“Dễ dàng buông bỏ như thế, ngươi đối với Dung Ngọc, không phải là thật lòng!”
“Nếu thật lòng, chân tình sâu nặng, tuyệt đối không thể như vậy!”
“Tình yêu, hận thù, phải cực đoan đến mức không chết không thôi!”
Nàng cứ lặp đi lặp lại những lời ấy, từng chữ như bật ra từ kẽ răng.
Nói xong, nàng ném bông hoa tàn trong tay, quay người bước đi.
“Ngươi còn chưa nói ngươi là ai!” Ta gọi với theo.
Bước chân nàng khựng lại, giọng lạnh lùng đáp:
“…A Tuyết.”
A Tuyết?
“Tuyết Ngọc Hoa?” Ta nhìn khắp hoa viên đầy hoa, trong đầu thoáng hiện lên một suy nghĩ.
Khi Dung Ngọc bước ra khỏi cung, theo sau hắn là bốn nội thị, miệng gọi một tiếng “Điện hạ.”
Dung Ngọc đã được phong làm Quận Vương, ghi danh vào tông phổ, nhập ngọc điệp.
Hoàng thất còn sống chẳng còn mấy ai, sao ta lại quên rằng vẫn còn hắn?
Không muốn để giữa hai chúng ta tồn tại sự ngờ vực, ta định thẳng thắn hỏi hắn nghĩ thế nào. Nhưng chưa kịp mở miệng, hắn đã hỏi trước:
“ Yêu Yêu, nàng có muốn làm hoàng đế không?”
“Không muốn!” Ta đáp ngay lập tức.
Dung Ngọc khẽ cong môi:
“Ta cứ tưởng, nàng lòng lo thiên hạ, nếu có cơ hội, sẽ muốn làm hoàng đế.”
“Ta tự biết sức mình, ta không làm được kẻ vạch kế hoạch trị quốc.” Ta nhìn hắn, cuối cùng cũng hỏi được:
“Dung Ngọc, chàng có muốn làm hoàng đế không?”
“Chưa từng muốn.” Hắn đáp, ánh mắt nhìn ta, ôn hòa mà chân thành.
“Trước đây không muốn, nay không muốn, sau này cũng không muốn.”
“Thật chứ?!” Ta chăm chú nhìn hắn, ánh mắt đầy lo lắng.
“Hẳn là muốn ta phát lời thề?” Hắn cười khẽ, giọng đầy ý trêu chọc:
“Ta mà lừa nàng, hồng nhan…”
“Dừng lại!” Ta trừng mắt, ngắt lời hắn:
“Hồng nhan nào cũng cảm tạ chàng, nhưng hồng nhan không muốn liên lụy đâu!”
Dung Ngọc bật cười, vòng tay ôm lấy eo ta, nhẹ nhàng nói:
“Ta mà lừa nàng, thì cả đời cả kiếp, vạn kiếp luân hồi, đều không được lòng nàng.”
Hắn thề xong, ánh mắt nhìn sâu vào ta:
“Hãy tin ta, lời thề này, với ta là độc địa nhất.”
Ta tin lời hắn nói, nhưng sự đời thường khó lường.
Ngày hôm sau khi hắn được phong Quận Vương, bệ hạ băng hà.
Trước khi băng hà, sáu bộ, chín khanh, vương công đại thần, không một ai được triệu kiến. Tất cả đều quỳ ngoài tẩm cung, chỉ riêng Dung Ngọc được triệu vào.
Ta quỳ giữa đám người đông đúc, đến khi tiếng chuông báo tang vang lên, cửa tẩm cung mở ra lần nữa.
Dung Ngọc bước ra, giữa hàng ngàn ánh mắt, hắn nhìn thẳng về phía ta.
Ánh mắt ta đầy tin tưởng, không chút dao động.
Giây phút hai ánh nhìn giao nhau, hắn đưa tay từ tay áo bên phải, lấy ra một cuộn thánh chỉ màu vàng rực.
[Năm Cảnh Huy thứ mười bảy của Đại Thương, Đức Chiêu Đế băng hà. Di chiếu: Trưởng nữ Dung Tịnh kế vị, niên hiệu Nguyên Hoàng.]
Nữ đế đăng cơ, vạn sự khởi đầu.
Năm sau, kỳ thi mùa thu cũng là kỳ thi khoa cử đầu tiên dưới triều nữ đế.
