Ta chậm rãi đáp:
“Hắn dù sao cũng chưa đỗ đạt. Hiện tại con đã được phong huyện chủ, hà cớ gì lại phải đem thanh xuân quý giá ra đặt cược vào tiền đồ của hắn?”
Sau đó, ta nhẹ giọng nói thêm:
“Trái lại, tứ muội cũng đã đến tuổi cập kê, con cảm thấy nàng ấy và Vương Lãng càng xứng đôi hơn.”
—
Bước ra khỏi thư phòng, ta không khỏi hồi tưởng lại kiếp trước.
Tứ muội là nữ nhi thứ hai của Triệu di nương, người sau này được nâng lên làm chính thất.
Giờ đây, nàng sắp đến tuổi cập kê.
Còn kiếp trước, kẻ mà phụ thân muốn đẩy vào làm kế thất cho Tần Diên Xuyên là ngũ muội, lúc ấy mới chỉ vừa sáu tuổi.
Nhưng cuối cùng, tứ muội lại được gả cho thứ tử của Kinh Triệu Doãn, cuộc sống tuy không hiển hách, nhưng giàu sang sung túc, phu thê hòa thuận.
Vương Lãng tuy năm sau đỗ thám hoa, nhậm chức quan lục phẩm, nhưng trên triều đình bị chèn ép đủ đường, đường quan lộ mịt mờ.
Về sau, hắn còn đi lầm đường, trở thành khách khanh của Trưởng công chúa.
Mà đây chính là người mà kiếp này phụ thân đã dốc công lựa chọn cho ta.
Dù chưa chắc đã rõ nhân phẩm về sau của hắn, nhưng tương lai thế nào, chung quy cũng chỉ là một canh bạc.
Thật sự thiên vị đến mức không thể tưởng.
—
Trong thư phòng khi nãy, phụ thân quả nhiên không lập tức đồng ý, chỉ lạnh lùng cười:
“Không ngờ con cũng có dã tâm như vậy. Chẳng lẽ con còn muốn gả cho hoàng tử vương hầu sao? Với tư chất của con, chỉ sợ vấp váp đến đầu rơi máu chảy!”
Lời này chính là ngầm thừa nhận tạm thời không can thiệp vào hôn sự của ta.
—
Ta trở về phòng, ngồi trước gương đồng, chậm rãi vén mái tóc trước trán lên, búi gọn lại.
Khi xưa, lúc công chúa chọn bạn độc, các tiểu thư nhà quan trong kinh ai nấy đều tranh nhau chen chúc, dốc hết tâm sức để thể hiện phong thái xuất sắc.
Còn ta, lại chải tóc mái che trán, giả bộ rụt rè nhút nhát, hoàn toàn không có khí chất gì nổi bật.
Kết quả, công chúa quả nhiên đã chọn ta.
Tiêu Tĩnh An cần một bạn độc biết làm bài tập thay, biết làm người hầu trung thành, biết ngoan ngoãn giữ bổn phận, thế là đủ.
Trước khi chọn người, ta đã nhận ra, tất cả những kẻ được tuyển vào hầu hạ bên nàng, đều là kiểu người như vậy.
Trong hoàng cung, công tử vương tôn đông đảo, dù nam nữ tách biệt học hành, nhưng các vị phi tần trong cung vẫn không khỏi lo lắng, sợ rằng sẽ xảy ra chuyện phong nguyệt giữa bọn trẻ.
Huống hồ, Tiêu Tĩnh An còn có một vị huynh trưởng ruột thịt là tam hoàng tử, mẫu phi của nàng tất nhiên sẽ chọn cho nàng một bạn độc có tính tình an phận thủ thường.
Vậy nên, từ lúc được chọn vào cung đến nay, ta vẫn luôn duy trì dáng vẻ đó.
—
Năm ta mười lăm tuổi, tổ phụ vẫn còn tại thế.
Vừa mới cập kê, ta chính thức đến tuổi bàn chuyện hôn sự.
Lúc ấy, ta vẫn còn ở trong cung, từng có dịp gặp mặt một số người trong vòng hôn phối tiềm năng.
Nhưng sau khi đối diện, bọn họ đều không mấy vừa ý với ta.
Vậy nên, phụ thân mới nói, với “tư chất của ta”, nếu muốn gả vào nhà vương hầu thế gia, chỉ sợ sẽ “vấp váp đến đầu rơi máu chảy”.
6
Bảy ngày sau, Trưởng công chúa mở yến thưởng hoa, đồng thời gửi thiệp mời đến Giang phủ.
Nói là yến thưởng hoa, nhưng thực chất đây là dịp để Thái tử thẩm định toàn diện những tiểu thư nằm trong danh sách tuyển phi.
