Trọc Thanh vội gọi ta lại, hai tay run rẩy siết chặt vạt áo. Trải qua vô số giằng xé trong lòng, hắn cuối cùng nhìn thẳng vào mắt ta, khẽ cầu xin:
“Là ta sai rồi… Ngươi có thể…”
Ta cười cắt ngang:
“Sư phụ có thể khiến tộc nhân và người thân của ta sống lại không?”
Trọc Thanh lặng người.
Nụ cười trên môi ta cũng dần tắt.
“Vậy thì, người không cần phải nói thêm gì nữa. Ta sẽ không bao giờ tha thứ cho người.”
Trọc Thanh mấp máy môi, cuối cùng chỉ có thể thở dài:
“Ảnh Dương, đừng tổn thương những người trong tiên môn. Dù họ không phải tộc nhân của ngươi, nhưng từ nhỏ ngươi đã lớn lên ở đây, bọn họ cũng coi như huynh muội của ngươi.”
Ta nghiêng đầu, ánh mắt đầy châm chọc:
“Sư phụ là đang cầu xin ta, hay đang dạy bảo ta?”
Ngón tay ta khẽ động, yêu khí lan tràn, hình thành một ảo cảnh trùng điệp.
Động phủ đã cháy thành tro bụi phút chốc khôi phục lại dáng vẻ năm xưa: viện lạc gọn gàng, rừng đào rực rỡ, dòng suối trong veo róc rách.
Trọc Thanh nhìn cảnh tượng quen thuộc ấy, nhất thời ngẩn ngơ.
Từng có một thời, hắn đã dạy ta kiếm thuật và tiên pháp tại nơi này.
Cũng tại nơi này, hắn chính tay lột bỏ yêu cốt của ta, dùng gỗ đào thay thế, mong biến ta thành một con rối ngoan ngoãn.
Ta cười nhạt, không để ý đến ánh mắt đau đớn của hắn, vung tay phong ấn miệng hắn, biến hắn thành một ngọn đèn sen treo bên giường ta.
Lúc này, cửa động bị đá văng.
Tạ Minh lảo đảo xông vào, khí tức hỗn loạn, ngay cả kiếm cũng cầm không vững.
Ta ngồi tựa trên giường, cố tình đánh rơi cây trâm cài.
Ngay lập tức, Tạ Minh vung kiếm chém nát màn trướng, kề lên cổ ta.
“Yêu nữ! Giải độc cho ta!”
“Giải độc gì?” Ta cười khẽ, “Sư đệ không phải đến để đòi Chưởng Tiên Ngọc Ấn sao?”
Mặt Tạ Minh đỏ bừng, con ngươi bị tà khí quấy nhiễu, tựa như một hũ rượu nồng.
Hắn nhìn chằm chằm vào ta, một thoáng thất thần.
Nhưng rất nhanh, hắn lắc mạnh đầu, muốn giữ tỉnh táo.
Thế nhưng, cơ thể hắn càng ngày càng mềm nhũn.
Ta chỉ khẽ dùng lực, liền đánh rơi kiếm trong tay hắn.
Hắn vung quyền đánh tới, ta chưa kịp ra tay, hắn đã tự mình ngã nhào lên giường ta.
“Sư đệ, có ai từng khen ngươi có đôi mày mắt rất đẹp chưa?”
“Cút ngay! Ngươi… ngươi hạ độc ta…”
Ta mỉm cười, cắn nhẹ đầu ngón tay, đặt lên môi hắn.
Mắt hắn bỗng co rút, sâu trong con ngươi đen láy lóe lên một tia đỏ yêu dị.
Ta cúi người, khẽ giọng dỗ dành:
“Ngoan, bò qua đây, tự mình tìm.”
2
“Ngươi… đừng hòng!”
Ngay khoảnh khắc cuối cùng, Tạ Minh lại thoát khỏi sự khống chế của yêu độc.
Hắn vớ lấy ngọn đèn sen bên giường, định liều mạng với ta.
Nhưng lúc chưa trúng độc hắn cũng chẳng phải đối thủ của ta, huống chi bây giờ.
Ta dễ dàng chộp lấy cổ tay hắn, tay còn lại bóp chặt cổ hắn.
Đuôi hồ ly hiện ra từ yêu lực bộc phát, quấn lấy đôi chân hắn, khiến hắn vô lực ngã vào lòng ta.
Giọng hắn khàn đặc: “Ngươi… thật sự là yêu quái?”
Ta cười nhẹ, thì thầm bên tai hắn:
“Nếu ta là ngươi, ta sẽ tiếp tục giả vờ ngu ngơ. Ngươi nhìn thấu thân phận của ta, ta chỉ có thể giết ngươi diệt khẩu.”
Lực trên tay ta siết chặt hơn, khiến hắn gần như không thể thở.
Nhưng ngay lúc này, Tạ Minh bỗng cười.
