Mẫu thân xuất thân từ thâm cung, dạy dỗ ta mọi việc phải chu toàn, không để sơ suất.
Vậy nên…
Khi cha chồng cầm sính lễ của ta mà tìm kỹ nữ, ta lặng lẽ sai người đánh gãy chân lão, xử trí ổn thỏa, không ai hay biết.
Lúc em chồng trộm bạc của ta, cùng thư sinh bỏ trốn, ta siết cổ thư sinh đến chết, sau lại tặng em chồng một hồi mười dặm hồng trang, gả đi thật viên mãn.
Ngay cả tiểu thúc dựa vào danh hào của ta để lộng hành, ta cũng có qua có lại, lột sạch y phục hắn, treo lên đại thụ suốt một ngày, khiến người đời tấm tắc khen ngợi: Vệ phu nhân công chính vô tư, xử sự khéo léo.
Chỉ có phu quân chẳng hiểu lòng ta.
Hắn ôm mỹ nhân trong ngực, từng lời từng chữ sắc bén như đao:
“Ngươi chỉ là con gái nhà thương hộ, đâu có tầm mắt rộng lớn. Mau nhường vị trí chủ mẫu cho Hàm Âm, ta miễn cưỡng để ngươi quản gia cũng được.”
Nhìn bộ dáng ngạo mạn, ngu xuẩn ấy, nữ tử thương hộ lòng đầy tính toán như ta chỉ đang suy nghĩ… nên chuẩn bị cho hắn một cỗ quan tài thế nào mới xứng đáng nhất.