Kiếp trước, thời điểm này Thái tử đã qua đời, triều đình ai ai cũng chìm trong bi thương, đương nhiên chẳng có buổi yến tiệc nào như vậy.
Ta sửa soạn trang phục chỉnh tề, rồi theo mẫu thân đến dự tiệc đúng hẹn.
—
Vừa đến nơi, ta cùng mẫu thân lần lượt chào hỏi các phu nhân tiểu thư có giao tình với Giang gia, sau đó theo mẫu thân tiến vào nội thất để bái kiến các quý nhân.
Trong nội thất, Trưởng công chúa, Tiêu Tĩnh An cùng các phu nhân thuộc bậc tước hầu đang ngồi chuyện trò rôm rả.
Ta tiến lên, lần lượt hành lễ với từng người.
“Đây chính là nhị tiểu thư Giang gia, người từng làm bạn độc bên cạnh công chúa đúng không? Ta nghe nói hiện tại vẫn chưa có hôn ước?”
Người lên tiếng là phu nhân Hoài Dương hầu.
Mẫu thân ta khẽ cười đáp:
“Hy Hòa trước kia vẫn ở trong cung, lại thêm một năm thủ hiếu cho tổ phụ, vì thế mới trì hoãn đến nay.”
“Vậy thì phải kén chọn cho cẩn thận.”
Các trưởng bối tiếp tục bàn luận, ta chỉ im lặng đứng bên, không xen lời.
Lúc này, không biết từ khi nào Tiêu Tĩnh An đã lặng lẽ đến gần, ánh mắt mang theo tia dò xét.
Nàng ta nhàn nhạt cất tiếng:
“Hôm nay Hy Hòa ăn vận có chút mới mẻ. Ngươi ở bên bản cung suốt năm năm, vậy mà đây là lần đầu ta thấy ngươi trong bộ dáng này.”
Ta khẽ gật đầu, giọng điệu ôn hòa:
“Là mẫu thân dạy ta sau khi về phủ. Người nói rằng kiểu ăn mặc này so với trước kia trông đoan trang hơn.”
Tiêu Tĩnh An cũng nở nụ cười, nhưng trong mắt lại ẩn chứa vẻ lạnh lùng khó tả.
“Ta nghe nói hôm đó, trên đường rời cung, xe ngựa của ngươi bị hỏng, là Thế tử Yến vương đã đưa ngươi về phủ?”
“Sao ta lại không biết, ngươi và Thế tử Yến vương lại thân thiết đến vậy?”
Nghe vậy, ta lập tức làm vẻ kinh ngạc, che miệng thấp giọng:
“Công chúa, người đã định hôn cùng đại công tử Tần gia rồi, chẳng lẽ vẫn còn để ý đến…”
“Đương nhiên không phải!”
Tiêu Tĩnh An lập tức phủ nhận, giọng điệu có phần nóng nảy.
“Bản cung chỉ tò mò, vì sao Thế tử Yến vương lại đồng ý giúp ngươi?”
Ta mỉm cười, điềm nhiên đáp:
“Thế tử Yến vương bề ngoài có vẻ lạnh lùng, nhưng thực ra lại rất thích giúp đỡ người khác. Khi đó trời đã tối, ta chỉ là một nữ tử yếu ớt nhờ cậy, đổi lại là ai đi nữa, ngài ấy cũng sẽ ra tay tương trợ mà thôi.”
Nghe ta trả lời, Tiêu Tĩnh An khẽ hừ nhẹ, ánh mắt lộ vẻ xem thường, sau đó liền dời đi chỗ khác.
“Cũng đúng.”
Nhận được câu trả lời vừa ý, nàng ta cũng không tiếp tục dây dưa với ta nữa, liền rời khỏi nội thất.
Mẫu thân dặn ta cũng nên đi dạo, ta bèn chậm rãi bước ra ngoài.
—
Những lời vừa rồi của ta, chẳng qua chỉ để lừa Tiêu Tĩnh An mà thôi.
Dòng dõi Yến vương dù mang họ Tiêu, nhưng kỳ thực không hề có huyết thống hoàng thất.
Tổ tiên của họ là nghĩa tử của Thái tổ Lân Quốc, một đời chinh chiến sa trường, đời đời đóng quân trấn thủ Bắc Địch.
Nhưng thế tử Yến vương đời này, Tiêu Hàm Quang, lại sinh ra đã mang bệnh tật bẩm sinh, thân thể yếu nhược, cần được chăm sóc cẩn thận.
Bắc Địch khí hậu khắc nghiệt, nên từ nhỏ hắn đã sống cùng mẫu thân tại kinh thành, thường xuyên lui tới hoàng cung.
