Ta thuở niên thiếu, vì cứu Tống Hoài Chương mà lưu lại một vết sẹo đáng sợ trên mặt.
Tống Hoài Chương chưa từng ghét bỏ ta.
Chàng nói tâm tư ta thuần khiết, là nữ tử đẹp nhất, tốt nhất chốn nhân gian.
Thế nhưng, vào ngày thành thân, chàng ngã ngựa, từ đó mất đi ký ức.
Chàng nói dung mạo ta xấu xí, quyết không thể cưới.
Lại nói rằng muội muội cùng cha khác mẹ của ta nhu mì, đáng yêu, là lựa chọn duy nhất để làm thê tử.
Nghe vậy, ta chẳng khóc, cũng không oán giận, chỉ lặng lẽ thay xuống hỉ phục, cất bước lên đường tìm dược thảo cho chàng.
Ta không trách Tống Hoài Chương, chỉ cần chữa khỏi cho chàng, chàng ắt sẽ nhớ lại tất cả.
Chỉ là đường núi gập ghềnh, gió tuyết mịt mù, ta vô ý trượt chân, rơi xuống vách núi thăm thẳm.
Khi tỉnh lại, ký ức trong ta cũng không còn nữa.