Trưởng công chúa có duy nhất một công tử, tính tình chàng ôn hoà, nhã nhặn, khí chất thanh lãnh, người tựa đoá tuyết liên.
Lời đồn rằng chàng đoạn tụ, yêu thích luyến đồng, làm bại hoại thanh danh hoàng tộc. Chàng chỉ lãnh đạm trả lời : “Trăm miệng cũng khó biện bạch .”
Nhưng đến khi đêm khuya thanh vắng, chàng lặng lẽ đến tìm ta, dáng vẻ uỷ khuất, mắt ngọc ngậm lệ rưng rưng như đoá tuyết liên ngấm mưa.
Chàng tựa khung cửa thì thầm : “Thanh danh cả đời ta nay đã vấy bẩn, ta nên làm sao bây giờ ?”
Nhìn dung mạo hoa sen trong mưa của chàng, ta than thầm trong lòng, bất đắc dĩ thở ra một hơi : “Nhà ta gia đạo sa sút, ta không ghét bỏ ngươi, ngươi cũng không chê bai ta, chi bằng hai ta kết tóc phu thê, sống bình dị cùng nhau trải qua ngày tháng sau này.”
Hiển nhiên thanh danh của chàng tuyệt không chung lối với đường công danh.
Chàng trở thành vị Đại Lý Tự Khanh trẻ tuổi nhất nước Đại Thương, là trung thần được đế quân trọng dụng, thành quận vương cao quý, tới thân vương danh vọng, thậm chí là Nhiếp Chính Vương.
Nhiều năm sau, nhìn Dung Ngọc đang chỉ dạy nữ nhi đạo sát phạt, dạy nhi tử đàn cầm tiêu khiển, ta khẽ vuốt bụng đang mang thai lần 3, lòng âm thầm nghiến răng : “Ôn hoà, nhã nhặn? thanh lãnh tựa tuyết liên?, rõ ràng là một bạch liên hoa âm hiểm, quỷ quyệt …”
Trước đêm tân hôn, ta thân hoàn bích. Sau đêm tân hôn, ta chẳng còn nguyên vẹn…
…. Không đúng!
…
“… Dung Ngọc, Dung Ngọc…”
Ta bấu chặt vai chàng, từng tiếng gọi chàng ngập ngừng, mơ hồ không rõ.
Một đêm vui vầy, lên lên xuống xuống, mãi đến khi trời gần sáng mới thực sự khép mắt an giấc.
Lúc tỉnh dậy, ánh sáng đã chan hòa khắp gian phòng.
Cảm giác lành lạnh lướt qua gò má, vuốt dưới cằm, đầu ngón tay trượt đến xương quai xanh, vẫn chưa thỏa mãn, lại muốn tiếp tục…
Ta bất giác mở bừng mắt, lập tức giữ lấy bàn tay ấy, trước mắt là dung nhan tuyệt mỹ như ánh trăng của Dung Ngọc.
“Chẳng phải ngươi là đoạn tụ sao”?Ta nghiến răng chất vấn.
Tối qua lúc cùng nâng chén vui vẻ, ta còn khuyên nhủ: “không sao cả, chẳng qua chỉ là đoạn tụ mà thôi, thích nam nhân cũng chẳng phạm pháp, ta không ghét bỏ ngươi, đôi ta kết làm phu thê, coi nhau như huynh đệ, sống qua ngày còn hơn vạn sự trên đời…”
Khi ấy, chàng rõ ràng là cười nhạt, giọng nói ấm áp khẽ khen: “Nàng thật tốt.”
Vừa dỗ dành, vừa khéo léo chuốc rượu.
Chẳng biết từ bao giờ, rượu trong ly đã được chàng ngậm vào miệng.
Ta say mèm, mơ màng, bị chàng từng chút một mớm rượu đầy hương…
“ Đoạn tụ bất quá chỉ là lời đồn.”
Dung Ngọc để ta nắm lấy một ngón tay, đầu ngón tay chàng gãi vào lòng bàn tay ta: “Thanh danh của ta không tốt, nhưng thứ khác thì không hề kém.”
Chàng nói xong, không bận tâm ánh mắt trừng lớn của ta, cúi xuống hôn nhẹ lên trán: “Chào buổi sáng, Yêu Yêu.”
Dưới áp lực của người luyện võ, Dung Ngọc với vẻ ngoài mong manh như đóa hoa làm sao chịu nổi?
Quả nhiên, hắn im lặng không nói thêm lời nào.
Chỉ thấy đầu lưỡi hồng phấn khẽ duỗi ra, chàng cúi đầu, thoáng liếm nhẹ lên mu bàn tay ta.
Mặt ta lập tức đỏ bừng, như lửa bốc lên tận tai.
Đúng lúc này, rèm xe bị vén lên, một tiếng cười trong trẻo vang lên:
“Biểu đệ, biểu đệ muội , hai người tới…ơ…”
Ta và vị nữ tử rực rỡ ngoài xe bốn mắt nhìn nhau, tim đập thình thịch: Biểu đệ, biểu đệ muội… nàng chẳng lẽ là…
Dung Ngọc vẫn ung dung như thường, kéo lại y phục của ta vừa bị xộc xệch, rồi quay đầu nhìn nàng:
“Thất lễ, điện hạ.”
Khoảnh khắc ấy, trong đầu ta tựa hồ vang lên tiếng sấm nổ ầm ầm, trời long lở đất.
Xong rồi.
Tất cả đều xong rồi.
Ta vạn lần không ngờ, mình lại lấy bộ dáng thế này, mà diện kiến người ta tôn kính nhất trong đời.
“Thời gian còn sớm, cũng không quá gấp, chi bằng hai người cứ… quanh hoàng thành mà đi thêm vài vòng?” Nàng đề nghị.
“Đêm tân hôn khó tránh phóng túng, xin điện hạ chớ chê cười.” Dung Ngọc điềm tĩnh đáp, giọng ôn hòa.
Ta nào có được sự bình thản như Dung Ngọc, giờ đây chỉ muốn tìm cái hố mà chui xuống, xấu hổ đến không nói nổi một lời.
Dung Ngọc nắm tay ta, dẫn đi thêm mấy bước. Đột nhiên, ta hất tay hắn, quay đầu chạy ngược lại.
Một hơi chạy thẳng tới trước mặt Đại Công chúa, lắp bắp nhưng vẫn dốc hết can đảm nói:
“Thần nữ, không, thảo dân… là thí sinh võ bảng kỳ này! Tiểu thư nhà thảo dân là thí sinh văn bảng! Nhờ có Công chúa, bằng không nữ tử trên đời, vĩnh viễn không có cơ hội xuất đầu lộ diện. Nếu chúng ta may mắn lên bảng vàng, tất sẽ dốc sức đền đáp Công chúa!”
Hành động vội vã lỗ mãng này của ta, quả thực trẻ con nực cười.
Thế nhưng, Đại Công chúa chẳng hề trách cứ, chỉ thoáng ngạc nhiên, đôi mắt sáng rỡ:
“Ngươi muốn thi võ bảng? Ngươi biết võ thuật?”
Ánh mắt nàng quét qua ta từ trên xuống dưới, rồi khẽ thở dài:
“Ta nghĩ, mở võ bảng, ít nhất cũng phải mười năm tám năm nữa, mới có nữ tử luyện thành tài.”
Nói xong, nàng mỉm cười, đôi mắt cong cong tựa trăng non:
“Luyện võ chẳng dễ dàng, ngươi nhất định phải dốc sức thi, đoạt lấy võ trạng nguyên, làm gương sáng cho nữ tử thiên hạ.”