Ta cau mày: “Ngươi cười cái gì?”
“Nếu ngươi không phải yêu quái, ta hôm nay chắc chắn chết không toàn thây. Nhưng vì ngươi là yêu…”
Hắn chưa kịp nói hết câu, ta đã giật lấy đèn sen trong tay hắn, “Bộp!” một tiếng, đập thẳng vào đầu hắn.
Tạ Minh trợn mắt, lập tức ngất xỉu.
Ta đá đá người hắn trên sàn, bĩu môi:
“Ngươi tưởng ta ngu đến mức để ngươi nói hết câu?”
—
“Ngươi định xử trí Tạ Minh thế nào?”
Giọng nói trầm thấp vang lên bên cạnh.
Trọc Thanh đã khôi phục hình người, nhưng sắc mặt hắn trắng bệch như tro tàn.
Cho dù trời có sập, ta cũng chưa từng thấy hắn có vẻ mặt như vậy.
Ta nhún vai: “Lúc ngươi dẫn đầu giết tộc nhân ta, hắn còn chưa lên núi. Hắn không tham gia vào cuộc tàn sát đó.”
“Vậy ngươi định tha cho hắn?”
Ta khinh thường liếc hắn một cái:
“Ta không phải ngươi. Có thù thì báo, không thù thì tha. Ta chưa bao giờ giết kẻ vô tội.”
Trọc Thanh trầm giọng: “Ảnh Dương, ta khuyên ngươi giết hắn đi. Ba hồn bảy phách, một mảnh cũng không lưu lại.”
Ta nhíu mày, nhìn thẳng vào hắn:
“…?”
Trong đáy mắt Trọc Thanh thoáng qua một tia ma khí.
Nhưng rất nhanh, hắn che giấu đi tất cả, thần sắc lại trở nên bình thản.
“Tạ Minh không phải phàm nhân.” Hắn chậm rãi nói. “Hắn là con trai của Thiên Đế, được sinh ra trong lần Thiên Đế hạ phàm độ kiếp với nữ hoàng nhân giới. Hắn tính tình cao ngạo, thù dai. Một khi hắn trở lại Cửu Trùng Thiên, nhất định sẽ tận diệt ngươi.”
Ta nhếch môi cười: “Ồ, thế giới của các ngươi loạn thật đấy.”
Nói xong, ta vung tay, lại quăng Trọc Thanh về cột trói yêu.
“Nhưng dù sao cũng đa tạ ngươi đã nói cho ta biết thân phận của hắn.”
“Ngươi định làm gì hắn?”
Ta không đáp, chỉ cúi xuống, cạy miệng Tạ Minh, nhét vào một viên đan dược.
Còn chưa kịp vỗ cho hắn nuốt xuống, hắn đã tự ngửa cổ, nuốt thẳng vào bụng.
Tạ Minh ôm cái đầu u một cục, vừa tỉnh lại đã mắng ngay:
“Lão đạo sĩ mặt người dạ thú kia! Ngươi dám tiết lộ thân phận của ta với yêu nữ này?”
Ta thảnh thơi ngồi xuống, tiếp tục uống rượu:
“Thì ra ngươi giả ngất, hàng dỏm à.”
“Ngươi, câm, miệng!” Tạ Minh quay phắt sang, vung kiếm chém thẳng vào chiếc bàn trước mặt ta.
Kiếm phong sắc bén lướt qua, thổi tung mái tóc dài của ta, kéo theo lớp áo trễ xuống, để lộ một vết ấn hoa đỏ rực ngay dưới xương quai xanh.
Tạ Minh nhìn thấy, sắc mặt hắn biến đổi.
Nhưng ta không để hắn có thời gian suy nghĩ.
“Bùm!”
Tạ Minh ngay lập tức hóa thành một phiên bản thu nhỏ của chính mình.
Hắn lăn lộn trong đống y phục rộng thùng thình, cuối cùng ngoi đầu ra từ tay áo.
“Ngươi cho ta ăn cái gì?!”
Ta cười nhẹ: “Dù gì cũng không phải giải dược.”
Mắt hắn nhìn lướt qua cổ áo ta, mặt lập tức đỏ bừng.
Xem ra bị ta đoán trúng rồi.
Ta duỗi hai ngón tay, nhéo lấy búi tóc cao ngạo của hắn, kéo nhẹ một cái.
“Con trai của Thiên Đế, chân thân lại là người phàm à?”
Tạ Minh bĩu môi: “Người thì sao? Chẳng lẽ ngươi chưa từng thấy yêu quái chân thân là người à?”
Ta chống cằm, suy nghĩ một lúc rồi gật đầu: “Quả thật chưa từng thấy.”
Hắn bỗng chốc lắp bắp: “Ngươi… hình như có hơi thất vọng?”
