Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Cổ Đại XUNG HỶ Chương 5 XUNG HỶ

Chương 5 XUNG HỶ

12:10 chiều – 30/11/2024

19.

Lúc ấy là nửa đêm, cửa nhà bị đập vang dội. Nguyên Kỳ trong cơn say rượu, được phụ thân ta miễn cưỡng mời vào.

Hắn vừa vào đã tìm kiếm ta khắp nơi, nhưng bị đại ca ta chặn lại.

Ta đứng phía sau bình phong, nghe hắn oán than, kể khổ rằng những ngày qua hắn đã sống khốn khó ra sao.

Một nam nhân cao lớn tám thước lại khóc như một đứa trẻ ba tuổi, Nguyên Kỳ nói rằng hắn mắt mù không nhận ra bảo ngọc, lại coi cá tạp là trân châu.

Cuối cùng, hắn quỳ sụp trước mặt phụ thân ta, nghẹn ngào nói:

“Nhạc phụ đại nhân, xin người cho ta gặp Niểu Niểu một lần nữa, xin người cho ta một cơ hội nữa, được không?”

Đại ca ta cười lạnh:

“Vậy còn thiếp thất của ngươi thì sao? Ngươi định xử trí nàng ta thế nào?”

Hắn ngây người một lát, rồi vội giơ ba ngón tay lên thề:

“Ta thề, đợi Niểu Niểu quay về, ta sẽ không bước chân vào phòng nàng ta nữa. Hai đứa con của nàng ta, cũng sẽ giao hết cho Nhão Nhão chăm sóc.”

“Hay! Hay cho lời thề của ngươi!”

Phụ thân ta tức giận vỗ tay một cái:

“Ngươi thật sự nghĩ con gái ta không có ai cần sao?”

Rồi ông quay đầu ra lệnh:

“Người đâu, mau đuổi kẻ say rượu này ra ngoài cho ta!”

“Nhưng lão gia, hắn là Phó Viễn tướng quân…” – Gia đinh có chút chần chừ.

Phụ thân vuốt râu, nghiêm nghị đáp:

“Đêm tối thế này, ngươi nhìn rõ được hắn là tướng quân sao? Ta chỉ thấy một kẻ say rượu mà thôi.”

Kết cục, Nguyên Kỳ bị đánh đuổi ra khỏi nhà trong cơn mê muội.

Cả đêm ấy, ta nằm suy nghĩ. Cuối cùng, ta quyết định nhận lời cầu thân của Giang Đình Mục.

Thời thế này, nữ tử không lấy chồng thì chỉ còn cách lên núi làm ni cô. Nhưng cha mẹ đã nuôi ta lớn thế này, ta không thể không báo đáp chút nào. Làm dâu nhà quyền quý, dù chịu nhiều khổ cực, nhưng ít nhất cũng có lợi cho con đường quan lộ của phụ thân và huynh trưởng.

Nghĩ vậy, ngày hôm sau, Giang Đình Mục mang theo sính lễ lớn nhỏ đến hỏi cưới.

Khi rời đi, lại đúng lúc gặp Nguyên Kỳ đến lần nữa.

20.

Hắn nhìn hai ngời chúng ta, mặt đầy vẻ không thể tin:

“Hai người các ngươi?”

“Đính hôn rồi, ta đã thượng thư xin Hoàng Thượng ban hôn. Đến lúc đó, Phó Viễn tướng quân nhớ đến uống một chén rượu mừng nhé.”

Giang Đình Mục cười rạng rỡ, ánh mắt sáng như sao nhìn ta, như thể hắn vừa sở hữu được một bảo vật hiếm có trên đời. Nụ cười ấy như dao đâm vào mắt Nguyên Kỳ. Hắn mang theo sự bất cam mà rời đi, nhưng cũng không dám quấy nhiễu thêm.

Ngày lành được định vào mùa xuân ba tháng sau.

Vào ngày hôn lễ, khi Giang Đình Mục ra ngoài tiếp khách, Xuân Nhi len lén đến bên cạnh ta, nhỏ giọng nói:

“Tiểu thư, người có biết vì sao nhà họ Nguyên không ai đến không? Vì nhà họ Nguyên xảy ra chuyện rồi.”

Ta chưa kịp mở miệng, Xuân Nhi đã tiếp tục:

“Nghe nói Nguyên Kỳ bán đi nửa gia sản, khó khăn lắm mới vá nổi những lỗ thủng. Còn lại vài cửa hàng, điền trang, cũng bán đi lấy bạc đưa hết cho Linh Sở Nguyệt. Nhưng tiểu thư đoán xem sau đó thì sao?

Cái ả Linh Sở Nguyệt đó nghe lời kẻ xúi giục, lấy bạc đi cho vay nặng lãi. Có người không trả nổi, đâm đầu vào cột đá trước cửa nhà họ Nguyên mà chết. Lão phu nhân nhà họ Nguyên biết được, tức đến mức thổ huyết, tỉnh lại liền đòi giết Sở Nguyệt, còn muốn đưa ả đến lầu xanh. Cuối cùng, Nguyên Kỳ tướng quân phải đồng ý với lão phu nhân để bà tìm thiếp thất mới cho hắn thì chuyện mới yên.”

