Ngày ta được gả vào Nguyên gia để xung hỉ, mẫu thân đã khóc đỏ cả đôi mắt, trông đến xót xa. Người nghẹn ngào nắm lấy tay ta, giọng run rẩy hỏi:
“Niểu Niểu, con có thật sự hiểu được ý nghĩa của việc Nguyên Kỳ không thể làm tròn đạo nghĩa phu thê không?”
Ta khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn vào tượng đất nhỏ nằm gọn trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng đáp:
“Mẫu thân, con cùng Nguyên Kỳ là thanh mai trúc mã, đã quen biết nhau từ thuở nhỏ. Chỉ cần huynh ấy có thể sống sót trở về, con không màng những chuyện khác. Chỉ cần có huynh ấy, con đã thấy mãn nguyện rồi.”
Những tưởng đây sẽ là khởi đầu cho một đoạn duyên phận trọn vẹn, nhưng trời cao trêu ngươi, lòng người khó đoán.
Phu quân mà ta chờ đợi suốt ba tháng ròng rã trở về, lại không chỉ một mình. Bên cạnh huynh ấy là một nữ nhân anh khí, cùng hai đứa trẻ nhỏ bám chặt lấy vạt áo.