Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Cổ Đại TA BỊ BÁN ĐI PHỐI ÂM HÔN Chương 6 TA BỊ BÁN ĐI PHỐI ÂM HÔN

Chương 6 TA BỊ BÁN ĐI PHỐI ÂM HÔN

7:27 sáng – 21/02/2025

Thẩm quý phi cùng Nhị hoàng tử muốn trừ bỏ hắn, nhưng hắn lại tương kế tựu kế, nhân cơ hội này tìm cách diện kiến Tiêu lão tướng quân. Chẳng ngờ hành tung bị Nhị hoàng tử phát giác, liền mật báo lên hoàng thượng.

Hoàng thượng thuận thế đem cả Phế Huyền Triệt lẫn Tiêu lão tướng quân đặt dưới mắt mình, để họ không thể hành động gì ngoài tầm kiểm soát.

“Hỗn trướng!”

Rầm một tiếng, chén rượu trong tay hoàng thượng nặng nề giáng xuống bàn.

“Làm chư vị chê cười rồi. Tiêu hoàng hậu thị mất sớm, trẫm vẫn luôn cảm thấy hổ thẹn với tiểu nhi này, hết lòng muốn bù đắp cho hắn. Nào ngờ lại nuôi dưỡng ra một kẻ vô phép vô tắc như vậy!”

Phế Huyền Triệt trong lòng siết chặt nắm tay, tỷ tỷ Chiêu Nghi khẽ vươn tay nắm lấy tay hắn, dịu dàng cười mà đáp:

“Phụ hoàng, cũng bởi A Triệt biết người thương yêu hắn, mới có thể vô ưu vô lo như thế. Nếu rời xa người, chỉ sợ hắn ở kinh thành này ngay cả một bước cũng khó lòng đặt chân. Nếu người giận hắn, cứ phạt thật nặng cũng được, để hắn ghi lòng tạc dạ.”

Hoàng thượng nhìn nàng, gương mặt cuối cùng cũng dịu lại, phất tay thở dài:

“Thôi đi thôi đi, rốt cuộc cũng là không có chuyện gì xảy ra.”

Lời thì nói vậy, nhưng rõ ràng trong thâm tâm, hoàng thượng chẳng hề tin vào những lời biện bạch của Phế Huyền Triệt.

Thế nhưng hắn dường như chẳng hề bận tâm đến thái độ của hoàng thượng, ung dung ngồi xuống như thể chẳng có chuyện gì.

Yến tiệc trong cung xa hoa tột bậc, nhưng lại nhàm chán vô cùng.

Các đại thần của từng phe phái khoác lên mình vẻ ngoài hòa thuận, nhưng trong từng câu từng chữ đều ngấm ngầm ẩn chứa sát khí.

Hoàng thượng kính rượu Tiêu lão tướng quân, tựa như chàng rể đến thăm nhạc gia, hết mực cung kính. Nhưng ta lại nhìn thấy rõ trong đáy mắt ngài, không chỉ có tôn kính, mà còn có sự nghi kỵ sâu sắc.

Khóe mắt hoàng thượng rưng rưng lệ, đau lòng kể lể về nỗi nhớ thương hoàng hậu quá cố và hài nhi còn thơ dại năm nào.

Các đại thần bên cạnh đều không ngớt lời tán tụng, rằng hoàng thượng quả là người tình thâm nghĩa trọng.

Thẩm quý phi ngồi sóng vai bên hoàng thượng. Dẫu là quý phi, nhưng tư thế lại chẳng khác gì hoàng hậu. 

Ánh mắt nàng nhìn Phế Huyền Triệt, ta đã từng thấy qua.

Đêm ta bị bán đi, ánh mắt bọn thúc bá trong thôn nhìn ta chính là như thế.

Vừa không dám quá mức tham lam để tránh làm con mồi kinh sợ, lại vừa muốn giam cầm con mồi mãi mãi trong tầm mắt của mình.

31.

Chiêu Nghi tỷ dường như hoàn toàn không hay biết những cơn sóng ngầm chảy xiết trong cung, từ xa còn nghịch ngợm chớp mắt với ta một cái.

Xoay đầu, ánh mắt nàng lập tức dính chặt lên người Ảnh Thất, không hề rời đi dù chỉ một khắc.

Hoàng thượng quan tâm hỏi thăm sức khỏe của Tiêu lão tướng quân.

Chiêu Nghi tỷ lại bỡn cợt mà ném về phía Ảnh Thất một cái liếc mắt đưa tình.

