Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Cổ Đại MÈO CON CỦA BẠO CHÚA Chương 6 MÈO CON CỦA BẠO CHÚA

Chương 6 MÈO CON CỦA BẠO CHÚA

4:52 chiều – 05/12/2024

Cố Lễ khẽ rên lên một tiếng.

Nước mắt ta lập tức tuôn trào.

“Mèo cũng biết khóc à?”

Cố Lễ thở dốc, giọng yếu đi nhưng vẫn cố nói đùa: “Khóc cái gì, trẫm chưa chết được.”

Cố Lễ dường như đã có sự chuẩn bị trước.

Những kẻ phản bội hắn trong Ngự Lâm Quân chỉ là một bộ phận nhỏ. Một phần khác nhanh chóng lao đến tiếp viện, cùng ám vệ của hắn đối đầu với đám phản quân.

Nhưng những ám vệ bảo vệ hắn đều bị cuốn vào trận chiến, giờ đây hắn chỉ có một mình, còn bị thương. Máu nhuộm đỏ cả nửa người hắn. Nhìn đám truy binh phía sau ngày càng gần, Cố Lễ nghiến răng nói: “Mao Đoàn Nhi… ngươi mau chạy đi.”

“Thông minh một chút, tìm nơi nào không có người mà trốn…”

Vừa rồi không phải hắn bảo ta ngoan ngoãn đừng chạy lung tung sao? Giờ lại bảo ta chạy đi?

Ta tức đến mức cắn hắn một cái, nhưng cũng không nỡ cắn mạnh. 

Suy cho cùng, nếu không vì ta, hắn cũng đã chẳng bị thương.

Vừa hút tử khí đế vương của hắn để hồi phục, ta vừa dùng pháp thuật kéo chân đám truy binh. Thậm chí còn bày tạm một trận pháp “quỷ đả tường” đơn giản, nhốt chúng lại.

Rất nhanh, đã không còn nghe thấy tiếng đuổi theo phía sau nữa.

“Ngươi đi mau đi.”

Cố Lễ đã kiệt sức, tựa vào một con hẻm nhỏ thở dốc khó khăn: “Trẫm không chắc có thể bảo vệ ngươi chu toàn, tình hình quá nguy hiểm. Trẫm biết ngươi muốn rời khỏi hoàng cung, muốn đi thì nhân lúc hãy đi đi. Một lát nữa phản quân đuổi tới, ngươi muốn đi cũng không kịp.”

“Lắm lời quá! Xem ra vết thương cũng chẳng nặng lắm đâu!” Ta tức giận đáp.

Cố Lễ mở to mắt nhìn ta, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

Ta cắn lấy tay áo hắn, âm thầm dùng pháp lực cố sức kéo hắn vào một cung điện gần đó.

Ta nhận ra nơi này chính là cung điện bỏ hoang mà hôm qua ta đã vào trú mưa và vô tình nghe được âm mưu của đám phản quân!

Gọi là “lửa cháy dưới đèn” không phải vô lý.

Trốn ở đây, có lẽ đủ kín đáo!

Ta nhanh chóng vừa dùng pháp thuật xóa sạch vết máu trên mặt đất, vừa kéo Cố Lễ vào trong.

Kết quả là, ta lỡ dùng sức quá mạnh.

“Phụt!”

Một luồng sáng trắng lóe lên, ta ngồi bệt xuống đất, ngẩn ngơ nhìn năm ngón tay thon dài, trắng trẻo trước mắt mình.

“???”

Ta hóa thành hình người rồi sao?!

“Mao… Mao Đoàn Nhi…”

Cố Lễ kinh ngạc nhìn ta, vành tai đỏ bừng, dường như muốn nói điều gì đó.

Ta lập tức nhấc hắn lên vai, nhanh chóng chạy vào cung điện bỏ hoang kia, chạy thẳng tới giếng cạn ở hậu viện mà ta đã nhớ rất rõ, rồi mang theo Cố Lễ nhảy xuống dưới.

“Ta tên là Miểu Miểu, Giang Miểu Miểu!”

