10
Trời dần tối, dã thú cũng ít đi, chúng ta chuẩn bị quay về đại doanh.
Ngay lúc đó, bụi cỏ phía xa lay động, những con ngựa vốn dĩ ngoan ngoãn bỗng bất an, không ngừng hí vang, giãy giụa muốn rời đi.
Cùng với tiếng động ngày một lớn, không khí cũng tràn ngập mùi máu tanh nồng nặc, ta dâng lên dự cảm chẳng lành, lập tức ra lệnh rút lui.
Nhưng vẫn chậm một bước. Mẹ nó.
Là một con gấu nâu.
Trên thân nó có mấy vết thương lớn, máu không ngừng tuôn chảy.
Mà con gấu này có vẻ không mấy lễ độ, vừa gặp đã gầm rú ầm trời.
Khoảng cách giữa ta và nó chừng năm sáu mươi bước, mùi tanh hôi nồng nặc đến mức ta cũng có thể ngửi thấy.
Lại thêm một tội danh nữa, không thích sạch sẽ.
Chúng ta không có can đảm đối mặt trực diện với con gấu, tất cả đều nín thở, lặng lẽ lui về sau, đồng thời ném hết con mồi trong tay ra trước.
Nhưng con gấu chẳng thèm nhìn, chỉ chăm chăm tiến về phía chúng ta.
Thấy khoảng cách ngày một rút ngắn, Thẩm Vọng không thể không rút đoản đao bên hông, dẫn theo vài thị vệ tiến lên đối địch.
Ta nắm chặt cung tiễn trong tay, vì căng thẳng mà bàn tay có chút run rẩy.
Hít sâu một hơi, khi ta vừa nhắm lại mục tiêu, liền phát hiện Thẩm Từ cũng đang giương cung.
Hai mũi tên cùng rời dây, cùng một hướng mà đi, mũi tên của ta trực tiếp phá hủy tên của Thẩm Từ, cắm thẳng vào mắt trái con gấu.
Chậc, ta đắc ý liếc nhìn kẻ ngoài trắng trong đen, liền chạm phải ánh mắt sững sờ của hắn.
Tại hạ bất tài, nhưng cung thuật là hàng đầu thiên hạ.
Gấu nâu bị thương, lập tức càng thêm điên cuồng, hóa thân thành một lâm tặc, tàn phá sạch sẽ cây cối xung quanh.
Nhóm của Thẩm Vọng khó mà đối phó, ta định bắn thêm một tên nhưng hắn đã nhanh chóng nhảy đến trước mặt ta.
“Đắc tội với điện hạ.”
Vừa dứt lời, hắn liền ôm lấy eo ta, mũi chân nhẹ nhàng điểm đất, bế ta nhảy vọt lên, mượn lực từ cành cây mà rời xa nơi nguy hiểm chỉ trong chớp mắt.
Một loạt động tác này khiến ta trợn mắt há mồm.
Không phải chứ, đại ca, ngươi có bản lĩnh này, vừa nãy còn đánh đấm làm gì?
Mang theo chúng ta bỏ chạy từ đầu chẳng phải đơn giản hơn sao!
Dù trong lòng ta nghĩ vậy, nhưng ngoài miệng vẫn không quên bày tỏ lòng cảm kích, tâng bốc hắn đến mức vành tai cũng đỏ bừng mới chịu dừng lại.
11
Ta nghỉ ngơi một chút, sau đó đứng dậy: “Đi thôi, trở về nào!”
Vị thiếu niên tướng quân luôn trầm ổn bỗng trở nên im lặng.
Lúc này, ánh trăng bị tầng mây dày đặc che khuất, ta không nhìn rõ sắc mặt hắn, chỉ đợi một lúc lâu mới nghe được giọng nói mang theo chút hoang mang:
“Lúc chạy… không chú ý phương hướng.”
Ô hô, lạc đường rồi.
Trời tối gió lớn, một nam một nữ đơn độc, trong khoảnh khắc, ta chẳng biết nên lo lắng cho ai hơn.
“Không sao. Bản cung sẽ chịu trách nhiệm với ngươi.”
Ta vô cùng nghiêm túc nói ra lời này.
“Miễn thứ.”
“Không được. Vì sự trong sạch của ngươi, bản cung nhất định phải chịu trách nhiệm.”
Vừa nói, ta vừa dò dẫm bước tới tìm hắn, không cẩn thận vấp một cái, trực tiếp ngã sấp xuống đất.
