Sau khi hoàn thành công lược, ta trở về thời đại trước kia của mình, chỉ để lại một con rối không có trái tim lại cho Vệ Chiêu.
Vệ Chiêu như ý nguyện mà có được một vương phi hiền thục, rộng lượng và hiểu chuyện.
Ban đầu, hắn vui mừng với sự thay đổi của ta, hớn hở mà nạp Tiểu thanh mai của mình vào cửa làm thiếp.
“Như Đường chỉ là một cô nhi không nơi nương tựa, ta không có tình cảm nam nữ với nàng ấy, ta làm vậy chỉ để bảo vệ nàng mà thôi.”
Dần dần, Vệ Chiêu phát hiện, bất kể hắn sủng ái Tiểu thanh mai hay nâng nàng ta lên làm trắc phi thì ta vẫn giữ thái độ bình thản, không ghen tuông, không gây sự, không oán hận.
Thậm chí khi nàng Tiểu thanh mai của hắn mang thai, ta còn tự tay chuẩn bị một đôi giày thêu đầu hổ cho đứa bé đó.
Vệ Chiêu chất vấn ta:
“Tại sao nàng không tức giận?”
Con rối ta để lại dịu dàng mỉm cười:
“Vương gia, người nói gì vậy? Muội muội sắp sinh cho người một đứa con, đó là chuyện tốt, ta vui mừng còn không kịp.”
Vệ Chiêu phát điên, bất chấp mọi giá mà tìm ta, muốn ta trở về bên hắn.
Ta chỉ vào cái bụng đã nhô lên của mình mà hỏi hắn:
“Ngài cũng muốn chuẩn bị một đôi giày cho con của ta sao?”