Hoàng thượng than trách Phế Huyền Triệt không có chí tiến thủ, vô dụng đến mức khiến người ta giận mà chẳng thể trách phạt.

Chiêu Nghi tỷ cầm chén rượu lên, từ xa kính Ảnh Thất một ly.

Suốt cả buổi yến tiệc, ánh mắt nàng chưa từng rời khỏi thân ảnh lạnh lùng ấy. Ảnh Thất không hề đáp lại, nhưng đôi tai hắn lại ửng đỏ khác thường.

Ta rốt cuộc cũng buông lỏng lòng mình, cảm giác nhẹ nhõm dần lan tỏa khắp tâm khảm.

Dù sao đi nữa, chúng ta vẫn còn sống.

Ta quỳ bên cạnh Phế Huyền Triệt, nhẹ nhàng gắp cho hắn một miếng thức ăn. Hắn lại lấy mấy khối điểm tâm, lén lút dùng bàn tay che khuất rồi đưa cho ta. Ta lập tức bọc kỹ trong khăn tay, nhanh chóng giấu vào trong tay áo.

Hoàng thượng vẫn không ngừng nhắc đến Bắc Mạc dã tâm chưa nguôi, lại nói thêm về đại hạn hoành hành, dân sinh khổ sở. Không tiếc sức lực mà thể hiện dáng vẻ bậc quân vương lo trước nỗi lo của thiên hạ.

Ta chán nản nhìn quanh bốn phía.

Hoa Thanh Cung… quả nhiên rộng lớn.

“Làm gì mà ngọ nguậy như có bọ cắn thế?”

Phế Huyền Triệt nhận ra ta ngồi không yên, nhàn nhạt ra lệnh:

“Áo choàng của ta bị vấy rượu, nàng đi lấy cái khác cho ta.”

Ta mừng rỡ gật đầu, “Tuân lệnh!” rồi nhanh chóng chuồn ra khỏi Hoa Thanh Cung.

Cơn gió ngoài kia thổi đến mát lạnh thấu xương, khiến lòng người khoan khoái lạ thường. Tay áo ta khẽ động, điểm tâm bên trong dường như cũng ngọt hơn vài phần.

Đáng tiếc, vẫn có kẻ không chịu buông tha.

Thẩm Tu Trúc – kẻ hiện tại là mưu sĩ của Nhị hoàng tử Phế Huyền Tranh – cũng có mặt trong yến tiệc, giờ lại cố tình ra đây chặn đường ta.

“Tiểu Mãn… hôm nay nàng thật đẹp.”

Hắn nhìn ta, trong mắt lộ rõ tia cuồng si.

Nhưng ánh mắt hắn lại làm ta lạnh buốt cả sống lưng, như một con rắn độc thè lưỡi rình mồi.

“Tiểu Mãn, ta đều thấy cả rồi, Lục hoàng tử đối với nàng không giống người thường. Nàng làm rất tốt. Tiểu Mãn, nay nàng xinh đẹp đến vậy, muốn ta nhường nàng cho Lục hoàng tử, ta thật có chút không cam lòng.”

Hắn tiến lên một bước, muốn nắm lấy tay ta. Ta lập tức lùi lại, ánh mắt sắc bén như dao:

“Thẩm Tu Trúc! Ta không phải một món đồ, không phải thứ có thể tùy ý đem ra nhường nhịn!”

Thẩm Tu Trúc dường như hiểu sai ý ta, ánh mắt tràn đầy đắc ý:

“Ta biết mà, nàng vẫn không quên được ta. Yên tâm, nàng là của ta, ai ta cũng không nhường!”

Đúng là vô liêm sỉ.

Ta lười tranh cãi, lập tức xoay người muốn rời đi, nhưng lại bị hắn kéo mạnh, ý định muốn ôm lấy ta. Ta nhanh chóng vặn cổ tay, gọn gàng bẻ trật khớp cánh tay hắn.

“Tiểu nha đầu tiến bộ không ít đấy!”

Tiếng vỗ tay nhàn nhạt vang lên, Phế Huyền Triệt thong thả bước tới, vòng tay ôm lấy ta đầy ám muội, giọng nói lại lạnh lẽo đến thấu xương:

“Dám động vào người của bản vương, ngươi chán sống rồi sao?”

32.

Thẩm Tu Trúc thấy tình thế bất lợi, chỉ đành cười gượng rồi lặng lẽ rời đi.