“Vậy cuối cùng là ai?” – Ta không nhịn được mà hỏi.

Xuân Nhi vỗ đùi:

“Ôi chao, tiểu thư của ta ơi, chuyện nhà hắn bạc đãi tiểu thư trước kia đồn đãi khắp nơi, ai còn chịu gả con gái đến để chịu khổ nữa chứ. Nghe nói từng có một tiểu thư con của nhị phòng của một nhà quan nhỏ muốn gả, Nguyên Kỳ cũng ưng ý. Nhưng ai ngờ, chưa kịp qua cửa, đã bị Linh Sở Nguyệt phá hỏng rồi. Bây giờ, lão phu nhân và Linh Sở Nguyệt cãi nhau cả ngày, Nguyên Kỳ không chịu nổi, nghe nói đã xin Hoàng Thượng ra biên ải, không bao lâu nữa sẽ xuất phát.”

“Đang trò chuyện gì vậy, vui vẻ đến thế?”

Tiếng nói đột ngột vang lên từ cửa khiến ta giật mình, vội cầm quạt che mặt. Xuân Nhi cười khúc khích rồi lui xuống.

Chiếc quạt trên tay ta nhẹ nhàng bị gạt đi.

“Niểu Niểu, cuối cùng ta cũng cưới được nàng rồi.”

21.

Có đôi khi, ngay cả nói hai câu ta cũng thấy lười mở miệng.

Người ta bảo, có kẻ vứt bỏ mối tình thuở thiếu niên như bỏ đi một chiếc giày cũ, như nhổ bỏ một ngọn cỏ dại. Lại có người chôn sâu mối tình ấy vào tận đáy lòng, ngày đêm hoài niệm. Rốt cuộc, mỗi người đều có tương lai và kế hoạch riêng của mình.

Như ta bây giờ, hôn nhân viên mãn, Giang lão gia và Giang lão ohu nhân hòa thuận, phu quân yêu chiều hết mực.

Còn nhà họ Nguyên, ba tháng sau, Nguyên Kỳ bỏ lại mẹ già và thiếp thất, ra đi nơi biên ải. Lúc chia ly, hắn còn đến cửa cầu xin được gặp ta lần cuối.

Trùng hợp thay, ta cũng có vật muốn trả lại hắn.

Thế là ta cùng phu quân đến cửa thành, mang theo những món đồ mà hắn từng tặng, trả lại cho hắn.

Có những bức tượng đất hắn nặn, có những món đồ nhỏ lạ mắt hắn mang về từ biên cương. Nói chung, tất cả đều là những thứ không mấy giá trị.

Nguyên Kỳ đỏ mắt, mãi không chịu nhận lấy. Mãi đến khi Xuân Nhi nhét tất cả vào tay Phúc Lai, hắn mới như bừng tỉnh.

“Niểu Niểu, ta biết rồi, con người gỗ này là nàng điêu khắc khi nhớ ta, không phải để nguyền rủa ta. Ta đều biết cả rồi.”

Ta kéo Giang Đình Mục rời đi, phía sau bỗng vang lên giọng nói của Nguyên Kỳ. Ta không ngoảnh đầu lại, nhưng trong lòng không khỏi thấp thỏm.

Suốt quãng đường, ta mải nghĩ xem phải giải thích với Giang Đình Mục thế nào. Vì sau khi thành thân, ta mới phát hiện ra, phu quân ta hóa ra là một hũ giấm chua, chỉ cần chạm nhẹ liền đổ.

Quả nhiên, chẳng mấy chốc, hắn đã xị mặt, tựa vào vai ta, giọng nói ngọt ngào nhưng không giấu nổi sự tủi thân:

“Niểu Niểu, bao giờ nàng cũng tạc cho ta một tượng gỗ như vậy?”

Ta mỉm cười, nhẹ giọng đáp:

“Chuyện ấy e là khó.”

Hắn nghe xong, đôi lông mày rậm liền cụp xuống, ánh mắt phảng phất vẻ u sầu, gương mặt khôi ngô thoáng thêm nét bi thương khiến người ta không khỏi buồn cười.

Nhưng khi ta tiếp lời, nụ cười trên môi hắn lập tức bừng sáng như ánh mặt trời sau cơn mưa:

“Nhưng mang một ‘tượng gỗ’ trong bụng thì được đấy.”

“Ý nàng là gì? Nàng… nàng có rồi ư?”

Hắn hỏi, giọng run run, đôi mắt sáng rực lên, như không dám tin.

“Ừm, chàng nhẹ thôi. Phủ y mới khám, chỉ hơn một tháng thôi mà.”

Vừa dứt lời, hắn đã reo lên, phấn khích đến mức bật dậy:

“Tuyệt vời! Ta sắp làm cha rồi! Ta sắp làm cha rồi!”

Giang Đình Mục vui mừng đến mức hét lên, gần như không kiểm soát được cảm xúc.

Gió nhẹ thổi tung rèm xe phía sau, ta thoáng thấy bóng dáng một người vẫn đứng nơi cũ, thân hình chao đảo, rồi cuối cùng, thúc ngựa rời đi.

(End)