Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào

Chương 2

8:05 chiều – 10/02/2025

5

Ta bị đuổi khỏi phủ, trời lạnh cắt da cắt thịt, Tống Hoài Chương thậm chí không thèm đưa cho ta một chiếc áo khoác.

Ta chỉ mặc trung y đơn bạc, đứng trước cổng phủ thế tử, trong mắt dần đỏ hoe.

Từng được ta cứu chữa, các thẩm thẩm trong thôn thương xót, cởi áo bông khoác lên người ta.

Các bà kéo tay ta, giọng nói đầy xót xa:

“Tiểu thư chớ đau lòng, lòng dạ tiểu thư lương thiện, từng cứu giúp bao người, ắt sẽ được hồi báo.”

“Thế tử chỉ là tạm thời mất trí, đợi khi chàng khôi phục ký ức, nhất định sẽ đón tiểu thư trở về.”

“Trời lạnh lắm, theo ta về nhà, ăn chút gì cho ấm bụng.”

Viên Đào bên cạnh ta vừa khóc vừa thút thít, nước mắt đầm đìa.

Những người được ta cứu chữa trước kia, ai nấy đều rưng rưng nhìn ta, đáy mắt đọng đầy bi thương.

Một cảnh tượng cảm động đến thế, nhưng ta lại không có thời gian để buồn.

Ta không trách Tống Hoài Chương, chàng chỉ là chưa nhớ ra ta mà thôi.

Nghe nói trên Thiên Tuyết Sơn có một loại dược thảo hiếm có, gọi là Đông Ly Thảo, có thể trị chứng mất trí.

Chỉ cần chữa khỏi cho chàng, chàng ắt sẽ nhớ lại tất cả.

Ta đưa tay lau đi nước mắt, rút từ búi tóc xuống một cây trâm vàng, trao vào tay Viên Đào.

“Phải sống thật tốt, đợi ta trở về.”

6

Tuyết rơi dày đặc, ta thuê một gian phòng trọ cạnh phủ thế tử, đợi tuyết ngừng rồi lên đường.

Đến chạng vạng, Lâm Uyển Phi lại tìm đến.

Nàng khoác lên mình đủ loại châu ngọc, ra vẻ kiêu ngạo, khoe khoang rằng Tống Hoài Chương sủng ái nàng ra sao.

Lại nói chẳng bao lâu nữa nàng sẽ trở thành thế tử phu nhân, còn ta cả đời này cũng đừng mong đứng trên nàng một lần nữa.

Tiếng vòng ngọc leng keng trên người nàng khiến ta đau đầu.

Ta liếc nhìn ra cửa sổ, tuyết đã dần nhỏ lại, vầng ráng chiều phủ sắc hồng trên nền trời.

Hít sâu một hơi, lòng ta thoáng động.

Khởi hành ngay lúc này đi thôi.

Ta không muốn nghe thêm tiếng ồn phiền của Lâm Uyển Phi nữa.

Ngắm ráng chiều dọc đường đi, vẫn hơn là đắm chìm trong đau thương.

7

Lúc ta thúc ngựa chạy đến Thiên Tuyết Sơn, trời đã tối đen như mực.

Tuyết rơi càng lúc càng dày, lều vải mang theo không đủ che gió chắn rét.

Ta quyết định trèo lên lưng chừng núi, tìm một hang động trú tạm qua đêm.

Nhưng đường núi hiểm trở, ta lại quá xem trọng thể lực của mình.

Bước chân trượt một cái, ta liền rơi xuống vách núi.

Đến khi mở mắt ra, toàn thân đau nhức, vết thương chằng chịt.

Bên cạnh ta, một nam nhân mình đầy máu me đang bất tỉnh.

8

Ta cử động ngón tay tê cứng, run rẩy đưa tay thăm dò hơi thở của hắn.

May mắn, vẫn còn hô hấp.

Ta ngước mắt nhìn quanh bốn phía, trời đã dần sáng.

Nén cơn đau trên lưng, ta kéo người nọ vào trong hang động, nhặt chút cành khô nhóm lửa sưởi ấm.

