Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Cổ Đại TOAN TÍNH CHỐN THÂM CUNG Chương 2 TOAN TÍNH CHỐN THÂM CUNG

Chương 2 TOAN TÍNH CHỐN THÂM CUNG

6:37 chiều – 19/02/2025

Giọng nàng trịnh trọng như lời thề khắc cốt ghi tâm.

Ta ngước mắt nhìn:

“Nếu sau này A tỉ có hài tử của riêng mình, có phải sẽ không còn thích Ngọc Kính nữa không?”

“Sao lại thế được, chỉ càng thêm thương yêu Ngọc Kính thôi. Ngọc Kính cũng là hài tử của A tỉ mà.”

A tỉ mỉm cười nói.

Ta nghĩ, vậy là tốt rồi.

Nếu A tỉ có hài tử của riêng mình, ta cũng sẽ đối xử thật tốt với hắn.

4

Cuộc nói chuyện đêm ấy là sự thỏa hiệp của cả Hoàng đế lẫn A tỉ.

Hoàng đế đáp ứng A tỉ sẽ bảo hộ ta, còn A tỉ cũng đồng ý sẽ vì hắn mà sinh hạ hài tử.

Vậy nên, năm ta chín tuổi, A tỉ có thai.

Nhìn A tỉ chịu đựng khó nhọc, ta đau lòng không thôi, cứ quanh quẩn bên người nàng, cùng cung nữ chăm sóc, mặc cho nàng nói rằng chuyện này không hợp lễ nghi.

Ngày A tỉ sinh hạ hoàng tử, nàng chịu thống khổ suốt từ trưa đến tận chiều muộn, ánh hoàng hôn cũng nhuốm sắc đỏ rực.

Ta và Hoàng đế đều đứng ngoài cửa phòng sinh, lo lắng đến mức đi qua đi lại.

Mãi đến khi cánh cửa mở ra, bà đỡ bế hài tử ra ngoài, Hoàng đế lập tức đón lấy ôm vào lòng.

Còn ta, ta vội vã chạy vào trong.

Cung nữ chặn lại, nói:

“Phòng sinh đầy huyết khí, bất tường.”

Ta hất tay nàng, chẳng hề để tâm.

Nhìn thấy dáng vẻ suy nhược của A tỉ, ta bật khóc nức nở:

“A tỉ, sau này đừng sinh nữa, được không?”

Ta vừa khóc vừa nói.

A tỉ suy yếu đến mức tay cũng không thể nâng lên, giọng nói mong manh như gió thoảng:

“Được.”

A tỉ hạ sinh hoàng tử đầu tiên trong cung.

Hoàng đế vui mừng khôn xiết, ôm hài tử xoay mấy vòng liền.

Hắn cùng A tỉ đặt tên cho đứa trẻ là Yến Lễ, mong rằng cả đời nó sẽ sống trong cảnh hải yến hà thanh, thiên hạ thái bình.

Sau khi Yến Lễ ra đời, ngày tháng trôi qua vẫn không có gì khác biệt.

A tỉ đối với ta vẫn tốt như trước, ta vẫn có thể ôm Yến Lễ đến Ngự hoa viên ngắm hoa đào nở, cùng nhau đón gió chiều.

Hoàng đế bông đùa:

“Xem ra Ngọc Kính cũng có phong thái của một tỷ tỷ rồi.”

A tỉ chỉ mỉm cười không nói, nhưng Hoàng đế lại quên mất thân phận của ta.

Có một thời gian, ta ngây ngô nghĩ rằng ngày tháng cứ thế trôi qua, đơn thuần mà đẹp đẽ.

Cho đến khi một người xuất hiện.

Người ấy phá vỡ giấc mộng đẹp như trăng trong nước, hoa trong gương.

5

Ta không biết quá khứ giữa A tỉ và Hoàng đế, nhưng trong những năm tháng này, ta có thể nhìn ra, Hoàng đế thực lòng đối đãi tốt với A tỉ.

