Ta vừa ý tiểu tướng quân từ Tây Bắc trở về, nào ngờ hắn chẳng thuận theo.
Thế nên, bản công chúa chẳng thèm nhiều lời, trực tiếp cầm tú cầu ném thẳng, một chiêu làm người ta bất tỉnh nhân sự, sau đó sai người khiêng thẳng về phủ.
Đợi hắn tỉnh lại, ta cũng chẳng hề nao núng, thản nhiên ngồi trên người hắn, lý lẽ chẳng vững mà khí thế vẫn hừng hực.
“Tú cầu của ta ném trúng ngươi, ngươi liền là phò mã của ta! Bổn công chúa chỉ là ngủ sớm một chút thì có làm sao! Hehe… á!?”
Nụ cười trên mặt còn chưa kịp thu lại, ta đã bị người ta nhấc bổng lên giữa không trung. Bên tai vang lên tiếng gầm giận dữ của nam nhân:
“Ngươi ném nhầm người rồi!!!”
Chết tiệt! Sao không nói sớm là còn có một huynh đệ song sinh hả trời!?
1
Nhìn hai gương mặt giống nhau như đúc, lòng ta tràn đầy chột dạ.
Bảo sao mới có một ngày không gặp, khí chất đã thay đổi đến thế, hóa ra không phải cùng một người.
Dù diện mạo như nhau, song trên người Thẩm Vọng lại toát ra nét hoang dã khó thuần.
Còn thiếu niên nằm trên tháp lại có vẻ yếu đuối hơn, ngũ quan thanh tú, như một công tử được nuôi dưỡng kỹ càng trong khuê phòng.
Thấy ta chăm chú nhìn người nằm trên tháp, Thẩm Vọng lúc này mới phát hiện y phục của đệ đệ mình có phần xộc xệch, liền lập tức nghiêng người chắn trước mặt hắn, giọng nói cứng rắn.
“Tỉnh rồi còn không mau chỉnh đốn y phục cho đoan chính!”
Huynh đài, ta khuyên ngươi đừng lo chuyện bao đồng.
Ta lườm Thẩm Vọng một cái, hứng thú nổi lên: “Nếu mặc không được, bản cung có thể giúp một tay.”
“Không dám phiền đến điện hạ.” Thẩm Vọng nhìn ta, khóe miệng nhếch lên một nụ cười chẳng mấy thân thiện.
Thiếu niên kia cũng đã sửa sang lại y phục, từ sau lưng Thẩm Vọng lộ ra nửa cái đầu:
“Thần, Thẩm Từ, tham kiến điện hạ.”
Ánh mắt Thẩm Từ tràn đầy tò mò nhìn ta, trên mặt vương nét thẹn thùng, khiến ta bất giác nhớ đến câu thơ xưa: Trạc trạc như xuân nguyệt liễu.
Nhìn thiếu niên ngoan ngoãn trước mặt, giọng điệu ta cũng vô thức dịu đi:
“Thẩm Từ công tử, ngày mai có rảnh không? Bản cung có thể dẫn ngươi đi dạo một vòng kinh thành, xem như bồi tội vì hôm nay vô tình ném trúng ngươi.”
“Không rảnh.”
“Có rảnh.”
Hai giọng nói đồng thời vang lên, câu trước là do Thẩm Vọng nói.
Ta nheo mắt cười với Thẩm Từ, chẳng buồn để ý đến ai đó: “Ngày mai bản cung sẽ phái người đến Thẩm phủ đón ngươi.”
Thẩm Vọng nhìn ta, ánh mắt thâm trầm khó dò: “Điện hạ hôm trước từng mời thần du hồ, lời ấy còn tính chăng?”
“Không tính.”
Thẩm Vọng bị ta chọc giận đến đỏ bừng cả mặt, liên tiếp nói ba tiếng “tốt”, sau đó túm lấy Thẩm Từ kéo đi mất.
Thẩm Từ gầy yếu, chẳng có sức chống cự, trông mà khiến ta không khỏi đau lòng.
2
Ngày hôm sau, ta ngồi trong xe ngựa, chờ đến sắp ngủ gật thì tiểu công tử mới chậm rãi đến.
