Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Cổ Đại PHỒN HOA TỰA GẤM Chương 2 PHỒN HOA TỰA GẤM

Chương 2 PHỒN HOA TỰA GẤM

9:07 chiều – 08/12/2024

5
Sau khi đại phu rời đi, Tùng nhi lo lắng hỏi ta:
“Tiểu thư, tại sao người không bảo đại phu giữ kín chuyện này?”

Đứa trẻ này, dù sao cũng là huyết mạch của vương phủ.
Nàng sợ rằng Phí Nguyên sẽ vì đứa trẻ mà ép ta quay lại vương phủ dưỡng thai, rồi cướp đi đứa nhỏ của ta.

Chuyện giữa ta và Phí Nguyên, người ngoài không hiểu rõ, nhưng Tùng nhi từ đầu đến cuối đều chứng kiến.
Nhất là trong tang lễ của phụ thân và huynh trưởng, khi ta quỳ trước mặt chàng, tha thiết cầu xin:
“Phụ thân và huynh ta dẫu sao cũng vì quốc gia mà hy sinh. Xin vương gia hãy cùng ta tiễn họ một đoạn đường!”

Là một nữ nhi đã xuất giá, có những việc lớn không thể tự mình giải quyết, cần phu quân đứng ra.
Nhưng Phí Nguyên lại lạnh lùng từ chối không chút tình cảm. 

Phu quân từng yêu thương ta hết mực ngày nào, khoảnh khắc ấy trong mắt chỉ còn lại sự hả hê của kẻ báo thù:
“Thua người không phải là anh hùng. Còn nói gì vì quốc gia hy sinh? Bản vương đường đường là vương gia, bị họ đè đầu suốt bao năm, ép buộc cưới ngươi đã đành, lại còn không cho bản vương nạp thiếp. Một lũ thần tử mà dám quản đến bản vương, bọn họ chết dưới loạn tiễn cũng là đáng kiếp!”

Ta nghe mà lạnh đến tận tim, chỉ có thể một mình trở về nhà.
Dưới sự sắp xếp của quản gia, gia đình ta cuối cùng cũng được tiễn đưa một cách thể diện.

Khi trở lại vương phủ, tiểu thanh mai mà chàng yêu thương nhiều năm – Quách Linh Lung, đã trở thành trắc phi trong vương phủ.

Khi tang lễ nhà mẹ đẻ còn chưa qua, chàng và người mới đã đêm đêm yến tiệc, tiếng ca đàn vọng khắp.
Sự yêu chiều mà Phí Nguyên dành cho nàng ấy, gần như không thể che giấu, hai người như hình với bóng, không muốn rời nhau dù chỉ một khắc.

Lúc ấy, ta bỗng dưng chết tâm.

6
“Hắn ngay cả ta cũng không màng, huống hồ là đứa trẻ của ta?”

Đứa trẻ rồi sẽ chào đời, nếu hiện tại giấu giếm, e rằng sẽ sinh ra lời đồn không hay.
Ta dứt khoát công khai dưỡng thai, không né tránh cũng chẳng sợ sệt.

Trong thời gian này, Hoàng hậu từng nhiều lần phái người đến.
Những bà mụ của nàng, đầy sự căm phẫn, truyền đạt lời của Hoàng hậu:
“Nương nương nói, tiểu thư mang long thai của vương gia. Nếu là con trai, chắc chắn sẽ là thế tử của vương phủ. Có nương nương và Hoàng thượng che chở, tiểu thư không cần lo lắng.
“Nếu tiểu thư hối hận, muốn quay về vương phủ, chỉ cần nói một lời, Hoàng thượng và nương nương sẽ giúp người.”

Tùng nhi mấy lần định lên tiếng tranh biện, nhưng ta đều giữ nàng lại.
Ý đồ của bọn họ quá rõ ràng, rõ ràng đến mức ngay cả Tùng nhi cũng cảm thấy như bị ép buộc.

Ta điềm tĩnh hành lễ :
“Thần nữ tạ ơn Hoàng thượng và Hoàng hậu. Tuy nhiên, thần nữ đã cùng vương gia hòa ly, hài nhi này đương nhiên sẽ theo họ Tiết, cũng là để giữ lại huyết thống cho nhà họ Tiết.”