Đúng vậy, chẳng có tình tiết kinh điển nào xuất hiện, không ai kịp đỡ lấy ta.
Cũng may trời tối, Thẩm Vọng không nhìn thấy bộ dáng chật vật của ta, chỉ nghe được tiếng rên đầy kiên cường.
Đợi đến khi ta lảo đảo bò dậy, hắn đã lấy ra hỏa chiết tử, dí đến trước mặt ta, ân cần hỏi han: “Điện hạ có đau không?”
Ta lắc đầu, nhưng lại nhìn thấy tay hắn, ngón tay thon dài, nơi hổ khẩu có một vết cắt mảnh, máu đang rỉ ra.
Ta chạm nhẹ lên vết thương, đặt dưới ánh nến quan sát, Thẩm Vọng lại không để tâm.
“Có lẽ lúc giao đấu vừa rồi vô ý bị thương, chút vết xước này không đáng ngại.”
“Nhưng ngươi không cảm thấy, theo lẽ thường thì vết thương thế này lẽ ra đã sớm khép miệng rồi sao?”
Lời vừa dứt, sắc mặt hai người đều đồng loạt biến đổi.
Nói cũng khéo, ta vốn đa nghi, lúc nào cũng sợ có kẻ hạ độc, nên luôn mang theo ngân châm bên mình.
Dưới ánh nến, đầu ngân châm ánh lên sắc đen.
Ta nuốt khan một ngụm, nhìn hắn: “Ngươi có muốn ta giúp hút độc ra không?”
Bên tai vang lên tiếng cười khẽ của hắn, ánh mắt lướt qua môi ta, sau đó lại dời đi:
“Điện hạ nên ít đọc thoại bản đi thì hơn.”
Nói rồi, hắn đưa hỏa chiết tử cho ta, sau đó cúi người, trực tiếp ngậm lấy vết thương ở hổ khẩu.
Dưới ánh nến, trên cổ hắn thấp thoáng những đường gân xanh, lúc cúi đầu càng làm gương mặt trở nên thâm thúy.
Màu máu đỏ sẫm vương trên môi hắn, lại tăng thêm vài phần điên cuồng.
Cảnh tượng này khiến ta không khỏi cảm thấy hưng phấn.
Thẩm Vọng là người có cách xử lý, chẳng bao lâu sau, máu ở vết thương đã ngừng chảy.
Chỉ là gương mặt hắn tái nhợt đi nhiều, hiếm thấy hắn yếu ớt đến vậy.
12
“Điện hạ, thần có chút lạnh, có thể nhờ người đi nhặt ít củi nhóm lửa không?”
Lời này làm khó ta rồi.
Ta chỉ biết phóng hỏa, chứ không biết nhóm lửa.
Nhưng ta có kế, liền thổi tắt ngọn nến, sau đó trực tiếp ôm lấy hắn.
Thẩm Vọng lập tức cứng đờ cả người, hai tay đẩy ta ra, có điều vì bị thương nên sức không mạnh, trông như đang muốn đẩy mà lại như đang nghênh đón.
Ta khẽ cười, nhẹ giọng trấn an:
“Đừng nháo nữa, không phải ngươi lạnh sao? Huống hồ đêm tối gió lớn, chẳng ai biết đâu. Hơn nữa bản cung chỉ ôm ngươi thôi, có làm gì đâu.”
“Huynh đệ tốt với nhau, ôm một chút thì sao nào!”
Dường như hắn nghe lọt tai lời ta, không còn giãy giụa nữa, chỉ là thân thể vẫn thẳng đơ cứng ngắc.
“Tiểu tướng quân Thẩm Vọng, thả lỏng một chút, ngươi quá căng thẳng rồi.”
“Ngậm miệng.”
Ta im lặng một hồi, cảm thấy bầu không khí tĩnh lặng quá mức, bèn tìm chút việc để làm.
Đúng lúc đó, Thẩm Vọng bỗng cất giọng, giọng nói có chút bối rối xen lẫn tức giận:
“Điện hạ, phiền người thu tay lại khỏi lưng ta.”
“Ồ, xin lỗi, ta tưởng đó là tay ta.”
“Điện hạ, tay của người đang đặt trên ngực ta!”
“Ồ, ta sờ xem còn lạnh hay không thôi.”
Ta không sửa được thói quen, cứ sờ chỗ này, nắn chỗ kia, cuối cùng Thẩm Vọng không nhịn được nữa, giữ chặt lấy tay ta.
