Ta bước tới, vòng tay ôm hắn từ phía sau, hai cánh tay siết lấy vòng eo mảnh khảnh của hắn, cằm tựa lên vai, cười tủm tỉm nói:
“Chàng không có áo choàng, nhưng chàng có ta đây, còn lạnh không?”
Dung Ngọc nghiêng đầu nhìn ta, khóe môi khẽ nhếch, thoáng nở một nụ cười.
Nhưng ngay sau đó, nét mặt lại trở nên không vui:
“Nàng không thấy ba tờ giấy mà nàng ấy đưa cho ta ? sao nàng không hỏi xem viết gì?”
“Ta không thấy, nhưng ta đoán được.”
Ta ôm lấy đại mỹ nhân trong lòng, đung đưa nhẹ nhàng, nói:
“Chắc hẳn là bản chi tiết trả nợ năm nghìn lượng cho ngươi… Tiểu thư không chỉ nhớ dai, mà tính toán cũng giỏi lắm.”
“Tin tưởng nàng ấy đến vậy sao?” Ánh mắt Dung Ngọc thoáng cụp xuống, vẻ mặt đầy suy tư:
“Ta còn tưởng nàng sẽ nghĩ nhiều hơn một chút…”
“Nghĩ nhiều gì chứ? Chàng với nàng ấy liếc mắt đưa tình? Nàng ấy viết lời ám muội cho chàng ? Vừa gặp chàng liền mất hết lý trí? tranh giành với ta? Ta chẳng đời nào nghĩ vậy!”
Ta và tiểu thư đã ở bên nhau suốt mười hai năm, nếu không hiểu tính tình và phẩm chất của nàng, làm sao xứng đáng với những ngày tháng sớm chiều bên nhau?
Nó đến đây, ta liền thẳng thắn giãi bày với Dung Ngọc, nói cho hắn tỏ tường.
Từ ngày Đại Công chúa mở đường cho nữ tử dự khoa cử, tiểu thư đã nói với tất cả chúng ta rằng:
“Khoa cử là con đường duy nhất để đổi đời, trên con đường này, chỉ phân tài cao thấp, không xét xuất thân, không phân nam nữ.”
Để thay đổi vận mệnh, đây là cơ hội duy nhất.
Nàng đem tất cả trâm vàng, vòng bạc đi cầm cố, để mua bút mực, giấy nghiên cho các nha hoàn, giúp đỡ những nữ tử giống như nàng.
Lần đó tặng ta đoản kiếm, nàng nói tiền tháng chỉ đủ mua một thanh ngắn như vậy, qua năm tích góp thêm, sẽ mua tặng ta một thanh đao lớn hơn, oai phong hơn.
“Dung Ngọc.”
Ta nhìn vào đôi mày thanh tú và ánh mắt sắc sảo của hắn, nhẹ giọng nói:
“Từ nhỏ ta luyện võ, ít đọc sách, cũng chẳng thông minh. Nhưng ta nghĩ, thế gian này như Đại Công chúa và tiểu thư, những người xuất chúng ấy vốn chẳng nhiều, mà như ta, những người tầm thường mới là phần lớn. Chúng ta, những kẻ bình phàm, không cần phải quá tự ép mình, cũng chẳng nên hao tổn trí lực vì những điều không đáng. Chỉ cần dám thừa nhận bản thân bình thường, rồi nỗ lực theo đuổi một ánh sáng, hòa mình với ánh sáng, đồng hành cùng ánh sáng, đó cũng là một việc tuyệt vời.”
Dung Ngọc mỉm cười nhìn ta, khẽ thì thầm:
“Hiểu thấu được điều đó, nàng đã không còn là kẻ tầm thường nữa.”
Được hắn khen ngợi, lòng ta hân hoan vô cùng, liền nương tay hắn mà nâng chén uống rượu.
Bảo sao khó lòng thoát khỏi ân tình của mỹ nhân.
Một chén liền say, đã say liền quá trớn.
Ta ép hắn xuống, lớn tiếng trách mắng:
“Chàng thì tham hoan không biết tiết chế, bụng dạ hẹp hòi, hay ghen tuông, lại còn như oán phụ!”
Nhưng lại nghĩ tới lời tiểu thư từng nói, bảo hắn là “Long Tỉnh thành tinh”, chắc hẳn đang khen hắn trà thơm bốn phía, thanh nhã thoát tục.
Ta lẩm bẩm: “Ừm, quả là thơm thật, đúng như nàng ấy nói…”
Hắn bị ta kéo xộc xệch cả y phục, còn ta thì mơ màng ngửi ngửi, hôn hôn. Đúng lúc ấy, cửa phòng khẽ vang lên mấy tiếng.
“Công tử, phu nhân mang về… cầu kiến ngài…”
Tiểu thư quả nhiên đã viết chi tiết hoàn trả nợ cho Dung Ngọc, không chỉ một, mà đến ba bản!
