Hàng mi Hoàng đế khẽ động, môi hắn hé mở, nhưng cuối cùng chẳng nói ra lời nào.
Hắn thậm chí không buồn liếc nhìn Thính Chúc, chỉ phất tay áo, xoay người rời đi.
Thính Chúc trừng lớn mắt, nhìn bóng lưng Hoàng đế xa dần, nàng ta như muốn bước theo, nhưng rồi lại thu chân, chuyển hướng bước về phía A tỉ.
Thấy vậy, ta liền đứng chắn trước A tỉ.
Nàng ta đứng cách ta một khoảng, hạ giọng nói:
“Lần sau, thần thiếp sẽ dâng tặng Nhuyễn phi nương nương một món quà hậu hĩnh hơn.”
A tỉ không đổi sắc mặt, đáp lời:
“Bản cung ở đây chờ.”
Thính Chúc khẽ hành lễ, bất chấp ánh mắt soi mói của mọi người, ung dung rời đi.
Nàng ta đi rồi, đám đông cũng lần lượt giải tán.
Ta đau lòng nhìn A tỉ, dìu nàng đứng dậy:
“A tỉ, đừng buồn, Thính Chúc là kẻ xấu, ta biết mà.”
A tỉ cúi mắt, khẽ mỉm cười như đang an ủi ta.
“Niên Ngân Lịch, con đường này ngươi đã chọn sai rồi.
Vì một nam nhân mà đánh cược nửa đời mình, chỉ bởi vì đôi ba câu tình ý hắn thốt ra, thật đáng cười.”
Không biết từ khi nào, Trần Quý phi đã đứng cạnh chúng ta.
Lời nàng ta nói đầy vẻ châm chọc, nhưng trong giọng điệu lại có chút thương hại.
Nàng ta như nhớ đến điều gì đó, bật cười tự giễu:
“Hắn cũng từng nói với ta rất nhiều lời yêu thương.
Chỉ là, từ khi ngươi xuất hiện, những lời ấy đều đã dành cho người khác.”
A tỉ không biết chuyện quá khứ giữa họ.
Thế nhân cũng chẳng mấy ai nhắc lại.
Nhưng qua lời kể của Trần Quý phi, ta cũng nghe thấy một đoạn tình cảm.
Trần Quý phi khác hẳn những nữ tử bình thường.
Nàng ta là nữ nhi tướng quân, từ nhỏ không am hiểu thi thư, không biết nữ công, chỉ quen với đao kiếm.
Có một ngày, nàng ta cưỡi ngựa rong ruổi nơi ngoại ô, dừng chân bên dòng sông, luyện tập đao pháp phụ thân đã truyền dạy.
Có lẽ vì quá mải mê, nàng ta không hề hay biết rằng có người đang đứng sau gốc cây quan sát.
Người đó chính là Hoàng đế hiện tại.
Hắn đem lòng yêu mến nữ tử mạnh mẽ khác biệt ấy ngay từ lần đầu gặp gỡ.
Một lần bắt chuyện không thành, hắn lại đến lần thứ hai, rồi lần thứ ba.
Lâu dần, nàng ta tưởng rằng đó là chân tình.
Vậy nên, khi Hoàng đế cầu thân, nàng ta rất nhanh liền gật đầu.
Dù phụ thân không ưng thuận, nàng ta vẫn một mực chọn hắn.
Bởi nàng ta tin rằng, nam nhân trước mắt yêu nàng ta thật lòng.
Nhưng ngày tháng tốt đẹp không kéo dài được bao lâu.
Hắn gặp được ý trung nhân mới—người đã cứu mạng hắn.
Nàng ta trở thành ánh trăng sáng trong lòng hắn, một bóng hình mà hắn không thể chạm đến.
Người đó, chính là A tỉ.
Khóe mắt Trần Quý phi lấp lánh nước, nhưng nàng ta nhanh chóng lau đi, ngẩng đầu lên, cười lạnh:
“Những gì ta từng trải qua, chính là tình cảnh của ngươi lúc này!”
Ta nghĩ, nàng ta hẳn là hận A tỉ.
Bàn tay đặt trên vai ta của A tỉ khẽ run rẩy.
Nàng nhìn Trần Quý phi, nhẹ giọng nói:
“Xin lỗi.
Năm đó, hắn nói giữa hai người là cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, không có chân tình.
Hắn nói… ngươi cũng không có tình ý với hắn.”
Trần Quý phi bỗng cười thành tiếng.
“Ta không có tình ý với hắn sao?
Không có… không có ư…”
Nàng ta cứ thế lẩm bẩm câu ấy, rồi thất thần rời đi.
8
A tỉ thất thần trở về Phượng Nghi cung.
Cửa cung vừa đóng lại, nàng liền như bị rút cạn toàn bộ khí lực, ngã quỵ xuống đất.
Ta vội vàng nắm lấy tay nàng, dìu nàng về tịnh phòng nghỉ ngơi.
A tỉ vòng tay ôm chặt lấy ta, nước mắt chảy dài trên gò má:
“Ngọc Kính, ta là kẻ xấu…
Ta đã cướp đi người mà kẻ khác yêu thương.”