“Chúng ta vốn dĩ đáng lẽ phải là môn sinh của tiên đế. Khoa cử bị trì hoãn, giờ lại trở thành môn sinh của đương kim bệ hạ. Vậy có được xem là phúc trong họa không?” Ta hỏi tiểu thư.
Tiểu thư đoạt giải đầu văn bảng, được giao trọng trách tại Hộ Bộ.
Lúc này, bên trái nàng là chồng tấu chương, bên phải là núi sổ sách. Nghe ta nói vậy, nàng thoáng cười:
“Là phúc của ngươi thôi.”
“Ta nào dám nhận!” Ta bắt chước đi bằng hai ngón tay, bò lên núi công văn, nói:
“Nàng có thể nể tình chúng ta quen biết, đẩy công văn của Binh Bộ lên trên chút không? Chỉ một chút thôi, một chút xíu thôi.”
Bút lông trong tay nàng gõ lên ngón tay ta, giọng lạnh lùng:
“Ngươi bảo Quận Vương phê duyệt công văn Hộ Bộ của ta trước, thì ta sẽ đi cửa sau cho Binh Bộ của ngươi, nếu không, đừng hòng nghĩ đến!”
Ta xoa ngón tay bị gõ đau, bĩu môi, quay người bỏ chạy.
Vừa ra đến cửa, liền thấy “hung thủ gây chuyện.”
“Dung Ngọc!”
Ta giận dữ lao tới, lớn tiếng nói:
“ Chàng giữ lại tấu chương của Hộ Bộ, liên lụy đến việc của Binh Bộ, ta với chàng không xong đâu!”
“Tiết đại nhân, bớt giận.” Dung Ngọc mỉm cười, ánh mắt khẽ nhìn xuống:
“Lửa giận bốc cao, không tốt cho hài tử trong bụng.”
“Vậy chàng đừng làm những chuyện khiến ta tức giận nữa!”
Đã là Thân vương, lẽ ra phải hiểu đạo lý “năng lực càng lớn, trách nhiệm càng cao,” nhưng hắn lại lười nhác, chẳng để tâm đến triều chính, cứ thảnh thơi như không.
“Được rồi, đừng giận nữa. Chẳng phải ta đích thân mang tấu chương đến đây sao?” Dung Ngọc vòng tay ôm eo ta, cười khẽ:
“Tấu chương này giao lên, đổi lấy văn bản của Binh Bộ, xong rồi sẽ chẳng còn công việc nào nữa. Chúng ta sớm hồi phủ, hôm nay là sinh thần của ta mà…”
“Sinh thần của chàng? Ta quên mất rồi!” Ta hốt hoảng kêu lên.
“Nàng nhớ rõ rành từng chi tiết quân số và lương thảo của Binh Bộ, nhưng lại quên sinh thần của ta. Xem ra, sớm muộn gì nàng cũng thay lòng đổi dạ…Yêu Yêu , mau thề lại một lần nữa đi.” Ánh mắt hắn tràn ngập vẻ buồn rầu.
Ta tự biết mình có lỗi, đành nhận sai.
Nhìn xung quanh, chắc chắn không ai để ý, ta ghé sát vào tai hắn, thì thầm lời thề:
“Ta, Tiết Yêu, thề trước trời đất, trọn đời chỉ yêu Dung Ngọc, cùng chàng đồng cam cộng khổ, không rời không bỏ…”
….*** Hoàn chính văn ***…
1.
Năm năm tuổi, Dung Ngọc đã biết mình không phải con ruột của Trưởng Công chúa.
Chuyện đó không khó đoán.
Không một người mẹ nào lại đẩy con ruột của mình vào một ổ rắn độc, để bị hàng trăm con rắn quấn lấy mà cắn xé, dù rằng những con rắn đó đã bị nhổ răng.
Huống chi, Dung Ngọc thông minh đến mức gần như tà mị, khác xa người thường.
Hắn biết Trưởng Công chúa là kẻ điên, nhưng bản thân hắn cũng không kém phần.
Rắn độc cắn hắn, hắn liền cắn ngược lại rắn độc. Máu tươi tràn đầy miệng, nhưng hắn vẫn mỉm cười, tao nhã cúi chào “mẫu thân,” ngoan ngoãn vấn an.
Trưởng Công chúa căm ghét hắn, nhưng lại không giết hắn.
