Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Cổ Đại MÈO CON CỦA BẠO CHÚA Chương 7 MÈO CON CỦA BẠO CHÚA

Chương 7 MÈO CON CỦA BẠO CHÚA

4:53 chiều – 05/12/2024

15

Lâm gia, chính là nhà của tên phản diện có dung mạo giống phụ thân ta.

Vì hiếu kỳ, ta tất nhiên dfi theo Cố Lễ đến xem náo nhiệt.

“Phụ thân, người hồ đồ rồi!”

Vừa đến thiên lao, một giọng nói quen thuộc đầy giận dữ vang lên: “Sao người lại không phân biệt rõ gian thần! Người chẳng phải biết rõ rằng, tên Lâm Phong kia vốn chẳng phải hạng tốt đẹp gì. Sao người lại dễ dàng nghe theo lời hắn như vậy, phụ thân!”

“Phụ thân?”

Nam tử áo trắng đang đứng trước cửa lao khựng lại, sau đó quay đầu lại.

“Miểu Miểu???”

Nam tử áo trắng, cũng chính là phụ thân ta, kinh ngạc trợn to mắt: “Con đã hóa thành người…”

Ông còn chưa nói hết câu, vừa nhìn thấy Cố Lễ liền cứng đờ.

“Cố Lễ, chuyện này là phụ thân ta sai, nhưng ngươi cũng không thể ép buộc nữ nhi của ta!”

Phụ thân ta lách người ra trước, kéo ta ra phía sau mình, đầy cảnh giác nhìn Cố Lễ.

Ta bối rối đứng ở giữa, trừng mắt nhìn vị lão giả sau song sắt, lão giả cũng ngơ ngác nhìn lại ta.

“Cháu ngoan… cháu ngoan?”

Lão giả lệ rơi đầy mặt, vươn tay định chạm vào ta.

“Còn là cháu ngoan của ta?”

Ta cũng không biết mình có phải cháu ngoan của ông hay không. Nhưng nghe những gì phụ thân ta nói thì hình như, có lẽ, khả năng là đúng?

“Nương nương!”

Tiểu Thuận Tử, vì chân ngắn nên không đuổi kịp Cố Lễ, giờ mới thở hồng hộc chạy tới. Vừa nhìn thấy ta bị phụ thân “khống chế,” mặt hắn tái xanh.

“Nhị công tử Lâm gia, có gì cứ từ từ nói! Tuyệt đối đừng sai lại càng sai!”

“Nương nương?”

Phụ thân ta trừng mắt đầy kinh ngạc, nghiến răng nghiến lợi, quát lớn lên với Cố Lễ: “Cố Lễ chết tiệt!!! Nhị tử của ta năm nay mới mười bốn, ngươi tên khốn kiếp này!!! Ta xem ngươi là huynh đệ, ngươi lại muốn làm bán tử của ta???”

Huynh đệ?

Phụ thân ta quen có biết Cố Lễ từ trước sao?

Ta dụi tai, vươn một vuốt đè phụ thân ta xuống đất: “Người có phải nên giải thích một chút không? Hửm? Lâm nhị công tử?”

Trước đây ta vẫn luôn nghĩ phụ thân mình tên là Cẩu Đản (Trứng Chó).

Trời đất ơi, làm cha con mười bốn năm, giờ ta mới biết hóa ra tên thật của người là Lâm Trì.

Thật không uổng công lắm mưu nhiều kế, đúng là… Cẩu Đản có bản lĩnh.

Bảo sao suốt cả triều đình văn võ, không một ai họ Cẩu!

Khi xưa vì không muốn mang họ Cẩu theo phụ thân, ta đã sống chết muốn theo họ mẫu thân, họ Giang.

“Khụ, cái đó… phụ thân chẳng qua là có tiểu danh là Cẩu Đản thôi. Mẫu thân con gọi tiểu danh là để thân thiết hơn.”

Phụ thân ta cười gượng, trên mặt còn ba vết xước đỏ ta vừa cào.

“Mẫu thân con đâu?”

“Mẫu thân con đang ở ngoại thành, dưỡng thai.”

“???”

Dưỡng thai???

Chuyện lớn thế này mà còn giấu ta?

Thấy sắc mặt ta thay đổi, phụ thân lập tức hoảng hốt giải thích: “Mới, mới có thôi! Rời khỏi nhà rồi mới phát hiện.”

Nhìn sắc mặt ta vẫn không chút cải thiện, phụ thân nhỏ giọng thú nhận tất cả: “Gần đây độc tố còn sót lại trong người phụ thân vừa mới được thanh trừ hoàn toàn. Ta muốn về gặp tổ phụ con. Nhưng Lâm Phong năm xưa hạ độc ta để chiếm đoạt tước vị gia tộc, ta nhất định phải âm thầm giải quyết hắn trước khi đưa con về nhận tổ quy tông.”

Phụ thân nói xong còn không quên tâng bốc: “Miểu Miểu của ta dáng dấp còn như thế này, giống mẫu thân con, thật xinh đẹp!”

Nói đoạn, ông trừng mắt lườm Cố Lễ.

Cố Lễ chớp mắt đầy vô tội.

“Lâm Phong hạ độc con?”

Tổ phụ ta từ lời phụ thân mới biết, năm xưa là mẫu thân ta cứu phụ thân nên người mới có thể sống sót.

Nghe hung thủ lại chính là cháu ruột của mình, tổ phụ lệ rơi đầy mặt.

“Ta thật hồ đồ! Còn tưởng, còn tưởng là bệ hạ… ta đúng là chết không đáng tiếc mà!”

