Được vài lời khích lệ của Đại Công chúa, lòng ta vui sướng như vừa ăn mười cân giò heo.
Niềm hân hoan ấy kéo dài mãi đến khi ta và Dung Ngọc tới bái kiến Trưởng Công chúa.
Lại bị chặn ngoài cửa.
Trưởng Công chúa chẳng muốn gặp ta và Dung Ngọc, chỉ phái một tên nội thị ra lấy lệ vài câu, rồi bảo chúng ta hồi phủ.
Trên xe ngựa về phủ, ta nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng không nhịn nổi.
“Dung Ngọc, chàng yên tâm, ta nhất định sẽ đối tốt với chàng !” Ta quả quyết, giọng kiên định như chém đinh chặt sắt.
“Hửm?” Dung Ngọc mỉm cười nhìn ta.
Ta nắm lấy tay hắn, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào hắn:
“Dẫu thế nào đi nữa, chàng là công tử duy nhất của Trưởng Công chúa, không giống ta, cả nhà bị giáng làm thường dân. chàng với ta, thật ra không xứng đôi chút nào.”
Trong lòng ta hiểu rõ, nếu không phải vì lời đồn kia, làm sao ta có thể sánh được với Dung Ngọc.
“Nhưng,” ánh mắt ta tràn đầy chân thành, tựa như dốc hết tâm can ra mà nói,
“ta với chàng đã là phu thê, ta nhất định sẽ đoạt lấy võ trạng nguyên, thứ mà các công tử quý tộc có, ta sẽ khiến chàng cũng có. Quyết không để chàng phải hối hận!”
Dung Ngọc cụp mi:
“Vậy nếu một ngày, nàng công thành danh toại, lại bỏ rơi ta thì sao?”
“Điều đó không thể xảy ra!” Ta vỗ ngực cam đoan, “Ta không phải kẻ như thế!”
“Nếu vậy, nàng hãy thề đi.”
Đôi mắt sáng ngời của Dung Ngọc thoáng ánh lên sắc tối, giọng nói dịu dàng như bông:
“Nếu một ngày, nàng bỏ rơi ta, trời đất đảo điên, núi sông tan vỡ, xã tắc lâm nguy, muôn dân vạn vật đều diệt vong.”
Ta nghe mà ngẩn ngơ, người như hóa đá.
Chuyện yêu hận tình thù của ta và Dung Ngọc, lại đem sơn hà gấm vóc, xã tắc sinh linh của thiên hạ ra thề nguyền, đã hỏi ý kiến người ta chưa?
Lời thề ấy, ta tuyệt đối không phát!
Nhưng nhìn dáng vẻ Dung Ngọc ảm đạm, thất lạc, ta đành đổi sang một lời thề khác:
Nếu ta phụ lòng, bạc tình, thì võ công mất sạch, tứ chi gãy lìa… đại loại là những lời như vậy.
Dung Ngọc rốt cuộc cũng hài lòng.
Hắn vừa lòng rồi, lại càng tỏa sáng, dung mạo tựa thần tiên, khiến người ta không khỏi mê đắm.
Ta ngắm nhìn gương mặt ấy, chỉ cảm thấy tim mình đập thình thịch, không cách nào kiềm chế.
Mười hai năm trôi qua, thiếu niên trong rừng trúc bên suối đào ngày ấy, rốt cuộc đã trở thành phu quân của ta.
Mỗi ngày, ta dậy sớm luyện võ, chuẩn bị cho kỳ thi khoa cử. Tối đến, trên giường bên gối, xoay vần chẳng ngừng.
Cũng… coi như là hạnh phúc vậy.
Nếu như Dung Ngọc bớt đòi hỏi đi đôi chút, có lẽ chữ “coi như” kia cũng có thể bỏ đi.
Vốn dĩ mọi chuyện đều thuận lợi, không ngờ trước ngày thi vài hôm, nha hoàn Thu Nhi của tiểu thư tìm đến cửa.
“Yêu Yêu tỷ !” Nàng túm lấy ta, khóc nấc nghẹn ngào: “Sáng nay có người xông vào biệt viện, mang tiểu thư đi mất rồi!”
Ta kinh hãi biến sắc. Kẻ nào lớn gan đến vậy, dám xông vào biệt viện của phủ Vinh Nam Hầu?
Người bình thường chắc chắn không dám, nhưng cháu ruột của Hoàng đế, Thế tử của Chiêu Vương – Dung Lệ lại là ngoại lệ.