Bà mụ thấy không khuyên được ta, đành bất đắc dĩ rời đi.

Thế là ta lại có thêm một việc để làm.
Ngoài việc chép lại các binh thư và chú giải của phụ thân, ta còn phải dưỡng thai cẩn thận.
Nhưng việc dưỡng thai lại gian nan hơn ta tưởng.

Ngày nào ta cũng nôn nghén không ngừng, lại thêm cơn buồn ngủ kéo dài, khiến hơn nửa ngày trôi qua chỉ chìm trong những cơn mệt mỏi, làm cơ thể kiệt quệ.
Tùng nhi đau lòng, lau nước mắt mà nói với cái bụng của ta:
“Tiểu chủ nhân, xin hãy yên lặng một chút được không? Đừng hành hạ phu nhân nữa, người đã khổ đủ rồi…”

Đôi khi, nàng không nhịn được hỏi ta:
“Tiểu thư, bên ngoài người ta đều nói, nhờ phúc đức của tiên tổ, tiểu thư nhất định sẽ sinh được một tiểu công tử. Như vậy, tướng quân phủ chúng ta sẽ có hy vọng.”

Ta cử động cổ tay, Tùng nhi liền nhanh chóng đỡ lấy bút của ta, rồi thuận thế xoa bóp vai cho ta.
Tùng nhi nói, mọi người đều mong ta sinh được một đứa con trai để an ủi linh hồn phụ thân và huynh trưởng , kế thừa huyết thống của tướng quân phủ.

Nhưng thực ra không phải ai cũng vậy.

7

Như những thân tộc xa ở quê nhà, sau khi hay tin phụ thân ta chiến tử, những kẻ trước kia mỗi dịp lễ Tết đều đến phủ đưa lễ vật nay không ai đến nữa.
Khi biết ta hòa ly về nhà, họ lại lập tức tìm tới.

Lần này, họ dẫn theo một đứa cháu trai tầm mười mấy tuổi, đứng trước mặt ta.
Tộc trưởng hắng giọng, chậm rãi nói:
“Phụ huynh ngươi tuy đã khuất, nhưng hương khói không thể đứt đoạn. Tộc đã chọn một đứa trẻ có tư chất tốt, để chuyển vào danh nghĩa cha ngươi, kế thừa hương hỏa.”

Tùng nhi đỡ ta đứng dậy khỏi ghế, ta nhẹ nhàng đáp lời:
“Đa tạ tộc trưởng đã quan tâm. Hương khói trong nhà, bốn mùa lễ tiết, ta chưa từng dám quên, cũng không cần người khác nhắc nhở.”

Tộc trưởng nghe vậy liền gõ mạnh cây gậy xuống đất, giận dữ quát:
“Ngỗ nghịch!”
“Ngươi bị vương phủ từ bỏ, làm xấu mặt gia tộc. Tộc không tính toán, còn để ngươi trở về nhà, đó đã là khoan dung. Ngươi! Chẳng lẽ thật muốn để dòng họ này tuyệt hậu?”

Các tộc lão khác cũng đồng loạt lớn tiếng mắng ta bất hiếu, thậm chí còn hăm dọa đuổi ta khỏi gia phả, khiến ta không còn nơi nương tựa.

Cơn đau âm ỉ từ bụng dưới truyền đến, ta đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve, như để an ủi đứa trẻ trong bụng.
Ngước lên, ta lạnh lùng nhìn thẳng vào họ, cất giọng băng giá:
“Nếu tộc trưởng muốn xóa tên, vậy thì hãy xóa toàn bộ dòng họ tướng quân phủ khỏi gia phả.
“Kể từ nay, mọi cúng tế mà gia tộc nhận được từ tướng quân phủ, ta sẽ cho người cắt đứt. Còn đứa trẻ này, bất kể là con ai trong các tộc lão, ta chỉ nhắn một câu: Vinh quang của tướng quân phủ, không phải thứ mà nó có thể thụ hưởng.”