Ta niệm một đạo Ẩn Hình Quyết, phong kín miệng giếng.

“Còn dám gọi ta là Mao Đoàn Nhi, cẩn thận ta cào ngươi!”

Cái giếng này không quá nhỏ, đủ để hai người trưởng thành đứng trong đó, nhưng cũng không hẳn là lớn, chỉ vừa vặn đến mức hai người phải đứng sát lại gần nhau, không có khoảng trống nào.

Cánh tay của Cố Lễ đặt sau lưng ta, cả người ta, à không, cả con mèo, à quên, cả ta trong hình dáng con người, tựa như đang nép vào lòng hắn.

Toàn thân Cố Lễ cứng đờ, khuôn mặt đỏ bừng, ngượng ngùng ho khẽ: “Khụ, được, nhưng Miểu Miểu… ngươi không mặc y phục.”

Hắn vừa nói vừa nhanh chóng cởi áo choàng ngoài của hắn, khoác lên người ta.

Ta: “…”

Dẫu sao đây cũng là lần đầu ta làm người, chỉ là chưa quen mà thôi.

13

Bọn phản quân có chết cũng không nghĩ ra rằng ta và Cố Lễ lại trốn trong chính sào huyệt mà chúng tập hợp lại để mưu đồ phản loạn.

Huống hồ mọi dấu vết đã bị ta xóa sạch, chúng làm sao tìm thấy được?

Ta cùng Cố Lễ trốn trong giếng cạn, đợi đến khi trời hừng sáng, ta mới hóa lại thành mèo, nhẹ nhàng chu du trong hoàng cung. Sau khi xác nhận toàn bộ phản quân đã bị bắt giữ, ta mới quay về giếng cạn.

Mũi tên trên vai Cố Lễ đã được ta rút ra, vết thương cũng được sơ cứu qua loa. Nhưng có vẻ vết thương đã bị nhiễm trùng, tối qua Cố Lễ phát sốt cao, cả người chìm vào cơn mê man.

Hiện tại, nhờ pháp thuật của ta, hắn đã hạ sốt, nhưng vẫn chưa tỉnh lại.
Ta chỉ còn cách tìm đến Tiểu Thuận Tử, ngoạm lấy ống quần hắn, dẫn hắn đến miệng giếng đã được gỡ bỏ pháp thuật che giấu, để hắn đưa Cố Lễ trở về.

Còn ta.

Giờ đây mọi việc đã xong, lại thêm việc bị Cố Lễ phát hiện thân phận yêu tinh, lần này ta thực sự phải rời đi rồi.

Nhưng không ngờ, đám ám vệ của Cố Lễ lại canh chừng ta quá chặt chẽ.

Pháp lực của ta đã cạn kiệt do dùng hết vào việc che giấu Cố Lễ, hóa hình và chữa trị cho hắn, giờ thật sự không còn chút pháp thuật nào.

Không có pháp thuật, ta không thể sử dụng Ẩn Hình Quyết.

Không có Ẩn Hình Quyết, ta không thể lẩn trốn khỏi sự giám sát của những ám vệ võ công cao cường kia.

Ta lo lắng đến mức nhảy dựng lên tại chỗ. Cuối cùng, không còn cách nào khác, đành phải quay về, ngồi xổm bên gối của Cố Lễ mà hấp thụ tử khí đế vương của hắn.

Để tử khí đế vương chuyển hóa thành pháp thuật cần có thời gian. 

Khi nó còn chưa kịp hoàn toàn chuyển hóa.

Cố Lễ tỉnh dậy.

“Miểu Miểu?”

Giọng hắn khàn đặc, tay hắn nắm lấy chân ta, gọi thử.

Toàn thân ta cứng ngắc.

Xong rồi, lần này xong thật rồi.

Mạng ta e rằng khó giữ nổi.

Giờ giả ngu, làm bộ mình chỉ là một con mèo vô tội có còn kịp không?

Hình như là không kịp nữa.

“Miểu Miểu.”