Nàng đã suy tính ba khả năng:
Nếu đỗ khoa cử, làm quan, sẽ trả thế nào.
Nếu trượt khoa cử, đi làm nữ học sĩ, sẽ trả ra sao.
Nếu làm nữ học sĩ không thành, chuyển sang làm thợ thêu, làm bếp, thì lại trả thế nào.
Nhưng dù ở trường hợp nào, cũng không có việc nàng quay về Hầu phủ, hòa giải với cha và huynh trưởng.
Sáng hôm sau, tiểu thư quay lại tiểu viện của mình.
Trước khi đi, nàng dặn dò ta phải chăm chỉ ôn tập, nhất định đoạt giải cao nhất.
So với những lần trước, hôm nay nàng nghiêm túc hơn rất nhiều.
Ánh mắt nàng lướt qua ta, rồi không chút dấu vết nhìn về phía sau, khẽ nói:
“Nàng xem Đại Công chúa là ánh sáng trong lòng, là lý tưởng cả đời, vậy hãy dốc hết sức mình, thi đỗ khoa cử, làm quan nắm quyền, gắn bó bản thân với Đại Công chúa. Chỉ có như vậy… thiên hạ mới yên bình.”
Ta bật cười, trong ánh nắng mai, tinh thần phấn chấn đáp lời:
“Ta chỉ là một kẻ nhỏ bé như con kiến, chẳng thể lay chuyển an nguy của thiên hạ. Thế nhưng, dù nhỏ bé như vậy, ta vẫn nguyện gánh vác ngàn cân trách nhiệm.”
Tiễn tiểu thư xong, ta quay lại nhìn Dung Ngọc, thấy hắn ánh mắt trầm lặng mà sâu xa, không khỏi thắc mắc:
“Sao vậy?”
“Không có gì,” hắn khẽ cười, như gió xuân dịu dàng, “Nàng nói đúng, quả nhiên nàng ấy là một người thông minh.”
“Ôi, giờ chàng mới biết sao!” Ta nắm tay hắn, vừa về phủ vừa kể cho hắn nghe những việc làm của tiểu thư.
Dung Ngọc cúi nhìn bàn tay ta đang nắm lấy tay hắn, khẽ cười nói:
“Yêu Yêu, nàng phải nắm chặt tay ta nhé.”
Ta cúi đầu nhìn tay mình, lắc lắc tay hắn:
“Đây chẳng phải đang nắm chặt sao?”
Nhớ lại vẻ ghen tuông trẻ con của hắn, ta nhìn quanh, rồi kiễng chân hôn nhẹ lên má hắn.
“Thế là được rồi, đừng quá đà nhé, đang giữa ban ngày mà.”
Càng gần đến kỳ khoa cử, kinh thành đột nhiên xuất hiện lời đồn:
Chủ khảo kỳ này sẽ không phải là Đại Công chúa, mà là Thế tử Chiêu Vương.
Nghe xong, ta bàng hoàng không ngủ được.
Nằm nhìn màn giường đen thẫm hồi lâu, cuối cùng ta khẽ gỡ cánh tay Dung Ngọc đang đặt trên eo mình, định xuống giường mặc y phục.
Nhưng vừa mới cử động, thân hình Dung Ngọc liền áp sát lại.
“Không ngủ được sao?” Hơi thở hắn phả vào tai ta, ấm áp mà dịu dàng.
Đánh thức hắn dậy, tiếp theo hẳn là khó lòng tránh khỏi một hồi dây dưa…
Ta vừa nắm lấy tay hắn, vừa bất đắc dĩ nói:
“Dung Ngọc, phu quân, tổ tông của ta! Xem như ta cầu chàng, có thể để ta giữ lại chút sức lực không? Ngày mai ta còn phải luyện võ…”
Tay bị ta giữ chặt, hắn liền cúi xuống cắn vào cổ ta:
“Chẳng phải nàng đã định bỏ thi rồi, còn luyện võ làm gì?”
Cổ ta bị cắn, cả người run lên, quay đầu nhìn hắn, sửng sốt hỏi:
“Sao chàng biết?”
“Chủ khảo là ai, thì thí sinh năm nay liền trở thành môn sinh của người đó. Nàng há cam lòng làm môn hạ của Dung Lệ?” Hắn thấp giọng đáp.
Nghe đến đây, lòng ta như rơi xuống vực sâu. Chủ khảo thực sự là Thế tử Chiêu Vương Dung Lệ?
Dung Ngọc chậm rãi nói:
“Người đời đều biết ta là công tử duy nhất của Trưởng Công chúa, nhưng cũng là đứa con riêng không cha rõ ràng. Ba năm trước, bệ hạ phong cho ta chức Thiếu khanh Đại Lý Tự, nhưng ta chưa từng thượng triều. Ta làm sao hiểu hết gió mây chính sự? Chỉ là lời đồn ngoài kia quá nhiều, liên quan đến việc kế vị, ta cũng… phần nào đoán được.”