Hắn nghĩ, chỉ cần còn sống, thì chẳng có gì phải sợ. Dù ban đêm phải chịu tra tấn tàn nhẫn, nhưng sáng hôm sau, hắn vẫn có thể thấy bóng dáng nhỏ nhắn trèo tường đến tìm hắn.
Tiết Yêu.
Trong mười ba đứa cháu của Tiết Quốc Công, chỉ có nàng được đặt tên là “ Yêu”.
Nàng không thông minh, chẳng chút mưu mô, chính vì thế mà nàng là người đầu tiên nói rằng muốn bảo vệ hắn.
Thật tốt… cuối cùng cũng có người muốn bảo vệ hắn. Tiết Yêu, Tiết Yêu, nàng là “Yêu Yêu” của hắn…
Tiếc thay, nhành mai xanh trên cành, ánh nắng trên tường của hắn, chẳng bao lâu sau cũng rời khỏi hắn mà đi.
Năm mười tuổi, Dung Ngọc biết được phụ thân mình là ai.
Là thiên tử, là bệ hạ đương triều.
Đồng thời, hắn cũng biết thêm một bí mật khác.
Hóa ra, Trưởng Công chúa không phải là em ruột của hoàng đế.
Hóa ra, ngôi vị hoàng hậu để trống bao năm nay là vì một mối tình không thể chấp nhận trong nhân gian.
Hóa ra, Trưởng Công chúa căm ghét hắn, bởi vì hoàng đế bội tín, không chịu nhận con cháu kế thừa từ dòng dõi khác, mà để cung nữ sinh ra hắn nhằm bảo toàn huyết thống.
Trưởng Công chúa làm sao có thể chịu đựng được điều đó?
Vậy nên, bà đã phản bội hoàng đế, mang thai với một người nào đó, sau đó giết chết người ấy.
Hoàng đế tin rằng, đứa con trong bụng Trưởng Công chúa là của mình.
Trưởng Công chúa căm hận hoàng đế vô tình, nhưng hoàng đế lại vì bà mà phát cuồng. Ông thậm chí cho phép bà dùng đứa con gái “của hai người họ” để thay thế đứa con trai do cung nữ sinh ra.
“Ta rốt cuộc là gì?”
Dung Ngọc bật cười, nhưng cảm thấy có thứ gì đó như nanh vuốt điên cuồng đang nhảy múa trong dòng máu.
A…
Trưởng Công chúa không phải là con của hoàng đế, nhưng hắn thì là.
Nếu một ngày kia, Trưởng Công chúa kế vị, hắn công khai bí mật này trước thiên hạ, rồi âm thầm thúc đẩy những thân vương, thế tử bất an trong hoàng thất nổi dậy, lẽ nào giang sơn này không rối loạn?
Rắn độc… vẫn chưa đủ độc.
Trưởng Công chúa vẫn chưa đủ điên.
Đã muốn chơi, thì phải chơi đến mức núi xác biển máu!
Vậy nên, hắn hạ độc Trưởng Công chúa. Loại độc này mang tên “Mỹ nhân ân.”
Hoàng đế coi Trưởng Công chúa như thê tử, phong bà tôn vinh Hoàng hậu, mỗi tháng vào mồng Một và Rằm, nhất định phải cùng nghỉ chung một chỗ.
“Mỹ nhân ân” liền phát tác vào những ngày đó.
Mồng Một và Rằm, chính là ngày hắn đưa sinh phụ mình, bệ hạ, lên đường Hoàng Tuyền.
Nhanh thôi, rất nhanh nữa thôi…
Mười hai năm nay, hắn từng bước tính toán, âm thầm lôi kéo thân vương và thế tử, thu thập tâm phúc và tai mắt, chỉ chờ bệ hạ băng hà. Một khi thánh chỉ được tuyên đọc, hắn sẽ nổi dậy cuồng phong, tạo ra bể máu tanh hôi.
Nhân gian địa ngục, khắp nơi là ổ rắn độc.
Hắn đã sống sót, vậy thì tại sao những kẻ khác không thể? Nếu họ không thể sống, đó là mệnh. Mệnh hắn không tốt, vậy cớ gì mệnh người khác phải tốt hơn?
Tiết Yêu đã trở về.
Ngay khi tin Tiết Yêu trở về, hắn lập tức biết.
