Kỳ quái chỗ nào?
Ta nghĩ mãi vẫn không hiểu ra.
“Đúng rồi, chẳng phải ta nên biến lại thành mèo sao.”
Không ngờ Cố Lễ lại thích mèo đến vậy. Vừa nói ta vừa định biến hình, nhưng bị Cố Lễ nắm lấy cổ tay.
Ánh mắt hắn sâu thẳm, mang một thứ gì đó ta không thể hiểu: “Không cần biến.”
“Hả?”
“Không cần biến. Cứ như vậy là tốt rồi.”
Ta nghi hoặc.
Ánh mắt Cố Lễ nhìn ta… sao giống như muốn ăn thịt ta thế này?
Nhưng khi nhìn kỹ, lại chẳng có sát khí.
Kỳ lạ thật.
17
Cố Lễ càng ngày càng dung túng cho ta, khiến dần dần có người lén gọi ta là yêu nữ.
Còn nói rằng ta suốt ngày bám lấy Cố Lễ, quyến rũ quân vương, không cho hắn nạp phi.
Phi!
Ta đâu phải là A Tô, kỹ năng quyến rũ là thiên phú của tộc hồ ly bọn họ chứ!
Chuyện gì cũng đổ lên đầu ta…
Như vậy mà nói là ta không cho hắn nạp phi sao?
Rõ ràng là tự Cố Lễ kén cá chọn canh, người này không ưng, người kia cũng chẳng thích.
Cầm tranh của đám tú nữ nhìn tới nhìn lui nửa ngày cũng không chọn được ai, lại còn chê bai: “Không bằng một phần mười của Miểu Miểu.”
Có thể bằng mới là lạ.
Giống ta, một mỹ miêu đáng yêu như vậy, trên đời có mấy ai đâu!
Đêm đó, ta liền chỉ huy đám mèo trong cung, vốn đã bị ta thu phục thành tiểu đệ, nhảy nhót ba đêm liên tục trên mái nhà các đại thần đã nói xấu ta.
Đám đại thần mất ngủ, mắt thâm đen xì như gấu trúc, tinh thần kiệt quệ, không còn hơi sức mà nói xấu ta nữa.
Sau này Cố Lễ biết chuyện, không rõ hắn đã nói gì với các đại thần, mà chẳng những không ai dám mắng ta, ngay cả khuyên Cố Lễ lập hậu, nạp phi cũng không còn.
Họ chỉ có thể trông chờ vào bản thân hắn, hy vọng hắn tự giác mà lập thê tử.
Nhưng hậu cung của Cố Lễ vẫn luôn yên ắng như gà.
Cho đến hai năm sau, ta bị hắn dụ dỗ, cưỡng ép, trở thành hoàng hậu của hắn.
Hắn lừa ta rằng danh tiếng của hắn tệ quá, chẳng ai dám gả nữ nhi của họ cho hắn, đời này e rằng sẽ không lấy được vợ.
“Trước đây không phải có rất nhiều tú nữ để ngươi chọn sao?” Ta thắc mắc.
Cố Lễ buồn bã nói: “Bọn họ đâu có đẹp.”
Cũng phải.
Đâu ai sánh được bằng một phần mười của ta.
Ta thương hại nhìn hắn, xoa đầu an ủi, cùng hắn uống vài chén rượu nhỏ để vơi nỗi u sầu.
Thật đáng thương.
Nhưng mà rượu trong cung này lại có vị rất ngon, ngọt lịm, không cay, ta không kiềm được mà uống thêm hai chén.
Rồi sau đó…
Khi tỉnh dậy, ta và hắn đã nằm trong chăn, áo quần xộc xệch.
Hắn nhất quyết nói rằng phải chịu trách nhiệm với ta, lập tức ra lệnh chuẩn bị mọi thứ cho đại hôn.
Tốc độ và sự thành thục của hắn khiến ta nghi ngờ hắn đã tính toán từ trước, nhưng tiếc là không có bằng chứng.
Đến tận đêm tân hôn, ta mới nhận ra kỳ thực đêm đó chúng ta chẳng làm gì cả.
Nhưng tất cả đã muộn.
Những chuyện nên làm, không nên làm trong đêm động phòng hoa chúc, hắn đều làm cả!
Ta tức giận cắn mạnh vào vai hắn: “Phàm nhân! Ngươi có phải cố ý không!”
Cố Lễ vừa cười trầm thấp, vừa mạnh mẽ tiếp tục động tác, thản nhiên thừa nhận.
“Nếu không như vậy, mèo cưng ngốc nghếch của trẫm làm sao mà trẫm thành thân với nàng được.”
“…”
“Mèo cưng ư? Ha ha! Ta chẳng qua chỉ là kẻ thế thân thôi!”
Cố Lễ kinh ngạc:
“Miểu Miểu, nàng đang ghen sao?”
“Ngươi nói bậy!”