Dung Lệ, nổi danh ở kinh thành là một tên vô lại, ăn chơi trác táng, cờ bạc trộm cướp, việc gì cũng làm.
Dung Ngọc đã ra ngoài, ta không thể đợi hắn, liền xông thẳng vào phủ thế tử, một chưởng đánh tan cánh cửa bốn cánh lớn.
Vừa xông vào, cảnh tượng trước mắt như lửa đốt tâm can!
Khắp nơi đầy mảnh lụa màu thu hương, từng dải, từng mảnh, đều bị xé toạc từ y phục.
Tiểu thư mà ta bảo vệ từ nhỏ – thiên kim nhà Vinh Nam Hầu – giờ đây chỉ còn lớp vải lót trên thân.
Đè lên người nàng, đang giằng xé chút y phục cuối cùng, là một nam nhân béo tốt, mập mạp, gương mặt đầy thịt, dung tục tột cùng.
Thấy ta bước vào, hắn kinh hãi, giận dữ hét lên:
“Ngươi là ai… aaaaaa!”
Tiếng hét của hắn bị cắt ngang bởi một luồng ánh bạc lóe lên.
Thanh đoản kiếm trong tay ta đã bay thẳng, lướt qua phát quan của hắn, cắm thẳng vào đầu giường.
Phát quan rơi xuống, tóc hắn bung ra rối bù, đôi môi run rẩy, sợ hãi đến mức đờ đẫn.
Ta bước tới, một cước đá văng hắn xuống đất, kéo tiểu thư đứng dậy.
Da nàng trắng tựa ngọc, nhưng giờ đầy những vết đỏ bầm, hằn dấu tay thô bạo.
“Yêu Yêu,” nàng cười nhợt nhạt, dung nhan tàn tạ, nhưng ánh mắt vẫn sáng suốt như ngày nào, “ngươi tới rồi.”
“Ta đến trễ.” Ta nhìn khắp giường chiếu đầy lụa là, không khỏi chán ghét, liền cởi áo choàng của mình, quấn lấy thân nàng.
Đám hộ vệ bị ta đánh lùi vừa nãy giờ lại xông vào, đông nghìn nghịt một đám.
Có lẽ nhờ có người chống lưng, Dung Lệ cuối cùng lấy lại chút thần trí, run rẩy chỉ vào ta, hét lên:
“ Ngươi thật to gan..”
“To gan là ngươi mới phải!” Ta đứng thẳng người, trừng mắt nhìn hắn, giọng giận dữ vang khắp phòng:
“Giữa thanh thiên bạch nhật, ngươi xông vào phủ dân chúng bắt người, ý định làm điều bỉ ổi. Dẫu ngươi là thế tử thân vương, cũng không thể coi thường quốc pháp!”
“Thiên hạ này là của nhà họ Dung! Mà Dung Lệ ta chính là quốc pháp!” Hắn chỉ tay vào ta, quát lớn:
“Người đâu, bắt nàng lại!”
Đám hộ vệ vừa bị ta dạy dỗ, không dám mạo hiểm, chỉ nhích từng bước nhỏ, do dự không dám tiến.
Ta rút đoản kiếm ra, chắn ngang trước mặt, ánh mắt sắc như lưỡi đao.
Đúng lúc tình thế căng thẳng, ngàn cân treo sợi tóc, bỗng một tiếng cười nhẹ vang lên, dịu dàng mà lạnh lùng.
“Khi ta thành thân, thế tử chưa từng đến chúc mừng. Hóa ra, màn kịch lớn ngươi lại để dành đến hôm nay…”
Dung Ngọc giọng nói tựa gió xuân làm tan tuyết, vài câu nhẹ nhàng đã hóa giải thế căng thẳng giữa đôi bên.
Cãi cũng đã xong, đánh cũng đã đủ, lúc này mới bắt đầu nói đến lẽ phải.
“Con trai của Vinh Nam Hầu thiếu ta năm nghìn lượng bạc. Vinh Nam Hầu liền đem nàng gán nợ, bảo rằng nàng khác người, có năng lực nhìn qua sẽ không quên. Nếu ta nạp nàng về, sinh được hài tử, ắt sẽ thông minh như nàng.”
Khuôn mặt tiểu thư thoáng chốc trắng bệch.
Nàng vốn thông tuệ, tâm chí cao xa, nhưng hóa ra trong mắt phụ thân và huynh trưởng, nàng vẫn chỉ là món hàng có giá trị, có thể đem ra mua bán.
“Năm nghìn lượng, ta trả ngươi.” Ta tức giận nhìn Dung Lệ.