Ta từng ngỡ rằng, đó gọi là ái.

Nhưng ta hiểu rằng, ái không bao giờ chỉ dừng lại ở một người.

Có khoảng thời gian, Hoàng đế biến mất rất lâu.

Hắn tuyên bố với bên ngoài rằng mình lâm bệnh, suốt ngày nghỉ ngơi tại Phượng Nghi cung.

Nhưng chỉ có ta và A tỉ biết, hắn vi hành.

Trở về, hắn mang theo thương tích trên người.

A tỉ hỏi vì sao bị thương.

Hoàng đế không biết nghĩ đến điều gì, hàng mi khẽ rung, đáy mắt trở nên u tối, giọng khàn khàn nói:

“Không sao, đã được ân nhân cứu giúp.”

A tỉ chưa từng can dự vào quốc sự.

Nhưng ta mơ hồ cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Cho đến khi Nam quốc công chúa cùng sứ giả đến triều cống, Hoàng đế mở yến tiệc linh đình tiếp đón.

Khi nàng ta khoan thai bước vào đại điện, lần đầu tiên trong đời ta chứng kiến Hoàng đế thất thố.

Chỉ thấy hắn đột nhiên đứng bật dậy, trong mắt tràn ngập chấn động, còn xen lẫn chút kinh hỉ.

Nam quốc công chúa còn chưa kịp hành lễ, hắn đã cất giọng trước:

“Không cần hành lễ.”

Ta liếc nhìn A tỉ, nàng vẫn giữ nét mặt bình thản, nhưng bàn tay dưới ống tay áo đã nắm chặt.

A tỉ đang bất an.

“Vị này chính là Hoàng hậu nhỏ tuổi nhất Bắc quốc sao?”

Nam quốc công chúa cất giọng êm dịu, như dòng suối mát lành.

Năm ấy, ta vừa tròn mười hai.

Có lẽ vì tuổi còn nhỏ, cảm xúc chưa biết che giấu, ta lần đầu tiên bày ra tư thái của Trung cung Hoàng hậu, hừ lạnh một tiếng:

“Liên quan gì đến ngươi!”

Hoàng đế quát lớn:

“Ngọc Kính, không được vô lễ!”

Đây cũng là lần đầu tiên hắn dùng giọng điệu nghiêm khắc như vậy với ta.

Ta ấm ức, môi mím chặt.

A tỉ khẽ nheo mắt.

Nam quốc công chúa lại không hề để tâm, nhẹ nhàng cười:

“Hoàng thượng, không sao, nàng dù sao cũng là một đứa trẻ.”

Rồi ánh mắt nàng ta chuyển hướng, dừng lại trên người A tỉ:

“Hẳn vị này chính là ý trung nhân mà Hoàng thượng từng nhắc đến?”

A tỉ khẽ cười, Hoàng đế cũng lên tiếng khẳng định.

Nhưng trong lòng bá quan văn võ đều tự hỏi: “Ngày ấy” mà Nam quốc công chúa nhắc đến, rốt cuộc là ngày nào?

Ta và A tỉ đều hiểu.

Đó chính là ngày đó.

Nàng ta, hẳn chính là ân nhân, hoặc chí ít cũng là bằng hữu của ân nhân kia.

Tiệc rượu gần tàn, Nam quốc công chúa bỗng đứng dậy, bước lên trước đại điện rồi quỳ xuống.

Nàng ta ngước mắt, giọng nói ôn hòa nhưng kiên quyết:

“Hoàng thượng, thần nữ biết người và Nhuyễn phi nương nương tình thâm nghĩa trọng.

Nhưng từ lần đầu gặp gỡ, thần nữ đã đem lòng ngưỡng mộ.

Nguyện cầu Hoàng thượng, ban cho thần nữ một cơ hội được theo đuổi người.”

Chúng nhân xôn xao kinh hãi.

A tỉ nhấp một ngụm trà đã nguội từ lâu, không nói gì.

