Khi tin tức gia tộc ta toàn quân tử trận được truyền tới, phu quân ta rốt cuộc vẫn đón tiểu thanh mai của chàng vào vương phủ, phong làm trắc phi.
Lòng ta chua xót khẩn cầu : ” Gia tộc thiếp vừa đại tang, xin chàng hãy chờ thiếp qua mấy ngày tang hiếu”.
Nhưng phu quân ta không thể chờ, liền gấp rút chọn ngày lành nghênh đón tiểu thanh mai của chàng vào phủ.
Ta bị ép phải chờ nàng ta dâng trà xong mới được hồi phủ thủ tang.
Vậy mà Phí Nguyên lại nói: “Bản vương đại hỷ, không thể lây nhiễm tang sự,” liền cự tuyệt đến viếng phụ thân và huynh trưởng của ta.
Ta vô cảm xử lý tang sự, lấy công lao của phụ thân và huynh trưởng viết tấu, khẩn cầu Hoàng thượng ban thánh chỉ hoà ly .
Hoàng thượng khó xử nhìn ta:
“Hiện giờ ngươi chỉ còn vương phủ để nương tựa, sao lại nghĩ quẩn như thế?“
Ta nghiêm cẩn cúi đầu: “Thần nữ đã quyết ý, mong bệ hạ nể tình công lao của huynh phụ mà thỏa lòng thần nữ.”
Khi thánh chỉ truyền đến phủ Thuần Vương, Phí Nguyên cho rằng ta đang làm càn:
” Nếu nàng đã không muốn làm vương phi, bản vương thật muốn nhìn xem cuộc sống khó khăn của nàng sau khi rời vương phủ.”
Ta đáp:”Được , chỉ sợ vương gia người nhìn không thấy .”