Ta vừa ý tiểu tướng quân từ Tây Bắc trở về, nào ngờ hắn chẳng thuận theo.
Thế nên, bản công chúa chẳng thèm nhiều lời, trực tiếp cầm tú cầu ném thẳng, một chiêu làm người ta bất tỉnh nhân sự, sau đó sai người khiêng thẳng về phủ.
Đợi hắn tỉnh lại, ta cũng chẳng hề nao núng, thản nhiên ngồi trên người hắn, lý lẽ chẳng vững mà khí thế vẫn hừng hực.
“Tú cầu của ta ném trúng ngươi, ngươi liền là phò mã của ta! Bổn công chúa chỉ là ngủ sớm một chút thì có làm sao! Hehe… á!?”
Nụ cười trên mặt còn chưa kịp thu lại, ta đã bị người ta nhấc bổng lên giữa không trung. Bên tai vang lên tiếng gầm giận dữ của nam nhân:
“Ngươi ném nhầm người rồi!!!”
Chết tiệt! Sao không nói sớm là còn có một huynh đệ song sinh hả trời!?