Hoàng đế thậm chí không dám nhìn nàng lấy một lần.

Còn ta, ta cứ thế nhìn chằm chằm vào Nam quốc công chúa, trong mắt tràn đầy dò xét.

Tất cả mọi người đều ngầm hiểu.

Hoàng đế giữ nàng ta lại.

Yến tiệc kết thúc, ta cùng A tỉ trở về Phượng Nghi cung.

Trên đường, chúng ta tình cờ gặp Trần Quý phi.

Nàng ta lạnh lùng lườm A tỉ một cái, nhếch môi châm biếm:

“Thực sự cho rằng thiên tử có tình yêu chân thành sao? Cũng chỉ là một ván cờ quyền lực mà thôi.”

A tỉ không đáp lời.

Ai ai cũng biết, A tỉ có thể vào cung, là vì Hoàng đế đối với nàng một lòng sâu nặng, cũng vì năm xưa nàng từng vì hắn mà đỡ lấy một mũi tên.

Khi đó, Hoàng đế vẫn còn là vị ngũ hoàng tử không được sủng ái.

Cũng chính A tỉ đã giúp hắn lôi kéo thế lực Tể tướng phủ.

Vậy nên, thế nhân đều nói, Hoàng đế cùng Nhuyễn phi là phu thê tình thâm.

Nhưng họ đều quên rằng, trước khi ta và A tỉ nhập cung, Ngũ hoàng tử đã có chính thê, danh gọi Trần Ngôn Hoan, chính là nữ nhi của Trần Đại tướng quân nơi Mạc Bắc.

Nàng ta cũng từng là người mà Hoàng đế danh chính ngôn thuận cưới hỏi, cũng từng là người mà hắn thề nguyện cả đời.

Vậy mà, Thính Chúc vẫn cứ vào cung.

6

Sự xuất hiện của Thính Chúc đã phá vỡ thế cân bằng.

Hoàng đế đến Phượng Nghi cung ngày một ít, nhưng số lần ta cùng A tỉ bắt gặp Thính Chúc lại còn nhiều hơn khi thấy hắn.

Thính Chúc nhập cung, được phong Quý nhân, ban danh Ngự.

Mùa xuân đến, Ngự hoa viên trăm hoa đua nở.

A tỉ dẫn ta cùng Yến Lễ đi ngắm hoa, nhưng không may, Thính Chúc cũng có mặt.

A tỉ thoáng khựng bước, rồi vẫn bình thản tiến lên trước.

Thính Chúc cười, hành lễ:

“Thần thiếp bái kiến Hoàng hậu nương nương, Nhuyễn phi nương nương.”

A tỉ khẽ gật đầu:

“Miễn lễ.”

“Xem ra Hoàng hậu cũng là người yêu hoa, nếu không sao lại đến thưởng hoa thế này?”

Đôi mắt đào hoa của Thính Chúc tràn đầy phong tình.

Ta không nhịn được, liền lên tiếng:

“Đây là A tỉ của ta, không phải của ngươi!”

Thính Chúc cười khẽ, giọng điệu mềm mỏng:

“Hoàng hậu nương nương thật đáng yêu.”

Ta lạnh lùng hừ một tiếng.

A tỉ nhẹ nắm lấy tay ta, khẽ cúi xuống dặn dò:

“Ngọc Kính, phải biết lễ số.”

Ta quay mặt đi nơi khác.

“Không sao, dù sao cũng là Hoàng hậu nương nương.”

Lúc rời đi, ta nhìn thấy Thính Chúc nghiêng người, ghé sát tai A tỉ mà nói:

“Người có biết, Hoàng thượng bảo ta giống cái gì không?”

“Người nói ta như đào hoa, lại càng như mẫu đơn.

Nhuyễn phi nương nương thử đoán xem, Hoàng thượng thấy người giống cái gì?”

A tỉ rũ mắt, im lặng, nhưng bàn tay đang nắm tay ta bỗng siết chặt hơn.