Hôm nay hắn vận một thân trường sam lam nhạt, y phục dường như hơi chật, khiến phần ngực nhô lên một chút.
Chiếc đai lưng thêu hoa văn sắc lam sẫm bó sát eo, tôn lên bờ vai rộng, vòng eo thon, đôi chân dài, tràn đầy sức mạnh.
Thẩm Từ nhìn ta, vẻ mặt có chút mất tự nhiên: “Thỉnh an điện hạ.”
“Thẩm Từ?”
Đối phương khẽ gật đầu.
Ta hứng thú nhìn hắn, trong đầu chợt lóe lên một ý tưởng có phần không đứng đắn.
“Thẩm Từ công tử cảm thấy huynh trưởng nhà ngươi là người thế nào?”
“Dung mạo cũng tạm, nhưng bản cung vẫn thích Thẩm Từ công tử hơn. Trên người ngươi có khí chất thư sinh, không giống hắn, như một dã nhân vậy.”
Chẳng đợi hắn trả lời, ta đã tự ý nói tiếp.
Nghe ta khen ngợi mình, sắc mặt Thẩm Từ chẳng những không vui vẻ, trái lại còn sa sầm.
Hắn do dự một chút, rốt cuộc vẫn phản bác ta:
“Tuy rằng huynh trưởng có chút nóng nảy, nhưng người đọc vạn quyển sách, học thức tuyệt đối không thua kém các sĩ tử trong kinh. Hơn nữa, huynh trưởng còn có nhiều ưu điểm mà họ không có.”
“Vậy ngươi nói xem, tiểu tướng quân Thẩm Vọng có ưu điểm gì?”
Ta mỉm cười nhìn hắn, ra vẻ tò mò.
Thẩm Từ cũng bị khơi lên hứng thú, liền kể từng điều một.
“Diện mạo tuấn tú, thân hình cường tráng, võ nghệ cao cường, nấu ăn giỏi, kiến thức rộng rãi, tính tình hào sảng…”
Thẩm Từ một hơi kể ra hơn mười ưu điểm của huynh trưởng, nói đến cuối cùng, chính bản thân cũng đỏ mặt.
Ta cố nhịn cười, liên tục gật đầu phụ họa.
Cũng may Thẩm Từ vừa dứt lời, xe ngựa cũng vừa vặn dừng lại.
Ta dẫn hắn vào một tiệm y phục, chọn cho hắn một bộ cẩm y màu lục sẫm, tay áo gọn gàng vừa vặn.
Thẩm Từ nhìn bộ y phục trên người mình, lại liếc sang bộ ta chọn, dù không hiểu lắm nhưng vẫn ngoan ngoãn vào trong thay đổi, chỉ để giữ hình tượng.
“Rất hợp.”
Ta hài lòng gật đầu, cất lời nhận xét.
Người một khi thả lỏng, lời nói cũng theo đó mà nhiều thêm.
Thẩm Từ tựa vào xe ngựa, cùng ta hàn huyên vài câu, bất tri bất giác còn kể cả chuyện năm tuổi còn tè dầm, bảy tuổi ở Tây Bắc bị chó săn đuổi chạy quanh phòng kêu cứu mạng, mười tuổi vẫn chưa thuộc được Tam tự kinh.
Nếu không phải xe ngựa vừa dừng lại, ta còn hoài nghi liệu hắn có định kể luôn gia sản phủ tướng quân hiện có bao nhiêu hay không.
3
Xe ngựa dừng lại bên bờ hồ ngoại thành.
Sóng nước lăn tăn lan đến tận chân, bên cạnh là một con thuyền nhỏ lặng lẽ neo bờ.
Ta nghiêng đầu nhìn hắn: “Tiểu tướng quân Thẩm Vọng, ngươi biết chèo thuyền chứ?”
“Biết!”
Nam tử dứt khoát cầm lấy mái chèo, rồi chợt nhận ra ta gọi là “Thẩm Vọng”, thân thể cứng đờ, ánh mắt tràn ngập giãy giụa nhìn ta.
“Điện hạ, thần là Thẩm Từ.”
