Tuân đội nón xanh trước mặt bao người cũng chẳng thấy giận, vậy mà thần thiếp nói ngài là khách làng chơi, ngài lại không chịu nổi sao?”
Ngài suýt chút nữa phun ra một ngụm máu:
“Ngươi nói gì mà đội nón xanh?! Trẫm là muốn thành toàn cho ngươi thôi! Còn việc ngươi nói trẫm là khách làng chơi, đó là sự sỉ nhục nhân cách của trẫm!”
Ta nuốt khan.
Ngài giận đến run tay, ngón tay gần như chạm vào mũi ta, vừa tức vừa tủi.
Cuối cùng, ngài nghiến răng, nói một câu:
“Kẻ sĩ có thể chết, không thể chịu nhục!”
Ta cố gắng làm dịu tình hình, cười gượng:
“Ngài chẳng phải cũng từng nói rằng ngủ với thần thiếp thì khác nào từ bỏ lý tưởng sống sao? Thần thiếp giờ nói ngài như vậy, coi như hòa nhau, được không?”
Tiêu Vân Tung càng tức hơn:
“Chuyện đó không giống nhau! Năm đó trẫm nói thế là bởi vì ngươi lúc bệnh nặng mê man, khóc gọi tên Phương Tuân! Trẫm chẳng lẽ không nói vài lời để giảm bớt bầu không khí ngượng ngùng sao?!”
Á… cái này…
Hóa ra cách giảm bầu không khí của Tiêu Vân Tung lại “đặc biệt” đến thế.
Ta ngó quanh quất, không biết từ lúc nào mà ám vệ kia đã biến mất.
Để tránh bị hoàng đế tiếp tục truy cứu chuyện ta nói xấu ngài, ta nhanh trí chuyển chủ đề:
“À này, bệ hạ quen ám vệ đó sao?”
Tiêu Vân Tung thoáng giật mình, con ngươi như co lại, rồi kiên định lắc đầu:
“Đó là người của Phương Tuân, trẫm sao có thể quen hắn được?”
Ta không tin lắm, nói:
“Nhưng khi bệ hạ hỏi, hắn lắc đầu như thể hai người đã quen biết từ lâu vậy.”
Tiêu Vân Tung nghẹn lời, sau đó cất giọng đầy bi thương:
“Trẫm—một kẻ đáng thương, bị nữ nhân bội bạc như ngươi ác ý vu khống, đau lòng không nói nên lời. Người bình thường, nếu có chút đồng cảm, chẳng lẽ không lắc đầu để an ủi trái tim đã nát tan của trẫm sao?!”
Ta: “…”
Sao vừa mới chuyển chủ đề đã quay lại chuyện cũ rồi?
Đầu ta như muốn nổ tung.
Quả nhiên, Tiêu Vân Tung bắt đầu chỉ trích đầy đau khổ:
“Ngươi nghĩ ai cũng như ngươi, bạc tình bạc nghĩa, lòng lang dạ sói, trái tim sắt đá sao?!”
Ta thở dài thật sâu, không biết làm gì hơn, bèn nằm phịch xuống đất, thẳng đơ như cá chết.
Tiêu Vân Tung hoảng hốt:
“Ngươi làm cái gì thế?!”
Ta yếu ớt trả lời:
“Nằm xuống rồi, tùy ngài chê bai.”
6
Ta cảm thấy, lần này Tiêu Vân Tung thực sự bị ta làm cho tức không nhẹ.
Ngài bắt đầu chiến tranh lạnh đơn phương với ta.
Dù ta có chủ động nói gì, ngài cũng không thèm đáp lại.
Thôi, ta cũng mặc kệ.
Suốt mười năm qua, ngài thường vô cớ nổi nóng với ta, giống như lần này.
Nhưng cả hai chúng ta đều là những kẻ mặt dày, lời qua tiếng lại thế nào cũng không chạm đến lòng nhau.
Vì vậy, mỗi lần chiến tranh lạnh cũng chẳng kéo dài quá nửa tháng.
Lý do là vì theo cung quy, mỗi ngày rằm hoàng đế phải đến tẩm cung của hoàng hậu.
Nói trắng ra, quy định bắt ngài mỗi tháng phải ngủ với ta một lần.
Nghĩ mà xem, một vị cửu ngũ chí tôn lại phải chịu gò bó bởi tổ tiên, ngủ với một người nữ nhân mà mình không yêu.
Cái “chức khách làng chơi” của ngài, cũng chẳng dễ gì!
***