Tim ta lỡ mất một nhịp, khó hiểu mà nhìn về phía Phế Huyền Triệt. Hắn cũng thoáng lúng túng, rồi chậm rãi buông tay khỏi ta.

“Diễn kịch thì phải tròn vai chứ! Hắn chẳng phải muốn nàng… sắc dụ… ta hay sao?”

Quả nhiên.

Ta lặng lẽ thở dài một hơi.

Không nên mong đợi điều gì cả.

Sau khi yến tiệc tàn, hoàng thượng cùng Thẩm quý phi đến cung của hoàng hậu. Thẩm quý phi thân mật nắm lấy tay Phế Huyền Triệt, dịu dàng trách cứ:

“Hài tử à, con thật quá mức hồ nháo. Con có biết suốt thời gian qua, ta và phụ hoàng con đã lo lắng đến mức ăn không ngon, ngủ không yên hay không?”

Phế Huyền Triệt khéo léo rút tay ra mà không để lộ chút sơ hở nào.

Hoàng thượng lạnh lùng hừ một tiếng, liếc nhìn hắn cùng Chiêu Nghi tỷ:

“Chẳng có nửa phần đoan trang, hiền thục như Tiêu hoàng hậu năm xưa.”

Thẩm quý phi khẽ cúi đầu, đôi mắt long lanh như sắp rơi lệ:

“Tỷ tỷ đi sớm, đều là do thiếp thất trách, dạy dỗ không đến nơi đến chốn.”

Một câu nói, liền đem tội danh không có giáo dưỡng trút sạch lên đầu Phế Huyền Triệt và Chiêu Nghi tỷ.

Nhắc đến cố hoàng hậu, hoàng thượng chợt đau lòng, thần sắc u buồn:

“Trẫm cùng Tiêu hoàng hậu hữu duyên vô phận, nay cảnh còn người mất. Nhìn hoa cỏ trong cung, trẫm lại không khỏi nhớ đến nàng.”

Thẩm quý phi kịp thời cắt ngang dòng cảm xúc:

“Hoàng thượng cùng tỷ tỷ cầm sắt hòa minh, quả thực khiến người ta ngưỡng mộ. Chỉ là lần này Triệt nhi chịu một phen kinh sợ, chi bằng hoàng thượng ban thưởng thứ gì đó, để hắn trấn an tinh thần, cũng coi như khiến tỷ tỷ trên trời có thể an lòng.”

Hoàng thượng thở dài, giọng điệu lộ vẻ trách cứ:

“Nàng ấy à! Quá mức nhân từ, quá nuông chiều bọn trẻ.”

Rồi quay sang Phế Huyền Triệt, trầm giọng hỏi:

“Triệt nhi, con nhớ cho kỹ ân tình của Quý phi. Vậy con có mong muốn điều gì không?”

Phế Huyền Triệt không chút do dự, cúi mình hành lễ, chậm rãi đáp:

“Nhi thần tự biết hành sự hoang đường, chưa từng cống hiến điều gì cho Đại Thịnh. Nay nghe tin Bắc Mạc xâm phạm biên cương, nhi thần nguyện trấn giữ Tây Bắc, bảo vệ giang sơn Đại Thịnh. Mong phụ hoàng ân chuẩn.”

33.

Hoàng thượng và Thẩm quý phi sắc mặt chợt biến đổi. Nhưng yêu cầu của Phế Huyền Triệt danh chính ngôn thuận, hợp tình hợp lý, lại khó lòng cự tuyệt.

Hắn lựa thời cơ thích hợp, ngữ điệu bi ai, đem chuyện mình từng thật sự nghĩ rằng sẽ chết mà khóc lóc bày tỏ.

“Nhi thần khi ấy lòng đau như cắt, chỉ sợ từ nay không còn cơ hội nhìn thấy phụ hoàng nữa.”

Hoàng thượng đứng đó, lúng túng không nói nên lời, rốt cuộc chẳng tìm được lý do nào để từ chối một hoàng tử có chí lớn, lại một lòng hiếu thuận.

Thẩm quý phi ánh mắt xoay chuyển, khẽ cười mở lời:

“Hoàng thượng, Triệt nhi có lòng như vậy quả thực đáng quý. Chi bằng để Tranh nhi cùng đi, cũng coi như rèn luyện thêm, huynh đệ tương trợ lẫn nhau, cũng là một chuyện tốt.”

Hoàng thượng trầm mặc giây lát, rồi mới khẽ gật đầu, cuối cùng thuận theo mà ban chỉ.

