Ta cùng với Bùi Hoài kết tóc phu thê đã mấy chục năm, cũng tận mắt chứng kiến hắn si tình một người khác suốt mấy chục năm.
Người kinh thành đều khen ta là hiền phụ trung trinh nghĩa đảm.
Bùi Hoài hai bên tóc đã điểm sương, nghe mãi những lời ấy, rốt cuộc cũng u mê hồ đồ.
Chính tay hắn thiêu rụi bức họa về bạch nguyệt quang thuở thiếu niên, lại còn khắc tên ta cùng hắn lên bài vị trường sinh, nói rằng nguyện đời đời kiếp kiếp bên nhau.
“Minh Thiện, cuộc đời này ta chìm trong gió mưa lạnh lẽo, may mắn lớn nhất đời này, chính là được cùng nàng kề vai đồng hành.”
“Nếu có kiếp sau, nguyện đôi ta càng viên mãn hơn kiếp này.”
Ta nghe mà muốn bật cười.
Nhưng ta đã già rồi, chẳng còn sức nữa.
Trong cơn hấp hối, bồ tát trên đầu giường chậm rãi mở đôi mắt từ bi.
Chỉ trong nháy mắt, ta trở về năm mười sáu tuổi, mang theo hôn thư bước vào Bùi phủ của ngày hôm ấy.
Trên cao đường, Bùi phu nhân mặt lạnh hỏi ta muốn gì.
Ta thẳng lưng, không còn cúi đầu.
“Thẩm Lục Nương đất Cô Tô, đến đây để từ hôn.”