Lời ta khiến đám tộc lão có chút xấu hổ, nhưng họ không tỏ ra bị lay chuyển.
Tộc trưởng vẫn giữ nét mặt nghiêm nghị, lớn tiếng quát mắng:
“Một phụ nữ bị ruồng bỏ, mà dám uy hiếp trưởng bối trong tộc. Người đâu, mang gia pháp tới!”

Tùng nhi sợ hãi tái mét, lập tức chắn trước mặt ta.
“Không được! Tiểu thư nhà ta đang mang thai, không thể chịu gia pháp!”

Một tộc lão khác quát lên:
“Một nha hoàn thấp hèn, dám mạo phạm trưởng bối. Nó không thể đánh, chẳng lẽ ngươi không thể sao?”

Tùng nhi ngây thơ nghĩ rằng mình có thể thay ta chịu tội, không dám phản kháng, ngoan ngoãn quỳ xuống chịu phạt.

Bọn họ lộ rõ nụ cười đắc ý.

Lúc này, quản gia đã bị đuổi đi nơi khác.
Tùng nhi bị đè xuống trước mặt mọi người, quỳ trên mặt đất, ta vừa giận vừa lo.
Đang không chú ý, đột nhiên bị ai đó mạnh mẽ xô tới, cơ thể mất thăng bằng, ngã nhào về phía trước.

Trước khi ngã xuống, ta thấy rõ vẻ mặt phấn khích của mọi người xung quanh, duy chỉ có Tùng nhi là kinh hãi hét lên:
“Tiểu thư!!!”

8

Tùng nhi bị giữ chặt, không cách nào thoát ra.
Ta nhắm mắt lại, thậm chí quên cả việc kêu cứu.

May mắn thay, ngay khi sắp chạm đất, một đôi tay mềm mại nâng lấy vai ta, chậm rãi đỡ ta đứng dậy.
Trước khi sự thất vọng trên khuôn mặt mọi người kịp tan biến, quản gia đã vội vã quay trở lại.

Mắt ông đỏ hoe, đứng chắn trước ta, nghiêm giọng nói:
“Các vị tộc lão đây là ý gì? Chẳng lẽ thấy tướng quân phủ không còn nam nhân, liền muốn hại chết đứa trẻ trong bụng tiểu thư, đợi ngày tộc họ tuyệt diệt?”

Quản gia rất hiếm khi nói những lời nặng nề như vậy.
Trước đây, mỗi lần tộc lão đến phủ, ông đều niềm nở đón tiếp, cúi mình cung kính.
Giờ đây, nhìn vẻ mặt khó xử của mọi người, ông không những không cúi đầu mà còn nổi giận.

Ông quay sang cảm tạ thị vệ Tâm Ảnh đã giúp đỡ ta, sau đó dặn Tùng nhi dìu ta về phòng nghỉ ngơi.

Trước khi rời đi, ta quay đầu nhìn lại.
Lần đầu tiên, ta thấy quản gia – người luôn cúi mình mười mấy năm nay, nay lại đứng thẳng lưng.

Những thị vệ lâu nay ở bên ngoài, giờ được ông dẫn vào bao vây từ đường.
Trước khi bắt giữ những kẻ liên quan, ông nghiến răng, ánh mắt lộ vẻ dữ tợn như muốn ăn tươi nuốt sống.
“Dẫu tiểu thư đã nhận thánh chỉ hòa ly, nhưng đứa trẻ trong bụng vẫn là huyết thống vương phủ, được Hoàng thượng và Hoàng hậu công nhận, lại là hậu duệ duy nhất của tướng quân phủ. Vừa rồi, trong từ đường suýt chút nữa xảy ra chuyện hại mạng người. Ta, thân là quản gia của phủ, thề chết bảo vệ chủ nhân. Việc này không điều tra đến cùng, đừng ai hòng rời khỏi đây!”

Những kẻ vừa cao ngạo không ai bì được, giờ mặt mũi lộ rõ vẻ sợ hãi.
Các tộc lão đồng loạt nhìn về phía tộc trưởng, mong ông ta đưa ra quyết định.

Tộc trưởng vốn định tiếp tục mượn thế ép người, liền cất giọng đầy kiêu căng:
“Lão phu không tin. Khi tướng quân còn sống, đối với lão tộc trưởng ta còn phải lễ nhượng ba phần.
“Một kẻ quản gia nho nhỏ, thực sự dám đối đầu với ta sao?”