Ta và Phế Huyền Triệt ở lại hoàng cung mấy ngày, chỉnh đốn hành trang, rồi lại lên đường tiến về Tây Bắc, Tiêu lão tướng quân thì được lưu lại hoàng cung.

Hoàng thượng nói rằng lão tướng quân tuổi tác đã cao, mình với tư cách là con rể, nên tận tâm hiếu thuận. Vì thế, giữ ông lại bên cạnh, hưởng thụ tuổi già.

Lúc tiễn biệt, lão tướng quân tinh thần phấn chấn, vỗ vỗ vai Phế Huyền Triệt, cười sang sảng:

“Lão phu đánh trận cả một đời, cũng đến lúc nên nghỉ ngơi rồi. Đi đi! Đến nơi mẫu hậu con từng sống, tự mình cảm nhận lấy. Chờ ngày con trở về, ông cháu ta không say không về!”

Trên đường đi, ta tính toán một chuyến trở về Hoài Liễu thôn, đón Tố Vân theo cùng.

Ta cũng muốn mang hài cốt của A Nương đi.

A Nương chưa từng thích Hoài Liễu thôn, vậy thì không bằng để người đi theo ta, vĩnh viễn không phải ở lại nơi ấy nữa.

Khi ngang qua phủ Thượng thư, ta thấy phía trước phủ có một đám đông đang vây quanh.

Ta định ghé mắt nhìn một chút, nhưng bất ngờ trông thấy Tố Vân bị trói gô lại như súc vật, bị mụ bà môi giới nhìn ngó kiểm tra từng chút một. Ta lập tức vén màn xe, nhảy xuống không chút do dự.

“Ê này!”

Phế Huyền Triệt đưa tay muốn kéo ta lại, nhưng bắt hụt, chỉ đành bất đắc dĩ xuống xe theo.

Ngay lúc đó, ta nghe thấy giọng Thẩm Tu Trúc đang nịnh bợ giới thiệu muội muội mình với Công bộ Thượng thư.

“Tiểu muội của tiểu nhân đang độ tuổi dậy thì, dung mạo kiều diễm, hiền thục ôn nhu.”

Thẩm Tu Trúc nở nụ cười gian xảo, thấp giọng nói tiếp:

“Đại nhân nể mặt tiểu nhân một chút, cũng để tiểu muội có cơ hội được hầu hạ ngài chu đáo.”

Hắn muốn bán Tố Vân làm thiếp cho Công bộ Thượng thư?!

Công bộ Thượng thư tuổi đã gần năm mươi, bụng phệ, ánh mắt lờ đờ nhưng lại vô cùng háo sắc.

Số thiếp thất bị ông ta rước vào phủ không biết bao nhiêu, kẻ nào may mắn thì sống sót, kẻ nào không vừa ý thì bị ném ra ngoài như rác rưởi.

Thẩm Tu Trúc lại dám đem muội muội ruột của mình bán cho một tên cầm thú như vậy?!

Lửa giận bốc lên ngùn ngụt trong lòng, ta không kìm được mà lao thẳng về phía hắn. Nắm lấy cổ áo hắn, một quyền thẳng tắp nện xuống.

Bốp!

Thân thể hắn ngã bật về sau, đầu đập mạnh xuống bậc thềm, răng cửa văng ra một chiếc, máu tươi bắn tung tóe lên nền đất.

34.

Cơn giận trong ta vẫn chưa hạ, ta lại hung hăng giáng thêm hai quyền nữa vào mặt hắn.

Đám thị vệ bên cạnh lúc này mới phản ứng, lao đến kéo ta ra, nhưng ta vẫn không chịu buông tay, một tay túm chặt tóc Thẩm Tu Trúc, dùng hết sức đập đầu hắn xuống nền đất cứng.

Ngay khi thị vệ gỡ được ta ra, ta liếc nhìn về phía Phế Huyền Triệt. Hắn nhướng mày, khóe môi hơi nhếch lên, như đang hỏi: 

“Hả giận chưa?”

Ta lập tức đưa mắt ra hiệu về phía Tố Vân.

Cứu người trước đã.

Phế Huyền Triệt chỉ phất tay một cái, Ảnh Thất liền nhanh như chớp xuất hiện trước mặt ta, chỉ hai chiêu đã hất văng đám thị vệ. Rồi hắn chợt xoay người, dùng thế bắt giữ bẻ ngược tay ta ra sau.

?