Thính Chúc cười như gió xuân, giọng nói lại sắc như lưỡi dao:

“Hắn nói, người không giống hoa.

Người là nước, nhạt nhẽo vô vị, sinh ra chỉ để dưỡng hoa mà thôi.”

A tỉ nghiêng đầu, khẽ cười:

“Ta thấy nước rất tốt.

Dù nhạt nhẽo thế nào, cũng là thứ con người không thể thiếu.”

Thính Chúc cười, đến mắt cũng cong lại:

“Nhưng đó không phải ái, thậm chí thích cũng không tính là.”

Nói xong, nàng ta uốn eo rời đi.

Sau khi hồi cung, A tỉ một mình ngồi trên ghế đá rất lâu.

Ta chạy đến hỏi:

“A tỉ nghĩ gì mà nhập thần như vậy?”

A tỉ dường như đang thì thầm với chính mình:

“Đang nghĩ, con người thật sự có thể thay đổi sao?”

“Không đâu! A tỉ vẫn không thay đổi mà, A tỉ vẫn luôn bên cạnh Ngọc Kính!”

A tỉ xoa đầu ta, nhưng trong mắt nàng ta lại có nỗi buồn ta không thể hiểu.

“Vậy có lẽ, chỉ là một số người sẽ thay đổi.”

Ta đoán, người A tỉ nhắc đến chính là Hoàng đế.

Dù thiên hạ đều nghĩ rằng hắn sẽ yêu A tỉ thật lâu.

Ta nắm chặt tay nàng:

“Ta cũng sẽ không thay đổi, ta sẽ luôn ở bên A tỉ!”

A tỉ cười nhạt, ánh trăng rọi xuống mặt nàng, phản chiếu một nỗi hoang mang không rõ.

Nàng đưa tay ra, như muốn nắm lấy ánh trăng.

Nhưng ánh trăng chỉ vương vào lòng bàn tay nàng một phần nhỏ, phần lớn vẫn rơi rải rác trên mặt đất, còn một chút đọng lại trên đỉnh đầu ta.

7

Thính Chúc không phải kẻ an phận.

Những lời khiêu khích chỉ là thử thách, còn vu oan hãm hại mới là mục đích thật sự.

Hậu cung đã yên bình quá lâu.

Mùa xuân hoa nở rực rỡ, Hoàng đế mở đại yến, triệu tập văn võ bá quan cùng tất cả phi tần vào Ngự hoa viên thưởng hoa.

Giữa lúc mọi người mải mê ngắm cảnh, Thính Chúc mời A tỉ đến một góc vắng vẻ.

Ta vừa định đi theo, bỗng nghe một tiếng hét chói tai.

Người đang thưởng hoa đều bị thu hút, nhanh chóng vây lại.

Cảnh tượng trước mắt khiến đám đông xôn xao.

Chỉ thấy Thính Chúc nước mắt lưng tròng, run rẩy nói:

“Nhuyễn phi nương nương, nếu người không thích thần thiếp, có thể nói thẳng.

Hà tất phải… động thủ?”

Giữa đám đông vang lên những tiếng hít khí lạnh, cũng có người lạnh lùng cười nhạt.

Thính Chúc thấy Hoàng đế, liền ôm mặt, khóc lóc chạy đến bên hắn, dáng vẻ đáng thương vô cùng.

Hoàng đế ngước mắt nhìn về phía A tỉ.

Trong mắt hắn, lúc này không còn như trước kia nữa.

A tỉ cau mày, vừa mở miệng định giải thích:

“Ta…”

Nhưng lời còn chưa kịp nói hết, Hoàng đế đã lạnh lùng cắt ngang:

“Ngân Lịch, nàng thật quá đáng!”

A tỉ không thể tin được mà nhìn Hoàng đế, sau đó sâu hít một hơi, quỳ xuống đất:

“Muốn gán tội, hà tất thiếu lý do. Hoàng thượng không muốn nghe thần thiếp nói, vậy thần thiếp thừa nhận.”