Năm xưa phụ thân ta trúng kịch độc, không thể rời ngọn núi linh khí dồi dào, mười mấy năm qua không thể gặp lại phụ thân mình, trong lòng chắc chắn rất áy náy.

Ông nhẹ nhàng ho hai tiếng, nhìn về phía Cố Lễ: “… Huynh đệ, vừa rồi hung hăng với ngươi là ta sai. Nhưng mà này… chúng ta thương lượng chút được không? Ta chỉ cần mạng Lâm Phong, ngươi cứ coi hắn là một lão già hồ đồ… được không?”

Cố Lễ xoa cằm, trầm ngâm.

Ta kéo nhẹ tay áo hắn, mắt tròn xoe nhìn hắn đầy mong chờ.

Ý cười trong mắt Cố Lễ lập tức lan ra.

“Có thể, cũng không phải không được.”

Hắn khẽ gật đầu.

“Nhưng ngươi phải giao Miểu Miểu cho trẫm.”

Phụ thân ta mừng rỡ: “Được được, đừng nói là Miểu Miểu, ngay cả ngươi muốn những thứ khác…”

Câu nói của phụ thân lập tức khựng lại.

“Ngươi nói gì? Miểu Miểu?”

Phụ thân gầm lên: “Cố Lễ! Ngươi có thể làm người một chút không!!!”

16

Thay phụ thân quyết định, ta chủ động ở lại.

“Nữ nhi à, con đâu cần phải ủy khuất bản thân như vậy!”

Phụ thân ta rơi nước mắt, nghẹn ngào nói: “Cùng lắm thì chúng ta cứu tổ phụ con ra, rồi cả nhà trực tiếp trốn về nhà thôi!”

Ta lắc đầu từ chối. 

“Dẫu mẫu thân đã cho người một nửa nội đan, người có thể dùng pháp thuật, nhưng cái pháp thuật ba chân mèo cào của người, cũng không mạnh hơn ta là bao.”

Phụ thân ta nghẹn họng.

“Miểu Miểu, con thật sự…”

“Thật sự, thật sự, là con tự nguyện.”

Ta hờ hững phẩy tay: “Thức ăn trong Ngự thiện phòng ngon hơn người làm. Con định ở lại ăn chừng hai trăm năm, đến khi chán rồi mới quay về.”

Phụ thân: “…”

Chắc ông nhớ tới khẩu phần ăn của ta, lại thêm giờ trong nhà còn có thêm một đứa bé phải nuôi, nên cuối cùng đành miễn cưỡng đồng ý.

“Được rồi. Nhưng nếu hắn ức hiếp con, con cứ nói với phụ thân! Phụ thân sẽ đánh hắn!”

Ông vỗ vai ta, sau đó phất tay: “Thôi, ta đi tìm Mật Mật đây!”

Mật Mật, chính là mẫu thân ta, Giang Mật Mật.

Phụ thân ta một ngày cũng không rời xa được mẫu thân, suốt ngày bám dính lấy bà trước mặt ta.

Ông vừa đi khỏi, Cố Lễ đã xuất hiện, nếu như là ngày trước khi ta còn là mèo, hắn thường nhấc ta bổng lên, đặt lên đùi mình.

Nhưng giờ ta đã là người.

Thật sự có chút không thoải mái.

Ta khẽ động đậy.

Cố Lễ khẽ rên một tiếng, ấn tay giữ eo ta: “Đừng động.”

“?”

“Giờ ngươi là của trẫm, biết chưa?”

Cố Lễ cười, đưa tay gãi cằm ta.

“…”

Ta không đáp, hắn tưởng ta giận, luống cuống ôm chặt lấy ta: “Trẫm không coi ngươi là một món đồ, ngươi đương nhiên là của chính mình. Chỉ là… chỉ là trẫm sợ ngươi sẽ rời đi…”

Hắn đã biết lý do ta xuống phàm thế là để tìm phụ mẫu.

Giờ ta đã tìm được phụ mẫu, ta cũng không còn lý do ở lại đây nữa.

Ánh mắt Cố Lễ nhìn ta mang theo chút căng thẳng, cánh tay vô thức siết lại.

Ta hơi nhíu mày vì khó chịu, hắn lập tức nới lỏng tay.

“Ngươi muốn rời đi sao, Miểu Miểu?”

Ta nghiêng đầu suy nghĩ.

Rời đi ư? Đi đâu, về nhà sao?

Nhưng ta không muốn nhìn thấy hai người họ suốt ngày quấn quýt nữa, ngày nào cũng thấy, làm ta chói mắt vô cùng.

So với điều đó, ở hoàng cung này có người giúp ta gãi ngứa, có ngự thiện làm khô cá, lại còn có cung nhân hầu hạ, đúng là không thể thoải mái hơn.

Ta ở đây cảm thấy rất tốt.”

Ta kéo một miếng thịt khô được chế biến đặc biệt mới mang tới, vừa nhai vừa nói: “Đợi ngươi có phi tần rồi, ta sẽ rời đi.”

“Tại sao Trẫm có phi tần thì ngươi phải đi?”

Đôi mắt Cố Lễ ánh lên chút mong chờ.

“Ừm, dù ta là mèo, nhưng cũng là một tiểu mỹ miêu. Ngươi mà có hoàng hậu hay phi tần…”

Ta khẽ nhíu mày, cảm thấy có gì đó không đúng, hơi ngơ ngác: “Chúng ta cả ba người mà cùng sống chung, thì kỳ quái lắm.”