Tân sư đệ ra chiêu tàn nhẫn, miệng lưỡi cũng độc không kém:
“Ngay cả chạm vào ta còn không làm được, còn mơ thắng? Phế vật!”
Ta chẳng nói chẳng rằng, chỉ lặng lẽ rơi lệ, bộ dáng đáng thương vô cùng.
Đêm ấy, sư đệ mặt đỏ như gấc chín, cầm kiếm xông thẳng vào giường ta.
Giọng khàn đặc, ánh mắt khẩn thiết, vậy mà ta vẫn chẳng buồn ban cho giải dược.
“Còn chưa chạm vào đã thành ra thế này, nếu thật sự động vào, chẳng phải mất mạng luôn sao?”
Ta thong thả vỗ vỗ mặt hắn: “Gọi một tiếng sư tỷ nghe xem nào.”
Hắn cắn răng, uất nghẹn mở miệng: “Sư… tỷ, cho ta giải dược…”
Ta ung dung cởi đạo bào, để lộ lớp áo lót thêu hoa nhưng ẩn giấu trăm loại kịch độc bên trong, mỉm cười đầy ý vị:
“Ngoan, bò qua đây, tự mình tìm đi.”
1
Sư phụ bế quan tu luyện, lệnh ta tạm thời quản lý tiên môn.
Ngày đầu tiên, ta thả toàn bộ yêu thú vô tội bị nhốt trong Tỏa Yêu Tháp.
Ngày thứ hai, ta trói đám sư huynh sư tỷ từng ức hiếp ta đến đó.
Sư tỷ sư muội mỗi người một cái bạt tai.
Nam nhân thì nhận hẳn hai cái.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, danh tiếng của ta vang xa khắp tiên môn, trở thành cái tên yêu nữ mà ai ai cũng khiếp sợ.
Hôm nay, ta bắt gặp đại sư tỷ đang lén lút xuống núi tư tình với đạo sĩ.
Nàng mặc hồng y rực rỡ, che mặt bằng một tấm sa mỏng.
Đôi mày mắt lộ ra dưới lớp sa có bảy phần giống ta, lúc này đang oán hận trừng ta:
“Ta luôn là nữ đệ tử được sư phụ yêu thích nhất. Nhưng từ khi ngươi xuất hiện, dựa vào tướng mạo giống ta mà nịnh bợ sư phụ, cướp đi Chưởng Tiên Ngọc Ấn đáng lẽ thuộc về ta!”
Ta cười nhạt, cúi người đến gần nàng, khẽ lướt lưỡi dao trên cổ nàng, cắt đứt sợi dây chuyền giấu dưới lớp sa.
Đại sư tỷ hoảng sợ đến mức sắc mặt tái nhợt.
Ta nhặt sợi dây chuyền lên, giọng điệu mang theo chút trêu chọc:
“Chuỗi hoa phượng hoàng này là thứ ta mang trên người từ nhỏ, chẳng đáng mấy đồng. Sư tỷ không phải kẻ tham tiền, ta đoán không sai, chắc là muốn đưa nó cho đạo sĩ kia, để hắn thi pháp hãm hại ta?”
“Không…” Bị vạch trần, sư tỷ đổ mồ hôi lạnh, nhưng vẫn ngang ngạnh cãi: “Đây vốn là đồ của ta!”
Ánh mắt ta tối sầm, đang định cho nàng một cái bạt tai để nàng nói thật.
Ngay lúc đó, tân tiểu sư đệ – Tạ Minh – vừa từ bên ngoài trở về.
Vừa thấy ta, hắn lập tức rút kiếm, chém thẳng về phía ta.
Không biết trước khi nhập môn hắn từng học ở đâu, mà chiêu nào chiêu nấy đều vô cùng tàn độc.
Không chỉ vậy, miệng hắn còn độc hơn kiếm:
“Chưởng môn tiên môn lão mắt mờ rồi sao? Sao có thể để một yêu nữ như ngươi quản lý tiên môn?”
“Ngươi ngay cả chạm vào ta cũng không được, còn muốn đánh bại ta? Phế vật!”
Ta né tránh không kịp, cánh tay phải bị kiếm của hắn cứa ra một vết dài, máu tươi bắn lên môi hắn, làm nổi bật gương mặt bạch ngọc môi son.
Tạ Minh cau mày, đưa tay quệt máu trên môi, mũi kiếm chỉ thẳng vào tim ta:
“Ngươi đã thua. Giao Chưởng Tiên Ngọc Ấn ra, thả sư tỷ, ta tha mạng cho ngươi.”
Ta không nói gì, chỉ rơi nước mắt.
Hắn nhíu mày: “Khóc cái gì?”