Ta bỗng có chút ngượng ngùng: “Tiểu tướng quân Thẩm Vọng, vậy giờ chúng ta tính là quan hệ gì?”
“Quan hệ quân thần.”
Vẫn là kẻ không biết phong tình.
Sáng hôm sau, khi ta tỉnh lại, đã thấy mình ở trong quân doanh.
Tiểu Thúy nói, tối qua khi mọi người tìm được chúng ta, ta đang ngủ say trong lòng Thẩm Vọng, còn chảy nước miếng ướt một mảng lớn.
A?
Chuyện này, ta một chút ấn tượng cũng không có.
Nhìn thấy vẻ mặt mơ hồ của ta, Tiểu Thúy thản nhiên bồi thêm một câu:
“Đúng vậy, bây giờ cả doanh trại đều biết điện hạ đã khinh bạc tiểu tướng quân Thẩm Vọng.”
Dù đây là sự thật, nhưng chuyện của người trưởng thành sao có thể gọi là “khinh bạc”?
Phải gọi là tình nguyện cả đôi bên mới đúng.
Tiểu Thúy kể lại, con gấu nâu đêm qua vốn bị thợ săn vây bắt, bị thương bỏ chạy, vô tình đụng trúng chúng ta.
Trên thân nó có không ít dược liệu, chắc hẳn Thẩm Vọng đã vô ý nhiễm phải trong lúc giao đấu.
13
Đêm qua, Tiểu Thúy đã giúp ta lau người, nhưng lúc này ta vẫn cảm thấy vô cùng khó chịu.
Sau núi có một suối nước nóng, trước kia phụ hoàng từng sai người dẫn nước suối về đào thành hồ.
Đã hai năm không đến, chẳng biết nơi ấy còn hay mất.
Lúc ta cùng Tiểu Thúy đến nơi, đã thấy có người dựng một căn lều đơn sơ.
Tiểu Thúy thử gọi vài tiếng, không ai đáp lời, mới an tâm bước vào.
Sương mù lượn lờ, một bóng dáng nam nhân ẩn hiện trong hơi nước.
“Điện hạ, có người.”
Tiểu Thúy nhanh tay che mắt ta lại.
?
Chính mình xem được, lại không cho ta xem?
Ta liền gạt tay nàng ra.
Lập tức, cảnh đầu tiên lọt vào mắt ta chính là lồng ngực rắn chắc của nam nhân, bụng dưới nổi rõ từng múi, làn da dưới hơi nước phủ lên sắc hồng nhàn nhạt, có một vẻ quyến rũ khó nói thành lời.
“Cung kiến tiểu tướng quân Thẩm Vọng!”
Còn chưa kịp nhìn xuống thấp hơn, theo giọng nói của Tiểu Thúy vang lên, mắt ta lần nữa bị che lại.
Bàn tay Thẩm Vọng mang theo mùi dược thảo thoang thoảng, khô ráo mà ấm áp.
Một trận xột xoạt vang lên, bên tai truyền đến giọng điệu châm chọc của Thẩm Từ:
“Huynh trưởng, ta đã nói nàng là kẻ háo sắc, không đáng để thật lòng.”
Ta há miệng định giải thích, nhưng không biết nên bắt đầu từ đâu, cuối cùng đành lựa chọn im lặng.
Háo sắc thì sao chứ! Đại nữ nhân phải nhìn những thứ này mới có sức sống!
Qua một lúc lâu, Thẩm Vọng mới buông tay ta ra, trong lều lại truyền đến giọng nam mang theo vị ghen tuông.
“Thế nào, nhìn đã mắt chưa?”
“Khá lắm.”
Ta thành thật đáp, đúng là không ngờ kẻ ngoài trắng trong đen như Thẩm Từ trông gầy yếu, nhưng vẫn có chút tư sắc.
Thẩm Vọng tức đến bật cười, hừ lạnh một tiếng, bỗng nhắc đến chuyện cũ:
“Điện hạ thích A Từ cũng là chuyện bình thường, dù sao hôm trước vì hắn mà còn từ chối cùng thần du hồ.”
“Không có không có, hơn nữa chẳng phải ta chỉ nhìn thoáng qua đã nhận ra ngươi sao? Còn thấy ngươi mặc đồ hắn không vừa, liền mang đi mua bộ mới.”
Ta lập tức dịu giọng dỗ dành.
“Nhưng điện hạ lại đưa cho A Từ tận hai bộ.”
“Vậy trở về, ta tặng ngươi hẳn một rương.”