Ta nhếch môi, cố ý nói: “Thì đúng rồi. Thiên Đế là Chân Long, ta còn tưởng ngươi cũng sẽ hóa thành rồng cơ.”
Nói xong, ta túm cổ hắn kéo ra ngoài.
“Ngươi, ngươi làm gì? Buông ra, ta còn chưa mặc—”
Ta sững người.
Chết tiệt, suýt quên mất tên nhóc này còn chưa mặc gì.
Ta lập tức nhắm mắt, quăng hắn trở lại đống y phục.
Tạ Minh tức đến mức suýt khóc, mặt đỏ bừng bừng.
Ta không nhịn được cong khóe môi: “Giận cái gì? Nhỏ xíu, cũng đáng yêu mà.”
Hắn xé một mảnh vải quấn quanh eo, quay lưng lại, ngồi bệt xuống đất.
Trông hắn như sắp khóc đến nơi rồi.
Ta mỉm cười, giơ tay nhấc hắn lên, nhét thẳng vào trong túi áo.
“Được rồi, đừng giả bộ nữa. Đi thôi.”
Nhặt lấy thanh kiếm của hắn trên đất, ta chuẩn bị rời đi.
Nhưng ngay lúc đó, giọng Trọc Thanh trầm xuống, vọng ra từ kết giới:
“Ảnh Dương, bản quân khuyên ngươi một câu cuối cùng. Đừng đùa với lửa.”
Ta lười biếng đáp lại: “Yên tâm, ta đâu có chơi với ngươi.”
3
Tạ Minh mất tích, nhưng không một ai trong tiên môn đi tìm hắn.
Thậm chí, có người còn thở phào nhẹ nhõm.
Bọn họ lo rằng nếu hắn tham gia kỳ thi đấu kiếm tiếp theo, chắc chắn sẽ kéo tụt thứ hạng của họ.
Ta chống cằm, lười biếng nhìn hắn bị nhốt trong cái lồng thỏ, thong thả khuyên bảo:
“Thấy chưa? Đám sư huynh sư tỷ kia nhìn thì có vẻ trong sáng thiện lương, nhưng thực chất đều là lang sói. Không giống ta, ta thuần ác, đơn giản hơn nhiều. Ngươi không cần phải hao tâm tổn sức đoán lòng ta.”
Tạ Minh quay lưng về phía ta, không nói gì.
Ta ngáp một cái: “Ta buồn ngủ rồi, ngày mai còn rất nhiều việc phải làm.”
Tiện tay ném cho hắn một cái bánh bao, ta trở về giường nghỉ ngơi.
Sáng hôm sau, ta phát hiện Tạ Minh ôm bụng lăn lộn trong lồng.
Bánh bao tối qua ta đưa cho hắn chỉ còn lại một nửa.
Chậc, ăn quá nhiều một lúc, bị đầy bụng rồi.
Ta nhúng ngón tay vào thuốc, đưa đến trước môi hắn:
“Há miệng.”
Tạ Minh mặt đỏ lên, cắn răng không chịu mở miệng.
Ta thở dài: “Ta đã rửa tay bằng sương hoa rồi.”
Hắn vẫn lì lợm, môi mím chặt.
“Ngươi cứng đầu thật đấy.” Ta nhướng mày, chậm rãi nói, “Ngươi không chịu uống thuốc thì ta giúp ngươi một tay. Chỉ cần ấn xuống bụng ngươi một chút, đảm bảo ruột gan lộn ngược, chết cực kỳ thống khoái.”
Tạ Minh cuối cùng cũng có phản ứng, miễn cưỡng vươn đầu lưỡi liếm thuốc trên tay ta.
Nhưng mới liếm được vài cái, hắn bất ngờ cắn mạnh xuống.
Ta không kìm được khẽ rên một tiếng.
Khóe môi hắn còn vương máu, lộ ra đôi răng nanh nhỏ, giọng trầm thấp:
“Mười ngón tay liền tim, chắc hẳn ngươi đau lắm đúng không? Ngươi có nhớ ra chút gì không?”
Ta ngẩn ra, chậm rãi nhìn hắn:
“Nhớ ra rồi. Ta đáng lẽ nên giết ngươi.”
Sắc mặt Tạ Minh sa sầm, ngay lập tức lại cúi xuống, tiếp tục cắn.
Cơn đau nơi đầu ngón tay chỉ là nhói nhẹ, giống như bị một con mèo con khẽ cắn lấy.
Từ cắn mút, dần dần biến thành liếm láp, sau đó lại chuyển thành một cảm giác nóng rực quấn quanh…
Chết tiệt.
Hắn lại trúng yêu độc rồi.
“Đúng là ngốc.”
Ta búng nhẹ một cái, đẩy hắn ngã lăn ra.
Tạ Minh cuống cuồng túm lấy cổ áo, vặn vẹo trên bàn giống như một con giun đất.