Nói xong, ông ta vênh mặt định bước ra ngoài.
Các thị vệ nghe lệnh lập tức rút đao chặn lại.

Quản gia lạnh lùng lên tiếng:
“Thủ phạm chưa tìm ra, nếu có ai muốn tự sát để trốn tội, vậy cũng tốt, ta sẽ sớm trình báo chuyện này lên vương phủ và hoàng cung.”

Tộc trưởng bị dọa đến mức lảo đảo lùi lại, suýt nữa thì ngất xỉu.

Còn cậu cháu trai mà họ hết lòng lựa chọn, chứng kiến cảnh tượng ấy, lập tức gào khóc om sòm, nhào vào lòng một tộc lão, vừa khóc vừa chửi:
“Ta đã nói không muốn đến! Các người lừa ta rằng tướng quân phủ giàu có, để ta hưởng phúc. Phúc đâu chưa thấy, chỉ thấy họa mà thôi!”

Mặc kệ họ khóc lóc thảm thiết, quản gia chỉ hừ lạnh một tiếng rồi quay người rời đi.
Bóng lưng cứng cỏi của ông, thoáng chốc khiến ta cảm nhận được vài phần dáng dấp của phụ thân ngày trước.

9

Sau khi quản gia xử lý mọi chuyện xong xuôi, Phí Nguyên bỗng nhiên đến.

Vừa gặp mặt, hắn đã vội vàng hỏi:
“Nghe nói đứa trẻ gặp chuyện không hay?”

Xét thấy hắn vẫn còn quan tâm đến đứa trẻ, ta bình tĩnh đáp:
“Đứa trẻ không sao, đại phu vừa xem qua rồi.”

Hắn thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay lập tức quay sang trách móc ta:
“Ngươi cũng sắp làm mẹ rồi, sao lại bất cẩn như vậy, ngay cả con của mình cũng không chăm sóc chu đáo.”

Thậm chí, hắn không hề hỏi ta đã xảy ra chuyện gì.
Ta cứ ngỡ hắn để tâm đến đứa trẻ, chỉ cúi đầu, giọng nhạt nhẽo nhắc nhở:
“Chàng ra ngoài đã lâu, e rằng trắc phi đang nóng lòng chờ.”

Hắn hừ lạnh một tiếng, không ngại buông lời cay nghiệt:
“Còn không phải tại ngươi sao? Nếu không phải hoàng huynh hạ lệnh bắt ta đến xem tình hình đứa trẻ, ta làm sao phải rời xa ái phi lâu đến vậy.
“Và nhớ kỹ! Sau này thế tử của vương phủ chỉ có thể là con của bản vương và Linh Lung. Ngươi đừng mơ mộng hão huyền, dựa vào công lao của cha huynh mà tranh giành thứ vốn không thuộc về mình!”

Nói xong, hắn liền rời đi không một chút lưu luyến.
Thì ra, hắn đến đây không phải để quan tâm đến đứa trẻ.

10

Tùng nhi tức giận đến đỏ mặt, muốn an ủi ta nhưng không biết phải mở lời thế nào, chỉ cuống quýt đến mức nước mắt rưng rưng nơi khóe mắt.

Ta lặng lẽ uống hết bát thuốc, rồi dặn dò nàng:
“Chuyện trong tộc, các bàng chi nên bỏ thì bỏ, bảo quản gia mau chóng xử lý xong. Từ nay vinh nhục của tướng quân phủ, không liên quan đến người ngoài.”

Nếu họ không thể ” dệt hoa trên gấm”, cũng không thể ” đưa than trong tuyết”, vậy thì ta thà cắt đứt mối quan hệ này, chịu chút tiếng xấu còn hơn.
Tiết kiệm được một số chi phí, cũng có thể dùng để mua thêm kiện văn phòng tứ bảo cho bọn trẻ ở học đường, hoặc thêm y phục cho những đứa trẻ ở võ trường.
Những việc này trước nay luôn do quản gia xử lý, nhưng đều là tâm huyết của phụ thân khi còn sống, là những việc ông rất xem trọng.