Ánh lửa bập bùng, soi rọi rõ khuôn mặt hắn.

Ngũ quan tuấn mỹ, dù đang nhắm mắt, quanh thân vẫn tỏa ra hàn ý cô độc.

Bên hông thêu kim tuyến, ngọc bội trong suốt, hiển nhiên là xuất thân từ chốn quyền quý.

Chỉ là mạch tượng hắn không ổn, khí huyết suy nhược, lại còn trúng độc.

Ta lấy kim sang dược và hộp châm mang theo bên mình, trước giúp hắn cầm máu, sau dùng châm kích thích huyết mạch.

Cuối cùng, ta hái một ít thảo dược trên Thiên Tuyết Sơn, sắc thuốc cho hắn uống.

Từ sáng đến trưa, ta bận rộn không ngơi tay, trên trán lấm tấm mồ hôi.

Nhìn thương thế hắn đã ổn định, ta mới xoay người muốn nghỉ ngơi.

Bỗng một thanh đoản kiếm sắc bén lạnh lẽo kề sát cổ.

Từ phía sau truyền đến giọng nói băng lãnh, tràn đầy sát khí:

“Ai phái ngươi tới? Không nói, ta liền giết.”

Lưỡi kiếm sắc lạnh cứa vào da thịt, đau đớn âm ỉ.

Cơn giận trong ta bỗng chốc bùng lên, ta mạnh tay đẩy hắn ra.

“Là ta cứu ngươi, còn giúp ngươi giải độc, ngươi thật chẳng có lương tâm!”

Cái đẩy này vừa vặn chạm đến vết thương trên vai hắn, nam nhân nhíu mày, đau đến mức ho ra một ngụm máu.

Thế nhưng khi ánh mắt hắn chạm vào ta, lại thoáng chốc ngây ngẩn.

“Nhìn cái gì? Chẳng lẽ trên mặt ta có gì kỳ lạ?”

Nam nhân trước mặt thực cổ quái, ta bực bội hỏi.

Nhưng hắn không đáp, chỉ cúi đầu nhìn vết thương đã được băng bó, lại vận khí dò xét kinh mạch.

Chẳng mấy chốc, hắn chắp tay thi lễ, giọng điệu cũng trở nên nhẹ nhàng hơn:

“Đa tạ cô nương cứu mạng, dám hỏi cô nương danh tính là gì?”

Hành động của hắn khiến ta không nhịn được mà mím môi cười.

Vừa định trả lời, ta bỗng sững lại.

Ta… ta tên gì?

9

Trong đầu dường như bị phủ một tầng sương mù, tất cả ký ức đều bị ngăn cách.

Ta không nhớ mình tên gì.

Cũng chẳng nhớ vì sao lại đến Thiên Tuyết Sơn.

Nhận ra bản thân đã mất trí nhớ, vết thương trên trán vốn bị ta lãng quên lúc này bắt đầu âm ỉ đau nhức.

Đầu óc ta mơ hồ, ý thức dần dần mịt mờ, suýt chút nữa thì ngã xuống bất tỉnh, ta liền lập tức tự châm một mũi kim cứu tỉnh.

Nhớ không được thì thôi, trên Thiên Tuyết Sơn vốn có Đông Ly Thảo, có thể trị liệu chứng mất trí nhớ.

Làm xong mọi việc, ta nghiêng đầu nhìn, chỉ thấy nam nhân kia đang cười híp mắt nhìn ta.

“Ngươi mất trí nhớ rồi?”

“Đôi mắt ngươi khi cười cong cong như trăng non, chi bằng gọi ngươi là Nguyệt Nha đi.”

“Hân hạnh tự giới thiệu, ta là Thẩm Quy Châu.”

10

Lúc này, Thẩm Quy Châu dường như đã biến thành một người khác.

Không còn chút gì dáng vẻ lạnh lẽo cầm kiếm kề cổ ta khi vừa tỉnh dậy, thay vào đó là nụ cười rạng rỡ, dáng vẻ vô tư.

Hắn cười hỏi ta muốn đi đâu.

