Ta vừa được sắc phong làm Hoàng hậu, tuổi vừa tròn sáu.
Cùng ta nhập cung, còn có A tỉ của ta, nàng là tâm thượng nhân của Hoàng thượng, là bạch nguyệt quang của người.
Chúng nhân đều trách mắng ta đoạt đi hạnh phúc của tỉ tỉ, vì đạt mục đích mà không từ thủ đoạn.
Ta không muốn bị quở trách, nên vào đêm tân hôn, liền đẩy Hoàng thượng sang cung của A tỉ.
Nhưng đêm ấy, sấm vang chớp giật, ta thu mình nơi góc giường, sợ hãi tột cùng.
Không ngờ, khoảnh khắc sau, A tỉ từ trên trời giáng xuống, ôm ta vào lòng:
“Ngọc Kính chớ sợ, A tỉ đến bầu bạn cùng muội đây.”
Theo sau nàng, còn có Hoàng thượng với sắc mặt đầy bất mãn.
Nhưng hắn có gì mà không hài lòng?
Ta đã nhường A tỉ cho hắn rồi còn gì!