Đời trước, Tiêu Tĩnh An vừa chớm nở tình cảm thiếu nữ đã thầm yêu Tiêu Hàm Quang, dây dưa suốt nhiều năm, làm không ít chuyện hoang đường.
Khi ta còn làm bạn độc cho nàng, cũng vì chuyện này mà liên tục bị liên lụy, thường xuyên phải chịu phạt cùng nàng.
Nàng ta theo đuổi Tiêu Hàm Quang suốt bao năm mà chẳng có kết quả, đến mức đã ra tay bỏ thuốc hắn.
Trong mắt nàng ta, mình là công chúa, Tiêu Hàm Quang là thế tử Yến vương, dù có xảy ra điều tiếng gì thì hoàng thất cũng sẽ tìm cách che giấu, như vậy nàng ta có thể đạt được ước nguyện.
Khi biết chuyện này, trong lòng ta chỉ có kinh hãi.
Một khi công chúa làm ra chuyện như vậy, tất cả những kẻ bên cạnh nàng, từ cung nữ, ma ma cho đến ta, dù biết hay không biết, đều sẽ bị bịt miệng.
Vậy nên, ta chỉ lặng lẽ quan sát, nhìn nàng ta vui vẻ hạ thuốc.
Nhưng sau đó, khi nàng ta không để ý, ta liền bí mật đưa Tiêu Hàm Quang rời đi.
Trước khi rời khỏi, hắn nhìn ta thật sâu, để lại một câu:
“Giang Hy Hòa, ta nợ ngươi một ân tình. Ta sẽ nhớ kỹ.”
Về sau, dưới sự chẩn trị của thái y, công chúa tỉnh lại.
Ta chỉ nói rằng mình bị Tiêu Hàm Quang đánh ngất, hoàn toàn mất đi tri giác.
Tiêu Tĩnh An phẫn hận không thôi, nhưng ngay sau đó, Hoàng hậu nương nương vội vã đến nơi, thẳng tay vung một cái tát khiến nàng ta hoàn toàn câm nín.
Nếu không nhờ mẫu phi của nàng—Thục phi nương nương—quỳ gối cầu xin, nàng ta e rằng đã chịu một trận phạt roi.
Khi ấy, ta cũng âm thầm thở phào.
Chuyện hôm nay, chiếc xe ngựa vừa ra khỏi cung đã hỏng, rõ ràng có người cố tình sắp đặt, muốn giữ ta lại trong cung.
Mặc dù ta không rõ Tiêu Tĩnh An định giở trò gì, nhưng để tránh gây chuyện không cần thiết, ta liền tìm đến Tiêu Hàm Quang nhờ giúp đỡ.
Quả nhiên, hắn không từ chối.
Ra khỏi nội thất, ta trông thấy Tiêu Tĩnh An đang tiến về phía Tần Diên Xuyên trong sân.
Hai người họ đứng sóng vai, cử chỉ thân mật, ánh mắt giao triền.
Tần Diên Xuyên khẽ cười, dịu dàng vén lọn tóc bên tai nàng ta, động tác tràn đầy yêu thương.
Ta đứng dưới hành lang, bất giác hồi tưởng lại kiếp trước.
Lật tung ký ức, ta chợt nhận ra mười năm phu thê, chưa từng có một lần nào, Tần Diên Xuyên nhìn ta với ánh mắt như vậy.
Cảm giác được ánh mắt ta, hắn chợt ngẩng lên, nhìn thẳng về phía ta.
Ánh mắt giao nhau trong chốc lát, hắn thoáng sững người.
Ta chỉ khẽ gật đầu, coi như xem như đã chào hỏi, sau đó liền quay người, rời về phía khu vực dành cho nữ quyến.
“Thái tử điện hạ giá lâm!”
“Ngũ hoàng tử giá lâm!”
Tiếng xướng truyền đến từ ngoài cổng.
Những người đang trò chuyện trong sân lập tức dừng lại, toàn bộ đều quỳ xuống hành lễ.
“Tham kiến Thái tử điện hạ! Tham kiến Ngũ hoàng tử!”
Một tiếng “Bình thân”, mọi người đồng loạt đứng dậy.
Ta cũng đứng lên, ngước mắt nhìn về phía trước, thấy Thái tử và Ngũ hoàng tử đi đầu, theo sau là Thế tử Yến vương và Thế tử Hoài Dương hầu.
Bọn họ đến nơi, trước tiên muốn vào nội thất bái kiến Trưởng công chúa, ta liền lùi lại một bước, nhường đường.
Bốn người họ tiến vào nội thất, ta xoay người rời đi, hướng về hậu hoa viên.
Tiệc thưởng hoa của Trưởng công chúa quả nhiên không tầm thường.
Hoa cỏ nơi hậu hoa viên muôn màu muôn sắc, chủng loại hiếm lạ, đua nở rực rỡ, giao hòa thành một mảng đẹp mê hoặc lòng người.