“Vậy sao?” Ta nửa cười nửa không nhìn hắn, nhanh chóng bước lên thuyền, thuận miệng đáp: “Ngươi nghĩ ngươi là ai thì cứ vậy đi!”
“Thẩm Từ” cứ thế chèo thuyền ra giữa hồ, xung quanh là những mảng sen rộng lớn. Hắn hái một lá sen che trên mặt, tránh nắng mà lại thêm vài phần thú vị.
Ta thoải mái nằm dài trên thuyền, hưởng thụ thiên nhiên ban tặng, nghe tiếng nước khẽ xao động mà bật cười:
“Tiểu tướng quân Thẩm Vọng, có chuyện gì cứ hỏi, đừng nín nhịn làm gì, bản cung sẽ đau lòng đấy.”
Chờ thật lâu, bên tai mới truyền đến giọng nam có phần lúng túng:
“Điện hạ phát hiện ra thần từ khi nào?”
Ta dời lá sen trên mặt xuống, nhìn về phía người vừa lên tiếng.
Thẩm Vọng từ cổ đến vành tai đều đỏ bừng, bàn tay nắm chặt mái chèo, gân xanh nổi rõ, chậm rãi khuấy nước hồ.
“Y phục trên người tiểu tướng quân rõ ràng là hơi chật.”
“Chỉ vậy thôi?”
Thẩm Vọng hồ nghi nhìn ta, hiển nhiên không tin.
Thấy bộ dạng này của hắn, ta nảy ra hứng thú trêu chọc, ánh mắt lướt dọc theo thân hình hắn, cuối cùng dừng lại trên ngực, cười nhẹ:
“Tất nhiên không chỉ vậy, thân hình của tiểu tướng quân Thẩm Vọng khá hơn một chút, bản cung liền nhận ra.”
“Điện hạ xin hãy tự trọng!”
Thẩm Vọng vừa mới bớt đỏ mặt, nay lại hồng rực trở lại, vừa giận vừa vội, trừng mắt nhìn ta, thoáng có bóng dáng của Thẩm Từ trong đó.
“Được rồi!” Ta ngồi thẳng người, thu lại vẻ mặt cợt nhả, chỉ vào dưới mắt hắn:
“Tiểu tướng quân Thẩm Vọng, nơi này của ngươi có một nốt ruồi nhỏ.”
Nghe vậy, Thẩm Vọng theo phản xạ đưa tay sờ thử, đến giữa chừng lại rụt về, tựa như đang giận dỗi, động tác chèo thuyền bỗng trở nên mạnh bạo.
4
Chỉ trong nháy mắt, thuyền đã cập bờ.
Giọng nói nam nhân lạnh lùng, nhưng vành tai vẫn mang theo sắc đỏ: “Điện hạ còn muốn du hồ không?”
“Muốn.”
Thẩm Vọng nín nhịn, lại chèo thêm một vòng, cánh tay căng chặt đến mức cơ bắp lộ rõ.
“Không chèo nữa, tiếp tục sợ rằng tiểu tướng quân sẽ phồng to như cá nóc mất thôi.”
Nhìn sắc mặt hắn đỏ đến tận mang tai, ta cười khẽ. Trước đây sao không phát hiện hắn lại thú vị đến vậy?
Lúc chia tay, ta vén rèm xe nhìn hắn, cất lời mời:
“Tiểu tướng quân Thẩm Vọng, hôm nay mặt đỏ lên mấy lần rồi, có muốn đến phủ công chúa uống chén trà hạ hỏa không?”
“Không cần, thần uống trà sẽ mất ngủ.”
“Vậy thì chúc tiểu tướng quân đêm nay mộng đẹp.”
Thẩm Vọng xoay người lên ngựa, một tay kéo dây cương, dáng vẻ trên lưng ngựa lười nhác tùy ý. Hắn vung roi, nhanh chóng phi xa, chỉ còn lại một điểm đen khuất dần nơi chân trời.
Ta sai người mang đến cho Thẩm Từ hai bộ y phục, cũng không quên mua thêm cho huynh trưởng hắn, tránh thiên vị.