Năm xưa đã rời đi, nay trở về làm gì?
Nhưng nàng đã về, vì ai mà về, vì điều gì mà về, còn quan trọng sao?
Nàng đã chọn quay lại, vậy thì hắn sẽ không bao giờ để nàng rời đi nữa.
Phát tán tin đồn, bôi nhọ chính mình, chẳng qua chỉ là chút trò vặt vãnh.
Tiết Yêu vẫn giống hệt lúc nhỏ, tâm hồn trong trẻo, không vương chút bụi trần.
Chỉ cần nhìn thấy nàng, hắn đã cảm thấy lòng mình lặng lại. Những điều điên cuồng trong hắn, đều bị nàng dễ dàng áp chế.
Nàng mỉm cười với hắn, cảm giác rét lạnh thấm vào tận xương cốt cũng tan biến.
Nếu nàng chạm vào hắn… có lẽ, dù phải móc tim ra, hắn cũng cam tâm tình nguyện.
Tiểu thư mà Tiết Yêu xem trọng nhất, quả nhiên là người thông minh.
Đêm hôm nàng được đưa về, nàng đã đến tìm hắn.
“Hôm nay ngài vừa xuất hiện, thái độ của Dung Lệ liền thay đổi. Ngài không có quan, không có tước, thân phận nhạy cảm, tại sao Dung Lệ lại phải nể mặt ngài? Chỉ có một lý do, hắn nghe lời ngài.”
“ Yêu Yêu đơn thuần, không biết sự đời. Ngài đừng kéo nàng vào vũng bùn!”
Dung Ngọc nhìn nữ tử thông tuệ ấy, mỉm cười, nhàn nhạt đáp:
“Nếu ta không kéo nàng chìm cùng, thì phải kéo cả thiên hạ xuống địa ngục. Ngươi chọn vạch trần ta, cứu Yêu Yêu, hay chọn thành toàn cho ta, cứu thiên hạ đây?”
“… Kẻ điên!” Nàng nghiến răng, lạnh giọng mắng.
Dung Ngọc đưa tay che nửa khuôn mặt mình, dưới ánh trăng, đôi mắt hắn mờ mịt tối tăm:
“Ta là kẻ điên, nhưng ta chưa hoàn toàn mất trí. Nếu ngươi thành toàn cho ta và Yêu Yêu, ta sẽ thành toàn cho lê dân bách tính.”
Dung Ngọc quyết định từ bỏ kế hoạch đã tính toán suốt mười hai năm.
Chỉ vì Tiết Yêu muốn nữ đế kế vị, muốn một minh quân cai trị.
Nàng nói, chỉ cần hắn không làm điều ác, nàng sẽ không rời bỏ hắn.
Nàng đã thề như vậy.
Hắn quyết định làm vài việc tốt, để mở đường cho tương lai của mình và Tiết Yêu.
Vậy nên, hắn ra lệnh cho tâm phúc, giết sạch thân vương và thế tử.
Hoàng thất họ Dung, chỉ trong chớp mắt, bị tàn sát không còn ai.
Không còn ai tranh giành với Công chúa, nàng nhất định sẽ kế vị.
Hoàng đế đã mất đi bao nhiêu đệ đệ và cháu trai, vậy mà vẫn không cam tâm nhường ngôi cho Công chúa.
Ông muốn nhận lại Dung Ngọc, khôi phục thân phận của hắn, lập hắn làm người kế vị.
Dung Ngọc đồng ý, hoàng đế yên tâm, băng hà nhanh hơn.
Hắn làm giả một thánh chỉ, giấu thánh chỉ thật trong tay áo trái, còn thánh chỉ giả giấu trong tay áo phải.
Khi bước ra khỏi cửa tẩm cung, hắn nhìn thấy Tiết Yêu đang nhìn mình.
Yêu Yêu của hắn, quả nhiên rất yêu hắn… ánh mắt nàng dõi theo hắn, không chớp lấy một lần, tràn đầy tin tưởng.
Vậy nên, hắn đọc thánh chỉ từ tay áo phải, như ý nguyện của nàng, để được nhìn thấy nụ cười của nàng.
“Yêu Yêu.”
“Ừm?”
“Bàn tay ta, nàng nhất định phải nắm chặt nhé.”
“Nắm chặt, nắm thật chặt rồi đây!”
……
…….
End