Mẫu thân xuất thân từ thâm cung, dạy dỗ ta mọi việc phải chu toàn, không để sơ suất.
Vậy nên…
Khi cha chồng cầm sính lễ của ta mà tìm kỹ nữ, ta lặng lẽ sai người đánh gãy chân lão, xử trí ổn thỏa, không ai hay biết.
Lúc em chồng trộm bạc của ta, cùng thư sinh bỏ trốn, ta siết cổ thư sinh đến chết, sau lại tặng em chồng một hồi mười dặm hồng trang, gả đi thật viên mãn.
Ngay cả tiểu thúc dựa vào danh hào của ta để lộng hành, ta cũng có qua có lại, lột sạch y phục hắn, treo lên đại thụ suốt một ngày, khiến người đời tấm tắc khen ngợi: Vệ phu nhân công chính vô tư, xử sự khéo léo.
Chỉ có phu quân chẳng hiểu lòng ta.
Hắn ôm mỹ nhân trong ngực, từng lời từng chữ sắc bén như đao:
“Ngươi chỉ là con gái nhà thương hộ, đâu có tầm mắt rộng lớn. Mau nhường vị trí chủ mẫu cho Hàm Âm, ta miễn cưỡng để ngươi quản gia cũng được.”
Nhìn bộ dáng ngạo mạn, ngu xuẩn ấy, nữ tử thương hộ lòng đầy tính toán như ta chỉ đang suy nghĩ… nên chuẩn bị cho hắn một cỗ quan tài thế nào mới xứng đáng nhất.
1
Tin tức Vệ Hoài Giản thi đậu Tiến sĩ vừa truyền vào phủ, tay ta suýt nữa làm rơi cả bàn tính hạt châu, dù có gảy đến gãy ngón tay cũng không thể bù đắp được số bạc hao tổn suốt ba năm qua.
Vệ gia từng người một chẳng ai biết tiết kiệm, tiêu tiền cứ như nước chảy.
Cha chồng mê đắm hồng nhan, cứ mỗi lần say mê liền ném cả ngàn lượng chỉ để đổi lấy một đêm xuân.
Năm ngoái em chồng xuất giá, mười dặm hồng trang kia chẳng phải đều lấy từ của hồi môn của ta mà sắm.
Ngay cả vị tiểu thúc ăn chơi lêu lổng, muốn bước lên con đường công danh, cũng phải dùng bạc của ta để trải lối.
Ba năm qua, mười vạn lượng bạc như muối bỏ biển, dù của hồi môn ta có dày đến đâu cũng chẳng chịu nổi kiểu tiêu pha này.
Huống hồ, phu quân nếu đã thi đậu, đương nhiên phải chi bạc lo lót khắp nơi, lại là một khoản không nhỏ.
Ta đang cau mày, chưa kịp nghĩ ra đối sách, thì cha chồng đã dắt theo thư đồng mang tin mừng, lao thẳng vào thư phòng.
“Mạnh Uyển, con ta, Hoài Giản, đã đỗ Tiến sĩ!”
Tay ta khựng lại trên bàn tính, còn lão thì vội vàng chống gậy dậm chân, tiếng vang dội khắp phòng:
“Ngươi có thể thôi cái bộ dáng keo kiệt này không? Con ta sắp làm quan lớn rồi!
“Cả ngày chỉ biết bấm bàn tính, vì một hai lượng bạc mà đắn đo mãi, trên người toàn mùi tiền, có nửa phần nào giống chủ mẫu đại khí đâu?”
Ta nhíu mày, ngẩng lên nhìn lão.
Ngọc đai thắt lưng, áo thêu chỉ vàng, đầu đội quan ngọc đính châu, chân mang hài thêu mây… phong thái thật không nhỏ chút nào.
Nếu không phải vì đã què một chân, chỉ e người ngoài còn tưởng lão là lão gia nhà nào xuất thân từ công huân quyền quý.
Thế nhưng, những ngày vinh hoa phú quý chất đầy vàng ngọc này, chẳng phải đều nhờ vào đôi tay tính toán của ta gom bạc mà có hay sao?
Giờ con trai lão thi đỗ, liền quên sạch những ngày cơm ngon áo đẹp nhờ vào bạc của ta mà có được?
Thấy lão duỗi cổ ngó nghiêng muốn với lấy bạc trong tay ta, ta điềm nhiên khóa chặt ngăn kéo đựng ngân phiếu, hờ hững nói:
“Sau kỳ Tiến sĩ chẳng phải còn có Điện thí sao? Phụ thân nếu muốn mở tiệc linh đình, đợi thêm hai tháng, chờ phu quân thi đỗ rồi hãy náo nhiệt cũng chưa muộn.”
Lão hừ lạnh một tiếng, liếc ta một cái:
“Đừng có bày ra cái bộ dáng phòng trộm ấy. Hôm nay ta đến đây không phải để xin bạc mời rượu! Hừ, A Sinh, nói cho nàng ta nghe đi!”
