Ta là một cung nữ,trời sinh ta đã có tài ăn nói ngọt ngào.
Vì muốn tìm một chỗ dựa trong chốn hậu cung, ta đã để ý đến một vị nương nương dáng người cao gầy, đứng cô đơn hiu quạnh một mình nơi ngự hoa viên.
Nàng hoàn toàn phù hợp với yêu cầu ta đã định ra: một là không được có quá nhiều sủng ái để tránh rắc rối, hai là địa vị không được quá thấp để tránh bị ức hiếp.
Ta cắn răng nhắm mắt, lao tới quỳ xuống trước mặt nàng:
“Xin nương nương hãy thu nhận lấy nô tỳ!”
Vị nương nương cao gầy xoay đầu lại trong ánh nắng dịu dàng, vẻ mặt nàng hơi ngạc nhiên, sau đó chậm rãi hỏi:
“Tại sao?”
Ta thành khẩn, bày tỏ lòng trung thành:
“Nương nương người tựa thiên tiên, nô tỳ lòng sinh ngưỡng mộ, chỉ nguyện mỗi ngày được kề cạnh chăm sóc, chải tóc, điểm trang. Hầu chuyện bầu bạn đêm khuya giúp người giải buồn. Nô tỳ nguyện ý cả đời theo hầu người, tận tâm tận tụy vì nương nương, sẽ quyết không hai lòng.”
Tân đế thích nam phẫn nữ trang trước mặt khẽ mỉm cười, giọng nói đầy dịu dàng :
“Vậy thì, bổn cung đành miễn cưỡng thu nhận ngươi vậy…”