“Không cần, thần không danh không phận, đâu dám nhận đồ của điện hạ.”
Hắn rũ mắt, vẻ mặt mang theo chút ấm ức, vừa nói vừa đứng dậy định rời đi.
“Đợi đã!”
Ta vội kéo tay hắn lại, đầu óc nóng lên, lỡ miệng thốt ra:
“Ta lập tức đi cầu phụ hoàng tứ hôn cho chúng ta!”
“Thật sao?”
Ta gật đầu chắc nịch.
14
Ta ôm thánh chỉ từ trong trướng đi ra, đầu óc vẫn còn mơ màng.
Cảm giác có gì đó không đúng lắm.
Thẩm Vọng tâm trạng rất tốt, đi ngang qua một quan viên quen mặt, đối phương chắp tay chào hỏi.
Hắn cười híp mắt đáp lại:
“Ngươi sao biết ta sắp thành phò mã?”
“Điện hạ thèm muồn sắc đẹp mỹ mạo của ta cũng không phải một hai ngày.”
“Không phải vì e sợ quyền thế, mà là hai bên đều…”
Chưa nói xong, ta đã đỏ mặt, lập tức ném hết suy nghĩ bất thường trong lòng ra sau đầu, vươn tay bịt miệng hắn lại, kéo người đi mất.
Nam nhân này, miệng lưỡi chẳng có lấy một câu thật lòng!
Rõ ràng là hắn dụ dỗ ta đi cầu hôn thánh chỉ!
Nghĩ đến đây, ta bỗng chợt nhận ra chỗ không đúng là gì.
Rõ ràng mấy ngày trước hắn còn lạnh nhạt với ta, cớ sao bây giờ lại thay đổi tính nết?
Ta lạnh mặt, trầm giọng quát:
“Ta mặc kệ ngươi là ai, mau xuống khỏi người Thẩm Vọng!”
Thẩm Vọng nhìn ta hồi lâu, bỗng bật cười.
Nam nhân này xương cốt sinh ra đã tuyệt mỹ, lúc cười, ngay cả nốt ruồi nhỏ nơi khóe mắt cũng như rung động, khiến ta ngẩn người trong phút chốc.
Bên tai vang lên giọng nói tràn ngập bất đắc dĩ:
“Điện hạ quả nhiên tham luyến dung mạo của thần.”
“Không sao, trước khi tuổi già sắc phai, thần nhất định sẽ khiến điện hạ càng thêm yêu thích thần.”
Vừa nói, hắn vừa giơ thánh chỉ sắc vàng trong tay lên lắc lư:
“Cho dù sau này điện hạ có đổi ý, thần cũng là chính thất, điện hạ thuộc về thần, ai cũng không thể đoạt đi.”
Lời nói nghe như đùa cợt, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm kia, sắc tối ngấm ngầm khuấy động.
Quả nhiên là song sinh.
Cả hai huynh đệ nhà này đều là kẻ ngoài trắng trong đen!
“Ngươi biết rõ, phò mã triều ta không thể nhập triều làm quan, đúng chứ? Nếu hối hận, bây giờ ta vẫn có thể cầu phụ hoàng thu hồi thánh chỉ.”
Ta nhìn hắn, dò xét hỏi.
Thẩm Vọng nhướng mày, ý cười nhàn nhạt:
“Nhưng chẳng phải ngay từ đầu, điện hạ tiếp cận thần là vì chuyện này sao?”
Nhà họ Thẩm đời đời chinh chiến, nhân tài lớp lớp, chiến công hiển hách.
Nhất là Thẩm Vọng, mười lăm tuổi đã lĩnh binh, chỉ trong ba năm bình định toàn bộ các bộ tộc Tây Bắc, thu vào bản đồ Đại Triều.
Mười tám tuổi thay thế lão tướng quân, nắm giữ hai mươi vạn đại quân Tây Bắc, từ đó thiên hạ không ai dám xâm phạm.
Người như vậy, phụ hoàng vừa lo lắng, lại vừa không nỡ bỏ qua. Sau khi suy xét kỹ về phẩm hạnh của hắn, liền sai ta dùng kế mỹ nhân.
Ta cũng không bận tâm hắn làm sao biết được chuyện này, toàn thân thả lỏng, còn có tâm tư đùa cợt:
“Xem ra mỹ nhân kế này cũng rất thành công.”
“Ừm, cực kỳ thành công.”
Hắn phụ họa theo, khiến ta bất giác đỏ bừng mặt.