A Sinh là thư đồng vừa từ kinh thành trở về báo tin mừng. Hắn không dám nhìn thẳng vào ta, cúi đầu, giọng nói ấp úng:
“Đại thiếu gia nói, đã trúng Tiến sĩ thì có gì phải sợ Điện thí? Thiếu gia bảo thiếu phu nhân chuẩn bị sẵn viện tử, đợi hai tháng nữa chờ thiếu gia sẽ trở về.”
Ta càng thêm mịt mờ:
“Chủ viện đã thu xếp đâu vào đấy, chẳng hay phu quân còn muốn bổ sung thứ gì?”
A Sinh mặt mày khó xử, do dự không dám mở miệng.
Ngược lại, cha chồng vừa thấy hắn ấp a ấp úng mãi, tức đến mức vung gậy gõ thẳng lên đầu hắn một cái!
“Đồ ngu xuẩn! Ở kinh thành ba năm vẫn chẳng sửa được cái dáng vẻ nô tài hèn mọn! Đợi con ta thi đỗ làm quan lớn, nhất định sẽ đổi một kẻ lanh lợi biết nhìn sắc mặt, còn ngươi thì quẳng ra tiền viện làm chó giữ cửa!”
Nô tài hèn mọn là gì?
Vệ lão gia đây chẳng qua đang chỉ cây mắng hòe, mượn chuyện này để chà đạp thân thế cung nữ của mẫu thân ta mà thôi!
Lão chẳng nhìn thấy vẻ lạnh lùng trên mặt ta, vẫn vênh váo đắc ý, dõng dạc nói:
“Con ta bảo ngươi dọn khỏi chủ viện, để nhường chỗ cho thiên kim nhà Tống đại nhân!”
2
Tay ta khẽ run, đầu bút trên sổ sách hằn xuống một mảng mực lớn.
Người ta nói, nam nhân khi đắc thế liền biến chất, chẳng lẽ Vệ Hoài Giản còn chưa thi đỗ mà đã thối rữa tận xương?
Vệ lão gia nhìn ta thất thần, lại càng đắc ý, thao thao bất tuyệt khoe khoang:
“Con ta ở kinh thành ba năm, núi cao nước xa, đèn khuya sương lạnh, sao có thể thiếu một người bên cạnh giúp hắn mài mực, châm trà?
“Tống đại nhân xem trọng con ta, gả cho hắn tam tiểu thư, một bầu bạn liền tròn ba năm.
“Hoài Giản vốn trọng tình trọng nghĩa, đương nhiên không thể quên ân tình ngày đêm kề cận. Nhường vị trí chủ mẫu cho nàng ta thì đã sao? Mau chóng dọn khỏi chủ viện, rồi mua thêm vài thứ đang thịnh hành trong kinh thành, đừng để con ta mất mặt với người ta!
“Vệ gia chúng ta cũng không phải kẻ bạc bẽo, vẫn cho ngươi một tiểu viện để mà bấm bàn tính.
“Nhưng quyền quản gia, phải giao ra.”
Gió lạnh bất chợt lùa vào, chuông gió dưới hiên vang lên lanh lảnh.
Đó là món đồ Vệ Hoài Giản đích thân treo lên cho ta, trên mảnh giấy hắn viết bốn chữ “Bạch thủ bất tương di” (Đầu bạc chẳng rời nhau).
Nhưng lúc này, mỗi tiếng chuông lay động lại như từng nhát búa đập vào lòng ta.
Ta đè nén cảm giác nực cười trong lòng, chỉ khẽ hỏi một câu cuối cùng:
“Là ý của Vệ Hoài Giản sao?”
Lão nhướng mày, vẻ mặt chắc nịch:
“Đó là đương nhiên! Con ta từ trước đến nay chủ kiến lớn, ai có thể quyết thay hắn được?”
“Ngươi theo nó đi đến tận đây đã là đủ rồi. Kinh thành kia cao vợi bao nhiêu, thân phận ngươi thấp kém, với không tới đâu. Đừng tự chuốc lấy nhục mà mất cả trong lẫn ngoài.”
Tay ta khẽ run, đầu ngón tay quệt một vệt mực đen, tựa như đang chạm vào vết máu thối rữa, tanh tưởi của kẻ nào đó.
“Không muốn sống nữa, vậy để hắn tự mình đến nói với ta. Khi xưa quỳ xuống cầu cưới ta thế nào, thì bây giờ cũng phải quỳ xuống mà đưa ta về lại Mạnh gia.”
Nhìn thấy sắc mặt phẫn nộ của Vệ lão gia, ta cười mà chẳng có chút ý cười, hờ hững nói:
“Ta là con gái thương hộ, chẳng có gì ngoài tính tình hẹp hòi, nhớ thù rất kỹ. Các ngươi trắng trợn cướp viện của ta, đoạt của hồi môn và sản nghiệp của ta, chỉ e rằng Vệ Hoài Giản bụng dạ thì lớn mà năng lực lại nhỏ, không khéo đến cả mạng cũng chẳng giữ nổi.”
