Ta bị ép gả cho vị Vương gia hiểm ác nhất triều đình.
Đêm trước ngày xuất giá, phụ thân ta nắm chặt tay ta, nét mặt rạng rỡ như trúng bảng vàng, ánh mắt sáng ngời, giọng nói run run đầy kích động:
““Nữ nhi ngoan, lần này hắn ra đi, e rằng khó có ngày trở về. Con cứ an tâm thủ tiết, ăn của hắn, uống của hắn, tiêu xài của hắn. Đợi hắn ngỏm rồi, con sẽ đường hoàng kế thừa gia sản của hắn…”
Hai phụ tử ta, kẻ xướng người họa, cười hả hê suốt nửa đêm…
Thế nhưng, ta đã thủ tiết ba năm, ai có thể nói cho ta biết, vì cớ gì hắn lại quay về không?!