Ta ôm cánh tay bị thương, lại rơi thêm hai hàng lệ: “Đau quá…”
Tạ Minh á khẩu: “Bị thương thì đương nhiên đau rồi! Ngươi ngay cả chút đau đớn này cũng chịu không nổi?”
Ta càng khóc thảm thiết hơn: “Ta là nữ nhi mà, hơn nữa ngươi chém nặng như vậy. Cánh tay ta đau đến sắp gãy rồi. Tiểu sư đệ, cho ta về bôi thuốc trước được không? Đợi lát nữa ta nhất định tự tay giao Ngọc Ấn cho ngươi.”
“Đừng giở trò.”
“Ngươi đều đã thắng ta, ta còn có thể giở trò gì?”
Tạ Minh liếc cánh tay ta, thấy một nửa tay áo đã bị máu nhuộm đỏ, hắn do dự một chút rồi hạ kiếm xuống:
“Ngươi dám lừa ta, ta sẽ đích thân lấy.”
“Ừm, đa tạ sư đệ thủ hạ lưu tình.” Ta cúi đầu, hàng mi dài khẽ run rẩy, mang theo vẻ đáng thương đầy mềm yếu.
Tạ Minh cởi áo choàng trên người, ném cho đại sư tỷ đang còn khóc lóc, dừng một chút rồi chần chừ hỏi:
“Ngươi… tâm thượng nhân của ngươi thật sự là lão đạo sĩ dưới chân núi kia?”
Đại sư tỷ đang tức giận, trừng hắn một cái: “Thì sao? Liên quan gì đến ngươi?”
Tạ Minh thu lại thần sắc, cười khổ: “Xin lỗi, ta đến muộn rồi. Nếu ta sớm biết ngươi ở đây, ta nhất định sẽ từ bỏ…”
“Ngươi còn nhỏ lông chưa mọc đủ đã dám trêu chọc ta?” Đại sư tỷ bĩu môi, giận dữ chửi: “Ta chỉ thích người lớn tuổi! Trời ạ, tiên môn này đúng là không thiếu quái nhân! Ta không tu tiên nữa!”
Dứt lời, nàng xoay người rời đi, bóng lưng vừa bất đắc dĩ vừa cô đơn.
Tạ Minh lặng lẽ nhìn theo, gương mặt ngơ ngác đến tội nghiệp.
Ta vội vàng dùng pháp thuật rời đi, trở về hậu sơn.
Sợ rằng nếu còn ở lại, ta sẽ nhịn không được mà bật cười thành tiếng.
—
Sau khi trở về hậu sơn, nơi này chính là địa bàn của ta.
Ta phủi nhẹ cánh hoa lê rơi trên vai, đạo bào đã bị máu nhuộm đỏ cũng lập tức trắng sạch như ban đầu.
Bưng theo một bình rượu vừa hâm nóng, ta đi vào động phủ nơi sư phụ đang bế quan.
Động phủ sâu thẳm, kết giới bị phá, rừng đào trước đây đã bị thiêu thành tro bụi.
Ở trung tâm đống phế tích, trên Trừ Yêu Trụ, có một nam nhân bị trói chặt.
Bạch y hắn tả tơi, cổ tay cổ chân bị xích khóa ghìm chặt đến bật máu.
Thấy ta đến, đôi mắt mờ mịt của hắn bỗng chốc trở nên sắc bén.
Ta nũng nịu than phiền: “Sư phụ, hôm nay sư tỷ và sư đệ lại bắt nạt ta, tâm trạng ta không tốt.”
Vừa nghe thấy bốn chữ “tâm trạng không tốt”, mí mắt thượng tiên Trọc Thanh giật nhẹ một cái.
“Ngươi lại muốn giày vò bản quân thế nào?”
Ta mỉm cười, tháo xích khóa trên người hắn: “Sư phụ đa nghi rồi. Ta chỉ muốn tâm sự cùng người thôi.”
Trọc Thanh lập tức lao về phía ta, nhưng không có chút sức lực nào.
Hắn chỉ có thể vô lực gầm lên với ta:
“Yêu nữ, cút ra khỏi cơ thể đồ nhi của ta!”
Ta khẽ thở dài, ngón tay vuốt nhẹ bờ môi hắn, giọng điệu mang theo vài phần bất đắc dĩ:
“Sư phụ, sao chúng ta nói chuyện mãi mà người vẫn không chịu hiểu? Ta chưa từng đoạt lấy thân thể của Ảnh Dương, bởi vì ta vốn chính là Ảnh Dương.”
Trọc Thanh chấn động, siết chặt ngón tay, cố nén cơn run rẩy trong lòng. Hắn ngồi thẳng dậy giữa đống tro tàn, trong tay vẫn giữ chặt một nửa chiếc trâm cài hình hoa đào.