Dung Ngọc là người rất thông minh, không chỉ ta, mà cả tiểu thư cũng đều công nhận.
Sáng nay nghe tin đồn, ta đã đi tìm tiểu thư hỏi, nàng chỉ mập mờ, bảo rằng:
“Việc này, chi bằng hỏi Dung Ngọc.”
Ta hỏi, hắn cũng đáp, chỉ là cái giá phải trả… có phần nặng nề.
Nặng đến mức, cả một Dung Ngọc đè lên người ta.
“…Dung, Dung Ngọc, chàng nói trước, nói xong rồi làm sau—”
Dung Ngọc, thân thể lạnh tựa băng ngọc, áp sát ta, vừa nói vừa không quên hành động:
“Bệ hạ chỉ có một ái nữ, nhưng có ba người đệ đệ. Ngài mãi không phong Công chúa làm Hoàng Thái nữ, có người đoán rằng, ngài muốn truyền vị cho thân đệ hoặc con cháu…”
“Thế tử Chiêu Vương, Dung Lệ, rất được sủng ái, tiếng tăm lại lớn…”
“Long thể bệ hạ ngày càng suy yếu, tranh đoạt ngôi vị đã lộ rõ. Một khi bệ hạ băng hà, thân vương, thế tử, Công chúa, các phe phái tranh đấu, khó tránh khỏi đại họa. Thiên hạ sẽ rơi vào hỗn loạn, sinh linh đồ thán, sơn hà nhuốm máu…”
Ánh trăng thấm qua rèm giường, chiếu vào đôi mắt đỏ rực của Dung Ngọc, ánh lên vẻ nguy hiểm mà đẹp đẽ.
Hắn khẽ cười, như vừa than thở vừa thì thầm:
“Nếu đến lúc đó, nàng sẽ làm gì?”
Cảm giác lạnh giá từ thân thể hắn khiến ta run rẩy, nhưng trong lòng vẫn vang lên một tiếng nói mạnh mẽ:
“Không thể được… Sinh linh vô tội, sao có thể chịu khổ vì điều đó?”
“Còn ta? Ta chẳng phải cũng là sinh linh sao?”
Dung Ngọc khẽ nâng cằm ta, ánh mắt hắn sâu như mực, không cách nào nhìn thấu:
“Nàng có biết, ta đã trải qua những gì không?”
Bị hắn ép đến mức nước mắt dâng tràn, ta không rõ người trước mắt là ai, nhưng vẫn không nhịn được ôm lấy hắn, khẽ gọi:
“Ta sẽ bảo vệ chàng, Dung Ngọc… Tiết Yêu sẽ bảo vệ chàng, Dung Ngọc…”
Ta gọi tên hắn trong mê loạn, mỗi lần gọi, ánh đỏ trong mắt hắn dường như nhạt đi một chút.
Thật lâu sau đó, khi toàn thân mệt mỏi đến rã rời, ta tựa vào hắn, mơ màng chìm vào giấc ngủ.
“Dung Ngọc, sáng mai nhớ gọi ta dậy, giờ Thìn… ta còn phải luyện võ…”
“Chẳng phải nàng đã định bỏ thi sao?” Giọng hắn đầy thỏa mãn, hơi khàn khàn.
“Ta vẫn phải thi… Công chúa đang trong tình thế khó khăn, dù chỉ có một tia hy vọng, ta cũng muốn ở bên cạnh ngài, dốc sức vì ngài…”
Ta gần như đã thiếp đi, nhưng vẫn lẩm bẩm không ngừng:
“Dung Ngọc, chàng lạnh quá, đến mùa đông biết làm sao? Để ta sưởi ấm cho chàng, ta ấm mà… Chàng ôm ta đi, một lát sẽ ấm thôi…”
Ta hoàn toàn chìm vào giấc mơ. Trong mơ, dường như ta nghe thấy tiếng hắn nói với mình:
“Nàng bảo vệ sinh linh, còn ta làm loạn thiên hạ, vậy nàng sẽ giết ta sao?”
“…Sẽ.”
Trong mộng, ta đã trả lời như thế.
Có lẽ ta đã đem Dung Ngọc nhầm với Dung Lệ, nên mới mơ thấy hắn nói ra những lời như vậy.
Nhưng đã có giấc mơ kỳ quái, lòng khó mà bình an, ta quyết định kể lại cho hắn.
“Nếu Dung Lệ thực sự làm hoàng đế, chắc chắn sẽ là tai họa lớn.”
Ba năm trước, hắn đi Giang Lăng du ngoạn, chỉ mười ngày đã biến Giang Lăng thành bãi đất hoang.