Hắn ghét bỏ ta làm hắn mất mặt sao?!

Ta trợn mắt trừng trừng nhìn Phế Huyền Triệt đang chậm rãi bước đến, dáng vẻ nhàn nhã vô cùng.

“Bản vương thu nuôi một con ác khuyển, để chư vị chê cười rồi.”

Hắn lấy từ trong tay áo ra một túi bạc, hờ hững ném về phía Công bộ Thượng thư.

“Người này cùng ác khuyển nhà ta là cố nhân, nay bản vương mua về để hai kẻ bầu bạn với nhau. Không biết Thượng thư đại nhân có thể nể tình mà nhượng lại chứ?”

Phế Huyền Triệt danh tiếng vốn khét tiếng trong kinh thành, dù Công bộ Thượng thư có hư hỏng đến đâu, cũng biết rõ mình không thể chọc vào Lục hoàng tử.

Lão ta vội vàng cười gượng, hai tay dâng túi bạc trở lại:

“Điện hạ đừng nói vậy, lão phu nào dám?”

Phế Huyền Triệt thản nhiên thu lại bạc, lúc này Ảnh Thất mới chịu buông ta ra, nhanh chóng cởi trói cho Tố Vân, rồi lấy áo khoác bọc nàng lại, bế lên xe ngựa.

Thẩm Tu Trúc gian nan chống tay bò dậy, cả gương mặt bê bết máu, hung tợn trừng mắt nhìn ta.

Phế Huyền Triệt hờ hững liếc sang hắn, bỗng khẽ cười:

“Vậy thì, số bạc này, chi bằng để công tử cầm lấy mà chữa thương đi?”

Nói rồi, hắn vung tay ném mạnh túi bạc về phía Thẩm Tu Trúc.

“Bốp!”

Túi bạc rơi xuống, đập thẳng vào sống mũi hắn.

Thẩm Tu Trúc vừa mới lau sạch máu ở khóe miệng, lại bị đập đến mức máu mũi túa ra, bộ dạng càng thêm thảm hại. Không đợi hắn kịp phản ứng, Phế Huyền Triệt đã túm lấy cổ áo ta, kéo thẳng lên xe ngựa.

Ta ôm chặt Tố Vân, lo lắng hỏi:

“Tố Vân, muội không sao chứ?”

Nàng vẫn còn hoảng loạn, cả người run rẩy trong lòng ta, đến nửa lời cũng chẳng thốt nên.

Phế Huyền Triệt nghiêng đầu nhìn ta, hỏi:

“Tố Vân đã cứu được rồi, trời còn sớm, chi bằng quay lại thôn xem mẹ nàng thế nào?”

Ta vốn cũng có ý đó.

35.

Xe ngựa của Phế Huyền Triệt vừa đến cổng thôn, lập tức có một đám đông xúm lại vây quanh.

Bọn họ thấy ta bước xuống từ cỗ xe tinh xảo, ai nấy đều trừng lớn mắt, ánh nhìn vừa kinh ngạc vừa tham lam.

Ta không buồn để ý, chỉ kéo theo Tố Vân, nhanh chóng đi thẳng về phía ngọn núi sau thôn.

Vừa đứng trước phần mộ của A Nương, phụ thân ta đã lao tới, giơ tay định giáng xuống một cái tát.

“Con tiện nhân này! Đã kết âm hôn, sao còn sống nhăn răng hả?! Ngươi muốn hại phủ hoàng tử đến giết ta sao?!”

Ảnh Thất vung tay, dễ dàng chộp lấy cổ tay hắn, chỉ dùng một chút sức đã ném bay hắn ra xa ba trượng.

Phế Huyền Triệt thản nhiên rút ra một hỏa tín, nhẹ nhàng thổi khẽ, rồi thắp mấy cây nến cắm xuống trước phần mộ A Nương.

Phụ thân ta nổi trận lôi đình, lớn tiếng chất vấn:

“Ngươi là ai?”

Phế Huyền Triệt nhàn nhạt đáp:

“Bản vương chính là người đã cùng Tiểu Mãn kết âm hôn.”

Phụ thân ta lập tức nheo mắt, ánh mắt gian xảo xoay chuyển, lén lút kéo ta sang một bên, hai mắt sáng rực như sói đói.

“Nha đầu, ngươi đã bò lên giường của Lục hoàng tử sao? Ta biết ngay mà, ngươi có tiền đồ lắm!”

