Lúc bị Lục Bạch Du từ hôn, ta đang thêu nốt đường may cuối cùng trên giá y.
Nghe nói tại đại triều hội, vị tướng quân ý khí phong phát ấy quỳ trước thánh thượng, thần sắc kiên quyết:
“Thần không cầu phong thưởng, chỉ nguyện từ bỏ toàn bộ công quân của mình. Một nửa đổi lấy hưu thư cùng Hoắc Vân Lăng, một nửa cầu bệ hạ tứ hôn cho thần và Tiết Lan Ánh.”
Ba năm chinh chiến, chiến công hiển hách, vậy mà điều mong muốn cuối cùng lại chỉ là một tờ thư từ hôn.
Mũi kim trong tay run nhẹ, đầu ngón tay ta bị đâm đến rướm máu, ta rủ mắt nhìn rồi thản nhiên lau đi, không để lộ nửa phần cảm xúc.
Sau đó, ta đứng dậy tiến cung, cầu một đạo thánh chỉ—
Hôn kỳ không đổi, chỉ là phu quân sẽ đổi người khác.
Nghe nói vị hoàng tử của nước láng giềng vừa đến triều đình, phong nhã thanh tao, dung mạo lại vô cùng tuấn mỹ.