Tân sư đệ ra chiêu tàn nhẫn, miệng lưỡi cũng độc không kém:
“Ngay cả chạm vào ta còn không làm được, còn mơ thắng? Phế vật!”
Ta chẳng nói chẳng rằng, chỉ lặng lẽ rơi lệ, bộ dáng đáng thương vô cùng.
Đêm ấy, sư đệ mặt đỏ như gấc chín, cầm kiếm xông thẳng vào giường ta.
Giọng khàn đặc, ánh mắt khẩn thiết, vậy mà ta vẫn chẳng buồn ban cho giải dược.
“Còn chưa chạm vào đã thành ra thế này, nếu thật sự động vào, chẳng phải mất mạng luôn sao?”
Ta thong thả vỗ vỗ mặt hắn: “Gọi một tiếng sư tỷ nghe xem nào.”
Hắn cắn răng, uất nghẹn mở miệng: “Sư… tỷ, cho ta giải dược…”
Ta ung dung cởi đạo bào, để lộ lớp áo lót thêu hoa nhưng ẩn giấu trăm loại kịch độc bên trong, mỉm cười đầy ý vị:
“Ngoan, bò qua đây, tự mình tìm đi.”