Nàng khóc rất thương tâm, thân thể run lên từng hồi.
“A tỉ không phải kẻ xấu.
Trong lòng Ngọc Kính, A tỉ cũng giống như mẫu thân vậy.”
Ta nhẹ vỗ lưng nàng, vỗ về an ủi.
A tỉ lắc đầu:
“Ngay từ đầu, ta đã sai rồi…
Rõ ràng biết hắn có chính thất, vẫn cố chấp không buông…
Chỉ bởi vì một câu yêu hắn nói.”
Nhưng thì sao chứ?
A tỉ vẫn luôn tốt với ta là được rồi.
Đêm đó, ta ngủ lại ở tịnh phòng của A tỉ.
Nàng ngủ không yên giấc, ngay cả trong mộng cũng rơi lệ.
Từ ngày hôm đó, nàng càng lúc càng tiều tụy.
Đôi mắt xưa kia dịu dàng, dần dần trở nên vô hồn.
Ta không ngờ, món quà mà Thính Chúc nhắc đến, lại chính là việc nàng ta có thai.
Nàng ta từ Ngự quý nhân, được phong làm Ngự phi.
Tính đến nay, đã một năm trôi qua, Thính Chúc vẫn được sủng ái như cũ.
Cả hậu cung đều đồn rằng:
“Nếu Ngự phi sinh ra hoàng tử, e rằng tương lai chính là Thái tử.”
Ta cúi đầu, trầm tư suy nghĩ, rồi ngẩng lên hỏi nhũ mẫu bên cạnh:
“Thái tử… chẳng phải phải là trưởng tử của Hoàng đế hay sao?”
“Khởi bẩm nương nương, Thái tử là người trong số các Hoàng tử được Hoàng thượng lựa chọn, kẻ tôn quý nhất.”
Nhũ mẫu đã già rồi, mái tóc xanh nay điểm bạc.
Ta đưa tay vuốt nhẹ một sợi tóc trắng, vén vào trong:
“Yến Lễ là người tôn quý nhất.”
Hài tử của Thính Chúc, làm sao có thể cướp lấy những gì thuộc về Yến Lễ?
Vậy nên, ta ngày ngày đi dạo trong cung, mỗi ngày đều ngang qua Vĩnh Xuân cung của Thính Chúc.
Thời gian dài dần, ta đã quen thuộc thói quen cùng hành tung của cung nữ, thái giám trong cung nàng ta.
Thỉnh thoảng, ta cũng gặp Thính Chúc.
Nhưng lần nào cũng vậy, luôn là một ngày nhất định trong bảy ngày.
Hôm nay, ta lại gặp nàng ta.
Thính Chúc thấy ta, khẽ cau mày:
“Hoàng hậu nương nương thực sự yêu thích dạo quanh Vĩnh Xuân cung.
Người không biết còn tưởng rằng ngươi rất quan tâm đến hài tử trong bụng ta.”
Ta nghiêng đầu, nở nụ cười hồn nhiên:
“Ta chỉ thích đi trên con đường này thôi, mỗi ngày đều đi ngang qua.”
Thính Chúc lạnh lùng hừ nhẹ:
“Vậy Hoàng hậu nương nương nên cẩn thận nhìn đường, đừng để bị ngã.”
Nói xong, nàng ta xoa nhẹ bụng, ung dung bước đi.
Ta cúi xuống nhặt một viên đá nhỏ trên đường, giơ lên ánh mặt trời, rồi khẽ cười.
Một tuần sau, cung đình đại chấn động.
Người ta nói rằng hài tử trong bụng Thính Chúc đã mất.
Nàng ta ngã xuống, hiện tại vẫn hôn mê bất tỉnh.
Người trong Vĩnh Xuân cung đều biết, Thính Chúc rất yêu thích một con đường nhỏ tĩnh lặng trong Ngự hoa viên.
Vào những ngày cố định, nàng ta sẽ đi dạo vài lần, nếu thời tiết đẹp, sẽ càng thường xuyên ghé qua.
Từ khi có thai, cung nhân mỗi ngày đều quét sạch con đường đó, giúp nàng ta an tâm bước đi.
Vậy mà hôm ấy, dù đã quét dọn xong, vẫn có đá rải rác trên đường.
Thính Chúc dẫm phải một viên đá, liền té ngã.
Nhưng không chỉ có một viên, mà là cả một mảng đầy đá vụn.
Chuyện này, rõ ràng có kẻ đứng sau hãm hại!
Hoàng đế biết chuyện, trước tiên ra lệnh xử tử toàn bộ cung nhân phụ trách dọn dẹp Ngự hoa viên.
Sau đó lại trừng phạt tất cả thị nữ bên cạnh Thính Chúc.
Hắn hạ lệnh tra xét nghiêm ngặt, nhưng không tìm ra manh mối.
Thính Chúc tỉnh lại, giận dữ khôn cùng, lớn tiếng tố cáo:
“Là Nhuyễn phi đã hãm hại thần thiếp!”
Hoàng đế trầm giọng:
“Ngân Lịch không phải kẻ độc ác như vậy.”
