Trưởng công chúa có duy nhất một công tử, tính tình chàng ôn hoà, nhã nhặn, khí chất thanh lãnh, người tựa đoá tuyết liên.
Lời đồn rằng chàng đoạn tụ, yêu thích luyến đồng, làm bại hoại thanh danh hoàng tộc. Chàng chỉ lãnh đạm trả lời : “Trăm miệng cũng khó biện bạch .”
Nhưng đến khi đêm khuya thanh vắng, chàng lặng lẽ đến tìm ta, dáng vẻ uỷ khuất, mắt ngọc ngậm lệ rưng rưng như đoá tuyết liên ngấm mưa.
Chàng tựa khung cửa thì thầm : “Thanh danh cả đời ta nay đã vấy bẩn, ta nên làm sao bây giờ ?”
Nhìn dung mạo hoa sen trong mưa của chàng, ta than thầm trong lòng, bất đắc dĩ thở ra một hơi : “Nhà ta gia đạo sa sút, ta không ghét bỏ ngươi, ngươi cũng không chê bai ta, chi bằng hai ta kết tóc phu thê, sống bình dị cùng nhau trải qua ngày tháng sau này.”
Hiển nhiên thanh danh của chàng tuyệt không chung lối với đường công danh.
Chàng trở thành vị Đại Lý Tự Khanh trẻ tuổi nhất nước Đại Thương, là trung thần được đế quân trọng dụng, thành quận vương cao quý, tới thân vương danh vọng, thậm chí là Nhiếp Chính Vương.
Nhiều năm sau, nhìn Dung Ngọc đang chỉ dạy nữ nhi đạo sát phạt, dạy nhi tử đàn cầm tiêu khiển, ta khẽ vuốt bụng đang mang thai lần 3, lòng âm thầm nghiến răng : “Ôn hoà, nhã nhặn? thanh lãnh tựa tuyết liên?, rõ ràng là một bạch liên hoa âm hiểm, quỷ quyệt …”