Ta im lặng thu dọn bọc hành lý, không thèm để ý đến kẻ nghe được ân nhân mất trí mà còn tỏ vẻ vui vẻ như hắn.

Gió tuyết đã ngừng rơi, ta cần phải tranh thủ tìm Đông Ly Thảo trước khi trời tối rồi xuống núi.

Thân thể ta gầy yếu, nếu lại ngã từ vách núi xuống lần nữa, e rằng sẽ mất mạng.

Nhìn thấy ta muốn rời đi, Thẩm Quy Châu liền đứng chặn trước mặt ta.

Không biết hắn từ đâu lấy ra một cây quạt giấy, bên trên viết bốn chữ “Phong lưu tiêu sái”, phe phẩy quạt một cách đắc ý.

“Nguyệt Nha ân nhân muốn đi đâu? Dù là lên đao sơn hay xuống biển lửa, Thẩm mỗ cũng nhất định theo sát không rời.”

Ta trợn mắt nhìn trời, chỉ vào bả vai hắn, lạnh nhạt nhắc nhở:

“Vai ngươi còn đang bị thương, nếu lại vận lực quá mức, e rằng cánh tay này sẽ phế.”

Cố ý nói thương thế hắn nghiêm trọng, chỉ mong hắn biết khó mà lui, quay về nghỉ ngơi.

Nhưng Thẩm Quy Châu lại cất quạt giấy đi, còn tiến thêm một bước về phía ta.

“Cho nên ta càng phải theo sát Nguyệt Nha ân nhân, y thuật của ân nhân cao minh như vậy, không có ngươi bên cạnh, ta phải làm sao đây?”

10

Thế là phía sau ta có thêm một cái đuôi bám theo không rời.

Đường núi Thiên Tuyết Sơn hiểm trở, ta vừa phải cẩn thận từng bước chân, vừa chăm chú tìm kiếm bóng dáng Đông Ly Thảo.

Còn Thẩm Quy Châu thì ngược lại, bước đi như giẫm trên đất bằng, thảnh thơi nhàn nhã, thỉnh thoảng còn quay đầu trêu chọc ta.

“Nguyệt Nha, ngươi xem loại cỏ này có phải Đông Ly Thảo mà ngươi cần không?”

Ta quay đầu nhìn, chỉ thấy Thẩm Quy Châu tạo dáng tự cho là phong lưu, giơ lên một nắm cỏ đuôi chó, cười đến sáng lạn.

Ta trừng mắt nhìn hắn, không buồn đáp, tiếp tục cất bước lên đường.

Nhưng không được bao lâu, hắn lại lớn tiếng gọi ta.

“Nguyệt Nha, nhìn cái này!”

Hết lần này đến lần khác, ta bị hắn làm phiền đến mức không thể tập trung, trong lòng bắt đầu sinh ra khó chịu.

Nhìn sắc trời dần tối, lại nhìn tuyết trắng mênh mông trước mặt, lòng ta bỗng dâng lên một trận cáu giận.

Nếu không phải do hắn cứ liên tục quấy rầy ta, ta đã sớm tìm thấy Đông Ly Thảo rồi!

Càng nghĩ càng tức, giọng ta cũng cao lên mấy phần:

“Thẩm Quy Châu, ngươi có thể im lặng một lát được không?”

“Ngươi nghĩ giọng mình dễ nghe lắm sao? Lải nhải mãi không dứt, ngươi có thấy phiền không?”

Nhưng ta đã quên, trên tuyết sơn, không thể lớn tiếng nói chuyện.

Lời vừa dứt, đỉnh đầu truyền đến tiếng sột soạt, tuyết đọng trên vách núi đột nhiên ào ào rơi xuống.

Ta căn bản không kịp tránh né, chỉ cảm thấy một bóng áo đỏ vọt tới, che chắn trước người ta.

Bóng tối ập đến, trong tai chỉ còn lại tiếng rên rỉ đau đớn của Thẩm Quy Châu.

Không biết qua bao lâu, cuối cùng tuyết lở cũng ngừng lại.

Ánh sáng le lói, ta mở mắt, đập vào mắt là khuôn mặt trắng bệch, thống khổ của Thẩm Quy Châu.