Thính Chúc khóe mắt rưng rưng lệ, giọng nói run rẩy:
“Lần trước Nhuyễn phi đánh thần thiếp, Hoàng thượng cũng không tin.
Nhưng lần này, ngoài nàng ta còn ai có thể làm vậy?
Hơn nữa… lúc thần thiếp mang thai, Hoàng hậu lại ngày ngày đến Vĩnh Xuân cung!”
Cánh tay đang ôm vai Thính Chúc của Hoàng đế khẽ siết chặt.
9
Hoàng đế triệu ta cùng A tỉ vào Ngự thư phòng.
Từng câu từng chữ, đều là chất vấn.
“Ngân Lịch, hài tử của Ngự phi, có phải nàng hại chết không?“
A tỉ quỳ xuống, ánh mắt kiên định:
“Không phải.
Thần thiếp là người thế nào, Hoàng thượng hẳn là rõ nhất.”
Hoàng đế bước chậm đến trước mặt, từ trên cao nhìn xuống ta cùng A tỉ:
“Nhưng Ngọc Kính dạo gần đây thường xuyên lui tới Vĩnh Xuân cung, là vì cớ gì?“
Ta đáp:
“Phượng Nghi cung quá buồn chán.
Từ Ngự hoa viên đi đến Vĩnh Xuân cung, rồi từ Vĩnh Xuân cung trở về Phượng Nghi cung, có thể nhìn thấy rất nhiều người, rất thú vị.”
Giọng ta càng nói càng nhỏ.
Bởi vì… ta chột dạ.
A tỉ đột ngột ngước nhìn Hoàng đế, giọng nói có phần run rẩy:
“Hoàng thượng nghi ngờ Ngọc Kính sao?
Ngọc Kính thế nào, người cũng là rõ ràng nhất.
Nàng là muội muội của thần thiếp, là do thần thiếp tận mắt nhìn nàng lớn lên!”
Hoàng đế lạnh lùng đáp:
“Nàng là muội muội của nàng, chứ không phải của trẫm.“
Một câu nói như gáo nước lạnh, dội thẳng vào lòng A tỉ.
Hoàng đế không có chứng cứ, nhưng vẫn cấm túc ta cùng A tỉ, bắt ta sao chép “Đạo Đức Kinh”.
Là bởi vì phụ thân ta biết chuyện, lập tức dâng tấu chương thỉnh tội, ta mới bảo toàn mạng sống.
Từ hôm ấy, Phượng Nghi cung hoàn toàn cắt đứt với Hoàng đế.
Trở về Phượng Nghi cung, A tỉ nhìn ta, hỏi khẽ:
“Hài tử của Ngự phi, là do Ngọc Kính làm sao?“
Ta gật đầu.
Khoảnh khắc sau, bàn tay của A tỉ hạ xuống gương mặt ta.
Ta không khóc, không náo loạn, chỉ đưa bàn tay vừa đánh ta của A tỉ lên miệng, nhẹ nhàng thổi một hơi:
“Lần sau A tỉ muốn đánh ta, cứ để ta tự đánh mình đi, đừng làm đau tay A tỉ.
Yến Lễ phải trở thành Thái tử, nếu không sẽ bị người khác khi dễ.”
“Nhưng Ngọc Kính, làm người phải có lương thiện.”
A tỉ trong mắt có thất vọng.
Ta vẫn gật đầu:
“Lần sau sẽ không như vậy nữa.”
Dẫu đã hứa hẹn, A tỉ vẫn lạnh nhạt với ta.
Nàng đang nghĩ, vì sao muội muội mà nàng tự tay nuôi lớn, nay lại biến thành kẻ có thể ra tay hại người.
10
Thính Chúc không nhận được sự trừng phạt như nàng ta mong muốn, liền đích thân ra tay.
Cách nàng ta báo thù, chính là độc dược.
Loại độc này rất âm thầm, khiến cơ thể ta và A tỉ ngày càng suy yếu, nhưng không ai tìm ra nguyên nhân.
Bởi vì tuổi ta còn nhỏ, thân thể ta không chịu nổi, chỉ có thể nằm liệt trên giường.
A tỉ hiếm khi chủ động tìm đến Ngự thư phòng, nhưng Hoàng đế lại lạnh lùng nói:
“Ngay cả Thái y cũng không chữa được, vậy trẫm có thể làm gì?”
Trái tim ấy, rốt cuộc đã không còn tình nghĩa nữa.
Khoảnh khắc đó, điều A tỉ nghĩ đến chính là:
Nàng có thể chết trong bệnh tật, nhưng muội muội của nàng còn chưa trưởng thành, không thể chết.
Nàng ngày ngày đến Thái y viện, nhưng không ai có thể cứu chúng ta.
Năm ấy, vào đêm trừ tịch, ta yếu ớt đến mức không thể tham dự cung yến, cả người mềm nhũn.
Thế nhưng, ta vẫn nghe được cung nữ trong Phượng Nghi cung xì xào:
“Nghe nói hôm nay Trần Quý phi suýt rơi xuống hồ trong Ngự hoa viên, may mà Nhuyễn phi nương nương cứu kịp.”