Hắn vươn tay mò mẫm khắp người ta, giọng điệu đầy tham lam:

“Hiện tại chắc ngươi có không ít bạc rồi chứ? Mau đưa cho ta, ta giữ hộ cho ngươi.”

Ta rút mạnh tay về, lạnh lùng đáp:

“Ta với Lục hoàng tử không có liên quan gì cả, cũng không có bạc. Hôm nay ta đến đây là để mang hài cốt của A Nương đi.”

Nghe thấy ta không có bạc, sắc mặt hắn lập tức đổi ngay, vội vã lao đến chắn trước phần mộ, giận dữ quát lớn:

“Không có tiền mà cũng đòi đào mộ?”

Hắn liếc nhìn Phế Huyền Triệt, thấy hắn vẫn giữ bộ dáng thản nhiên, bèn cắn răng, mạnh dạn hét lên:

“Nói cho ngươi hay, muốn đào mộ thì phải đưa cho mỗi người trong thôn mười lạng bạc… không, năm mươi lạng! Ngươi chẳng phải đã dựa vào hoàng tử rồi sao? Chắc chắn có bạc! Bằng không, mộ của ả tiện nhân này dù có mục rữa cũng phải rữa trong thôn chúng ta!”

Những dân làng tham lam xung quanh lập tức sáng rực mắt, như thể đang cổ vũ phụ thân ta là anh hùng.

Mẫu thân của Tố Vân lúc này cũng lấy hết can đảm, lớn tiếng nói:

“Tố Vân, chẳng phải ngươi đã vào phủ Thượng thư làm thiếp rồi sao?”

Tố Vân sợ hãi run lên bần bật, nước mắt lại không ngừng rơi xuống.

Mẫu thân nàng lập tức mắng xối xả:

“Khóc khóc khóc! Đồ vô dụng! Chẳng lẽ không được Thượng thư đại nhân để mắt tới?”

Rồi quay sang ta, giọng điệu tham lam không che giấu:

“Tiểu Mãn, ta nói cho ngươi biết, Tố Vân là ta vất vả nuôi lớn! Nếu ngươi muốn dẫn nó đi, phải đưa cho ta thêm năm mươi lạng bạc nữa!”

Ta nhìn đám ký sinh này, không kìm được mà bật cười lạnh lẽo.

Bọn chúng chưa từng thấy qua nhân vật lớn nào, đến tận bây giờ vẫn không nhận ra rằng, những người trước mặt chúng, không phải kẻ mà chúng có thể chọc vào.

36.

Phế Huyền Triệt chỉ khẽ liếc mắt ra hiệu cho Ảnh Thất. Chỉ trong chớp mắt, hắn đã tung ra mấy chiêu gọn ghẽ, ép tất cả dân làng xuống đất trong tư thế quỳ rạp.

“Thấy Lục hoàng tử, vì sao không quỳ?”

Những kẻ vừa rồi còn huênh hoang, giờ đây đau đớn đến mặt mày vặn vẹo, lúc này mới nhận ra sự đáng sợ của Phế Huyền Triệt, run rẩy không dám hé nửa lời.

Ta quỳ xuống dập đầu ba cái trước mộ A Nương, châm nén hương tưởng niệm. Không ngờ Phế Huyền Triệt cũng lặng lẽ quỳ xuống bên cạnh ta, trang trọng cúi đầu bái lạy trước phần mộ.

Ta nắm chặt cây xẻng, bắt đầu đào đất.

Mộ của A Nương rất nông, chỉ mất nửa canh giờ đã nhìn thấy bộ hài cốt gầy gò, nhỏ bé của người.

Tố Vân nhóm lửa, Ảnh Thất dựng một giàn hỏa táng đơn giản. Ta cẩn thận nhấc bộ hài cốt của A Nương lên, đặt lên giàn hỏa, rồi châm lửa. Ngọn lửa bùng lên dữ dội, cháy rực suốt một canh giờ, cho đến khi chỉ còn lại tro tàn.

Ta nâng chiếc hũ, từng chút từng chút một, thu lại toàn bộ tro cốt.

A Nương, người cuối cùng cũng thoát khỏi ngôi làng này. Từ nay về sau, nữ nhi đi đâu, người sẽ theo đó.

“Ồ! Ở đây thật náo nhiệt!”

Một giọng nói quen thuộc đầy vẻ trào phúng vang lên.

Nhị hoàng tử Phế Huyền Tranh cùng Thẩm Tu Trúc—khuôn mặt còn sưng vù chưa tan—ung dung bước tới.