Dứt lời, ta cắn môi, vẫn kiên định nói: “Hiện tại ta không có nhiều tiền đến thế, nhưng ta sẽ viết giấy cam kết. Dẫu phải lưu lạc làm nghệ nhân ven đường, ta cũng trả đủ.”
Dung Lệ nhất thời câm lặng, quay đầu nhìn về phía Dung Ngọc.
Dung Ngọc cong môi cười nhạt: “Chút tiền cỏn con năm nghìn lượng, cần gì phải nghiêm trọng như vậy?”
Ở phủ Vinh Nam Hầu, tháng lương của ta chỉ một lượng bạc, tiểu thư nhiều hơn cũng chỉ mười lượng. Năm nghìn lượng đối với chúng ta, quả thực như con số trên trời.
“Chiếc túi thơm định tình ta tặng nàng,” Dung Ngọc ghé sát, thì thầm bên tai, “nàng thử mở ra xem.”
Lúc thành thân quá vội vàng, tín vật định tình chuẩn bị qua loa. Ta tặng hắn một dải buộc tóc thô, hắn tặng ta một chiếc túi thơm thêu hoa.
Ta khó hiểu tháo túi thơm từ bên hông, dưới ánh mắt đầy ý cười của hắn, gỡ dây buộc, đổ ra một nắm nhỏ bên trong.
Trong số đó, một mảnh hé ra nét chữ trên ngân phiếu.
Ta lập tức mở ra, vừa nhìn đã không khỏi trừng lớn mắt.
“…M-Một… Một vạn…”
“Mười chín vạn chín nghìn chín trăm lượng.” Dung Ngọc khẽ cười, ung dung nói: “Là sính lễ của ta.”
Tiểu thư từ lúc lên xe, liền xin bút mực từ Dung Ngọc, sau đó không nói thêm lời nào, chỉ cúi đầu miệt mài viết chữ.
“Quả nhiên nàng đang lừa dối ta…” Dung Ngọc khẽ thở dài, giọng nói như có ý hờn trách.
Ta chẳng còn màng đến thể diện, ghé sát vào tai hắn, đem những lời thề ngọt ngào tựa mật ong, lặp lại một lần nữa.
Nói xong, mặt nóng bừng đỏ như lửa, không nhịn được mà lén nhìn tiểu thư, cầu mong nàng không nghe thấy.
Tiểu thư vẫn giữ vẻ điềm đạm, chỉ lặng lẽ nâng chén trà, nhấp một ngụm trà đặc.
Sau đó, nàng cầm ba tờ giấy, đưa qua.
Nhưng không đưa cho ta, mà trực tiếp trao vào tay Dung Ngọc.
Dung Ngọc nhàn nhạt quét mắt qua, rồi ngước nhìn tiểu thư.
Tiểu thư không nói gì, cũng chỉ lặng lẽ nhìn lại hắn.
Hai người bốn mắt giao nhau, dường như đang trao đổi điều gì trong câm lặng.
Vinh Nam Hầu phủ đã bán tiểu thư, nàng không thể trở về nhà. May thay, trước khi qua đời, lão phu nhân từng tặng nàng một tiểu viện.
Ta liền sai Thu Nhi đi quét dọn tiểu viện đó, trước mắt để tiểu thư tạm trú ở phủ Trưởng Công chúa.
Sắp xếp tiểu thư ở viện bên, trước khi rời đi, nàng gọi ta lại:
“ Yêu Yêu”.
Tiểu thư đã mặc lại y phục, chỉ là lớp vải bị xé rách nhiều chỗ, trên vai vẫn khoác áo choàng của ta:
“Hắn, đối với ngươi có tốt không?”
Ta biết nàng đang hỏi ai, không chút do dự, dứt khoát đáp:
“Vẫn luôn rất tốt.”
Tiểu thư chẳng biết nghĩ gì, ánh mắt thoáng trầm xuống, nhưng rồi khẽ mỉm cười:
“Vậy thì tốt.”
Khi về lại phòng ngủ chính, đẩy cửa vào, ta thấy Dung Ngọc ngồi trên ghế thấp, một tay chống đầu, tay kia cầm chén rượu.
Thấy ta bước vào, hắn lạnh nhạt nói:
“Ta cứ tưởng đêm nay nàng không về, định cùng tiểu thư ngủ chung một chỗ, để nàng khoác áo choàng ấm thân, còn ta chỉ có rượu lạnh dưới ánh trăng.”
Ơ… giọng điệu này… sao mà ai oán thế cơ chứ!