Nhưng vườn quá rộng, ta dạo một lúc lâu, chân có phần mỏi mệt.
Muốn quay về, nhưng đi loanh quanh một hồi, không ngờ lại trở về chỗ cũ.
Ngay lúc ấy, một tiếng cười khẽ truyền đến từ trên cao.
Ta ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt tràn đầy trào phúng của một người.
“Nhị tiểu thư Giang gia, chẳng lẽ là lạc đường rồi?”
7
Lạc Huyền Chu lười nhác nằm nghiêng trên nhánh cây nơi hậu hoa viên phủ Trưởng công chúa, giọng nói lười biếng vang lên:
“Nếu đã lạc đường, vậy cứ nói một tiếng, bổn công tử miễn cưỡng có thể đưa ngươi ra ngoài.”
Ta ôn hòa đáp:
“Đa tạ công tử có lòng, nhưng không cần đâu.”
Dứt lời, ta thoáng liếc thấy một nha hoàn đang đi về hướng này, liền nhấc chân định rời đi.
Nhưng đúng lúc đó, giọng hắn lại vang lên phía sau:
“Giang huyện chủ, bổn công tử sớm muộn cũng sẽ xé toạc lớp mặt nạ của ngươi xuống.”
Bước chân ta khựng lại một chút, nhưng chẳng buồn đáp lời, chỉ lặng lẽ theo nha hoàn rời khỏi hoa viên.
Lạc Huyền Chu là biểu chất của Trưởng công chúa, từng làm bạn độc cho Thái tử.
Ta với hắn không có thù oán, chẳng qua là hắn đơn phương không vừa mắt ta mà thôi.
Năm đó, khi Tiêu Tĩnh An chọn bạn độc, ta cố ý tránh đám đông, lặng lẽ thay đổi dung mạo, lại chẳng may bị hắn bắt gặp.
Một lần khác, Tiêu Tĩnh An ham chơi bất cẩn rơi xuống nước.
Ta không biết bơi, không thể cứu nàng ta.
Sợ bị trách phạt vì không bảo vệ tốt công chúa, ta nhìn thấy có người đang lao đến cứu nàng, bèn đánh liều nhảy xuống, miệng không ngừng kêu to muốn cứu công chúa, suýt nữa tự mình chết đuối.
Được kéo lên bờ, ta chỉ còn thoi thóp thở, quả nhiên không ai truy cứu trách nhiệm của ta nữa.
Lạc Huyền Chu đã chứng kiến tất cả những chuyện này.
Từ đó, hắn cho rằng ta tâm cơ thâm trầm dù tuổi còn nhỏ, vì vậy mà lúc nào cũng tỏ thái độ lạnh nhạt với ta.
Sau khi ta trọng sinh, Tiêu Tĩnh An chủ động cầu hôn sự cho ta, Lạc Huyền Chu cũng đinh ninh rằng là ta tự mình cầu xin, còn việc ta từ chối chỉ là một chiêu “lùi để tiến”.
Lại thêm chuyện ta tìm đến Tiêu Hàm Quang nhờ giúp đỡ, trong mắt hắn, ta lại càng là kẻ tâm cơ thâm trầm, khéo léo tính toán.
Nhưng hắn chẳng phải hoàng đế, cũng chẳng phải hoàng tử, chỉ là một ngoại nam, hắn ghét ta hay không, chẳng liên quan gì đến ta.
Quay lại chỗ ngồi chưa được bao lâu, Trưởng công chúa chính thức khai yến.
Không ít tiểu thư tiến lên dâng tài nghệ, thi triển vũ khúc, cầm kỳ thi họa.
Hôm nay Thái tử có mặt, mà không bao lâu nữa, Thái tử sẽ định phi, lựa chọn Thái tử phi và trắc phi.
Đây chính là cơ hội mà ai nấy đều muốn nắm lấy.
Ta nhấp một ngụm đào hoa tửu, thì thầm trò chuyện cùng mẫu thân.
Mẫu thân đột nhiên nói nhỏ bên tai ta:
“Vừa rồi, phu nhân nhà họ Lạc có dò hỏi ta… Con thấy tam công tử nhà Lạc gia thế nào?”
Ta suýt sặc rượu, vội vàng đưa tay che miệng, cố gắng giữ dáng vẻ đoan trang.
Mẫu thân ghé sát, tiếp tục thấp giọng nói:
“Lạc tam công tử là nhân tài hiếm có, gần đây còn lập đại công trong trận bình loạn. Chỉ là tính tình phóng túng, trong nhà muốn tìm cho hắn một thê tử đoan trang trầm ổn, để ghìm bớt bớt tính khí của hắn.”