Vệ lão gia xấu hổ, mặt mày méo xệch, gầm lên giận dữ:
“Ngươi đã gả vào Vệ gia, thì tất cả đều là của con ta, còn đâu ra sản nghiệp của Mạnh gia nữa!”
“Một nữ nhân thiển cận ngu muội, vì mấy đồng bạc vụn mà coi trọng hơn cả mạng, còn vọng tưởng làm quan phu nhân? Đúng là mơ giữa ban ngày!”
Lão chống gậy dậm mạnh xuống đất, tức tối lê theo cái chân què mà bước đi.
Nhìn bóng lưng lảo đảo của lão, ta khẽ thở dài:
“Hối hận rồi.”
Hối hận khi sai người đánh gãy chân lão, lại để chừa ra một cái.
Vệ gia này, chỉ e rằng vận may đã tận, ngày tàn sắp đến.
Ta giơ tay, một nhát dao sắc bén chém đứt chuông gió dưới hiên.
Xương vỡ khó lành, cũng giống như tình cảm giữa ta và Vệ Hoài Giản, đã không thể hàn gắn.
Ta lấy từ trong tủ ra chiếc “đả cẩu bổng” mà mẫu thân từng tặng, lòng thầm tính toán xem phải đánh bao nhiêu gậy mới có thể đạp Vệ gia trở lại vũng bùn.
Nhưng bà mẹ chồng ngu muội nào hay biết kế hoạch của ta, lại vội vàng chen vào viện, mở miệng đã là những lời trách cứ.
3
“A Uyển, con lại làm chuyện gì chọc giận cha chồng đến mức này?”
“Người một nhà hà tất phải so đo từng chút một, có chuyện gì cứ mắt nhắm mắt mở là qua thôi. Nghe lời ta, bạc hắn cần thì cứ đưa, lát nữa lại sang xin lỗi một tiếng.”
“Đàn ông có tôn nghiêm của đàn ông, làm thê tử thì phải dịu dàng ngoan ngoãn mới phải.”
Vệ mẫu vừa mở miệng đã là những lời khuyên nhủ yếu đuối, dáng vẻ bệnh tật, nói một câu cũng phải thở ba hơi.
Bà không có chủ kiến, cũng chẳng thể chống đỡ được gì, chỉ biết dùng của hồi môn của ta để cố gắng che lấp mọi chuyện.
Phu quân tìm kỹ nữ, bà đau lòng nhục nhã, nhưng cũng chỉ biết kéo ta cùng ngồi khóc đến chết đi sống lại.
Con gái không màng tiền đồ, lén lút tư tình với thư sinh, bị bà bắt gặp tại trận, nhưng ngay cả một câu nặng lời cũng chẳng dám nói, chỉ biết ôm ngực mà nôn ra từng ngụm máu.
Ngay cả khi con trai út gây họa, bà cũng chỉ có thể trợn trắng mắt rồi đổ bệnh suốt ba tháng.
Từng chuyện từng chuyện, cuối cùng đều đổ hết lên đầu ta.
“Con mới là chủ mẫu của Vệ gia, xử lý gia vụ là trách nhiệm của con. Không vì mình, chẳng lẽ con cũng không nghĩ cho con gái của mình sao? Nếu Vệ gia mất hết thanh danh, con và con gái còn đường nào để đi?”
“Nếu con không quản, thì chính là ép ta, một thân bệnh tật này, đi vào chỗ chết.”
Vệ mẫu xuất thân nghèo khó, là kẻ phải nai lưng gánh vác cho cha mẹ, là bậc thang để huynh đệ leo lên cao.
Dù đã gả vào Vệ gia, bà vẫn bị cả nhà chồng chê cười vì dốt nát, thô lậu, không biết chữ.
Một đời quỳ gối nhẫn nhịn, cuối cùng đợi đến lúc thành mẹ chồng, liền muốn vung đao chém xuống đầu ta.
Ta chướng mắt dáng vẻ ngu xuẩn đó của bà, liền dứt khoát đưa một chén thuốc, khiến bà thật sự bệnh liệt giường.
Rồi ta xoay người, bắt đầu thanh tẩy Vệ gia.
Cha chồng ham kỹ nữ, khuyên bảo cũng chẳng thay đổi được, vậy ta liền để lão lén lút mang của hồi môn mà mẫu thân ta được ngự ban đi cầm cố, rồi sai người bắt tại trận, đánh gãy thêm một chân.
Tiểu cô bị thư sinh xúi giục, dám trộm khế đất và ngân phiếu của ta để bỏ trốn, ta chặn đường giữa chừng, lặng lẽ siết cổ chết tên thư sinh giả mạo, rồi lại hạ sính lễ hậu hĩnh, gả nàng ta về với vị hôn phu thuở nhỏ.