Đó là thứ mà hắn liều mạng bảo vệ ngày ta đốt rừng đào của hắn.
“Bớt làm bộ làm tịch đi.” Hắn khàn giọng, đôi mắt đỏ hoe vì hận, “Nếu ngươi thật sự yêu ta, ngày đó ta cầu xin ngươi tha cho gia tộc ta, khi ngươi luyện hóa yêu đan của đồng tộc ta, vì sao ngươi lại nhẫn tâm như vậy?”
Ta rót một chén rượu, lạnh lùng đổ thẳng lên đầu hắn.
Hắn không tránh, để mặc rượu hòa lẫn với yêu khí của ta, thấm ướt gương mặt hắn, chảy xuống môi, thấm vào cổ áo.
Hầu kết hắn khẽ động, hơi thở dần trở nên hỗn loạn.
“Nhìn xem, bây giờ người không giống tiên cũng chẳng giống yêu. Một thân tiên lực đã mất sạch, trên người chỉ còn lại duy nhất một khúc tiên cốt cứng rắn nhất.”
Trọc Thanh siết chặt nửa mảnh trâm cài trong tay, khớp ngón tay trắng bệch.
“Câm miệng! Giết ta đi.”
Ta cúi xuống, vuốt nhẹ mái tóc dài của hắn, hơi thở phả nhẹ bên tai hắn:
“Giết người? Như vậy không thú vị chút nào.”
Nhìn người từng là bậc tiên môn tôn thượng, cao cao tại thượng, nay lại bị ta đày đọa đến bộ dạng này, ta nở nụ cười khẽ.
“Ta muốn người sống thật lâu, tận mắt chứng kiến từng môn đồ mà người cẩn thận dạy dỗ bị ta nghiền nát thành tro bụi.”
Hơi thở Trọc Thanh gấp gáp, cơ thể khẽ run rẩy. Đến khi hắn giơ tay lên định chạm vào ta, ta lại nhẹ nhàng rút lui, ngón tay búng nhẹ, một ngọn yêu hỏa lập tức bùng lên, thiêu rụi mảnh trâm cài hoa đào còn sót lại.
Ánh mắt hắn lập tức co rút, mất kiểm soát nhào tới, nhưng chỉ có thể quỳ xuống nhặt lấy đống tro tàn còn lại.
Ta giẫm lên mu bàn tay hắn, nhấn mạnh xuống.
“Ảnh Dương năm đó sớm đã bị chính tay người giết chết. Đến giờ vẫn giữ lại di vật của nàng, không thấy nực cười sao?”
Ánh mắt Trọc Thanh đỏ hoe, gằn từng chữ:
“Trước chính đạo lục giới, bản quân không còn lựa chọn nào khác! Nếu ta sinh ra là một yêu quái, ta nhất định sẽ đứng về phía nàng. Nhưng ta không phải…”
Ta nhếch môi cười nhạt:
“Chính đạo? Các ngươi người nhiều, lời nói tụ lại thì thành chính đạo sao?”
Ta nhấn chân xuống, bóp nát đống tro tàn:
“Cha mẹ ta, huynh đệ ta chưa từng hại ai, những linh thú, hoa cỏ kia cũng chỉ hấp thụ tinh hoa trời đất để tu luyện thành hình. Chúng có tội gì?”
Trọc Thanh nhìn ta, giọng khàn đặc: “Vậy còn những yêu ma đã từng hại người thì sao?”
“Yêu tộc cũng có luật pháp của riêng mình, ác yêu các người cứ bắt là được. Nhưng ta hỏi ngươi, các ngươi có phân biệt thiện ác bao giờ chưa? Hay trong mắt các ngươi, chỉ cần là yêu quái thì đều đáng chết?”
“Ảnh Dương, đừng lún sâu thêm nữa…”
Trọc Thanh run rẩy ngước mắt nhìn ta, gắng gượng chống đỡ cơ thể, cố đưa tay về phía ta.
“Nếu tân Thiên Đế đăng cơ, thống lĩnh lục giới, ta cũng không thể bảo vệ nàng được nữa.”
Bên ngoài động phủ, một giọng nói trẻ tuổi giận dữ vang lên:
“Yêu nữ! Cút ra đây! Ngươi… ngươi dám lừa ta?”
Ta mỉm cười, xoay người rời đi.
Trọc Thanh vươn tay, nhưng ngay cả một góc áo ta cũng không chạm tới.
“Là đồ đệ mà người thu nhận trước khi bế quan đang tìm ta.” Ta liếc ra ngoài, cười nói, “Nghe giọng điệu này… Nếu ta không ra, e là hắn sẽ khóc mất.”