Cố Lễ ngừng cười, chẳng nói thêm câu nào, chỉ vùi đầu vào “chính sự.”
Lời ta nói bị hắn làm cho rối loạn, đứt quãng, rất nhanh bị kéo chìm vào cơn sóng triều cuồng nhiệt.
Đến khi trời tờ mờ sáng, hắn mới thỏa mãn ôm lấy ta.
Ta đã kiệt sức.
Cố Lễ hôn lên trán ta, dịu dàng nói: “Nàng không phải kẻ thế thân.”
“Nàng là Miểu Miểu độc nhất vô nhị của trẫm.”
Ta phải xem thử, con mèo giống ta đó rốt cuộc trông thế nào!
Cố Lễ cười đến không ngừng, nói rằng năm xưa con mèo đó đã cứu hắn, hắn chỉ vì báo ân nên mới cho nó ăn.
Ta không tin.
Nếu thật sự không có gì, tại sao mãi đến giờ mới thú nhận với ta!
Cố Lễ cười không ngừng: “Chủ yếu là trẫm cũng không ngờ, mèo cưng của trẫm lại ăn giấm chua đến mức này, âm thầm ăn suốt hai năm không nói lời nào.”
Đến khi ta tức giận tặng hắn một trận “mèo quyền” gia truyền, hắn mới nén cười, dùng kỹ thuật hội họa tuyệt vời của mình phác họa lại hình dáng con mèo trong ký ức.
“???”
Đây chẳng phải là mẫu thân ta sao?
Ta là một bạo quân.
Ta lớn lên trong lãnh cung, bị mọi người căm ghét. Trừ, con mèo yêu lạnh lùng, có đôi mắt yến uyên xanh trắng.
Năm chín tuổi, nàng đã cứu ta.
Mười năm sau, ta gặp một con mèo nhỏ, giống hệt nàng.
Loài mèo này có vẻ cực kỳ hiếm, nhiều năm qua ta chỉ gặp hai con như vậy.
Ta không biết con mèo nhỏ này có phải cũng là yêu tinh hay không.
Ban đầu giữ nó lại, chỉ là nghĩ nó có lẽ là đồng tộc với con mèo yêu kia.
Mèo yêu từng cứu ta, ta phải báo ân.
Nhưng không ngờ, con vật nhỏ này lại cực kỳ quấn người, không rời khỏi ta nửa bước. Thậm chí ban đêm còn ngoan ngoãn ngồi cạnh gối đầu của ta, ngây thơ nhưng cũng rất hung dữ, một vuốt đập chết con chuột leo lên long sàng.
Đêm đó, ta hiếm khi có được một giấc mơ ngọt ngào.
Trong mơ, con mèo trắng mềm mại làm nũng với ta, trái tim đã cứng cỏi bao năm, nay lại mềm mại chưa từng thấy, như muốn tan chảy.
Con vật nhỏ này hiểu tiếng người, ta từng nghi ngờ nó cũng là một tiểu yêu tinh.
Nhưng nó ăn một lúc năm miếng khô cá, liếm lông xong thì ngã lăn xuống giường, còn thích nhảy nhót phá phách khắp nơi.
Làm sao có yêu tinh nào ngốc như vậy được chứ.
Nó không phải yêu tinh. Nhưng ta lại mong, giá mà nó là yêu tinh thì tốt biết bao. Như vậy nó có thể vĩnh viễn bên ta, cùng ta vượt qua những năm tháng cô đơn và vô vị này.
Tên Thái tử bị phế truất kia thật ngu xuẩn, kế hoạch của hắn, ta đã sớm đoán được. Do đó, khi hắn đoạt cung, ta không hề hoảng sợ.
Nhưng để dụ hắn mắc bẫy, ta buộc phải mạo hiểm, hộ vệ không nhiều.
Mao Đoàn Nhi ở bên ta, ta không chắc chắn bảo vệ được nó.
Ta chỉ còn cách để nó rời đi.
Nhưng không ngờ, Mao Đoàn Nhi thực sự là một yêu tinh.
Một tiểu miêu yêu, đôi mắt đẹp thuần khiết, trong sạch hơn bất cứ thứ gì trên thế gian.
Nàng nói nàng tên là Miểu Miểu, nghiêng đầu nghiêm túc nhìn ta, tim ta như lỡ nhịp.
Ta cũng không biết mình đã động lòng từ khi nào, Miểu Miểu như mọc rễ trong tim ta, nhìn thế nào cũng thấy yêu thích.
May mắn thay, cuối cùng ta cũng được toại nguyện. Đêm tân hôn, nàng chia nửa viên nội đan của mình cho ta.
“Ngươi phải ở bên ta thật lâu, thật lâu.”
Hóa ra điều ta từng mơ ước, nàng cũng kỳ vọng như vậy.
Ta ôm chặt lấy nàng.
Sẽ mà.
Không chỉ đời này, đời sau, đời sau nữa, ta cũng sẽ ở bên Mao Đoàn Nhi của ta.
End