Cố Lễ gọi ta lần nữa. Hắn vươn những ngón tay thon dài, khẽ gãi cằm ta.

Trong đầu ta chợt hiện lên hàng loạt câu chuyện bi kịch mà A Tô từng kể về yêu tinh và phàm nhân. Thậm chí, có cả câu chuyện kinh dị về một gã đồ tể sau khi phát hiện vợ mình là yêu tinh lợn liền giết chết nàng rồi mang đi bán ở chợ.

“Hu hu… Đừng giết ta!”

Ta nức nở kêu lên, cố gắng lùi về phía sau.

Mẹ ơi.

Cứu con!

Cố Lễ sững người.

“Mao Đoàn Nhi.”

Cố Lễ thay đổi cách gọi, ôm ta vào lòng, thở dài: “Ngươi đã cứu trẫm, trẫm giết ngươi làm gì?”

Ta cẩn thận hé một bên mắt.

Trong đôi mắt sâu thẳm màu hổ phách của hắn, có sự dịu dàng, có ý cười, nhưng tuyệt nhiên không hề có vẻ chán ghét hay căm thù.

“Ngươi, ngươi không sợ ta sao?”

“Sợ cái gì? Sợ ngươi ăn liền năm miếng khô cá, làm trẫm phá sản sao?”

“… “

Ta nghẹn lời: “Ta là yêu quái đó!”

Cố Lễ lười biếng vuốt lông ta, ung dung nói: “Người mưu sát trẫm, yêu cứu Trẫm. Đến người muốn giết trẫm, trẫm còn không sợ, huống chi là một con mèo ăn liền năm miếng khô cá như ngươi?”

“… “

Chuyện này chắc hắn không định bỏ qua thật rồi!!!

14

Do Cố Lễ đã có phòng bị từ trước, phản quân nhanh chóng bị bắt gọn.

Lúc này ta mới biết, tên nam nhân được gọi là điện hạ kia chính là huynh đệ của Cố Lễ, người từng được sắp xếp để thành thân với bạch nguyệt quang, Thái tử đã bị phế truất.

Sự việc lần này còn có liên quan đến Thái hậu và bạch nguyệt quang.

Cuối cùng, cả hai đều bị giam vào đại lao, liên lụy đến cả cửu tộc, ba ngày sau sẽ bị xử trảm.

Ban đầu, họ định để Tống Uyển Nhi dùng mỹ nhân kế, âm thầm hạ sát Cố Lễ.

Thái hậu vốn nghĩ rằng Cố Lễ sẽ mắc bẫy, dù bà không phải sinh mẫu của hắn và Thái tử, bà không có con ruột. Nay Thái tử đã bị phế, Thái hậu dẫn theo Tống Uyển Nhi và nhà họ Tống chọn cách đầu quân cho Cố Lễ, rõ ràng là hợp tình hợp lý!

Nhưng bà không ngờ rằng Cố Lễ chẳng hề thích Tống Uyển Nhi, mỹ nhân kế của nàng hoàn toàn vô dụng.

“Trẫm không có quan hệ gì với Tống Uyển Nhi.”

Cố Lễ vừa gãi cằm cho ta, vừa giải thích: “Năm xưa Thái tử không dung nạp trẫm. Nếu Thái tử và nhà họ Tống liên thủ, trẫm sẽ không còn đường sống. Tiên hoàng thì hôn mê, Thái tử bất nhân, trẫm chỉ tình cờ đoạt cung trước ngày Thái tử đại hôn mà thôi. Còn về lời đồn nói rằng trẫm sâu nặng tình cảm với Tống Uyển Nhi…”

Cố Lễ lộ vẻ chán ghét: “Tống Uyển Nhi mập mờ với từng vị hoàng tử, không từ thủ đoạn để giành quyền thế. Những tin đồn đó đều do nhà họ Tống lần truyền ra ngoài. Ngoài ra, các hoàng tử khác cũng đều yêu sâu đậm nàng ta và không cảm thấy hối hận.”

Ta vừa nhai khô bò, vừa liếc hắn đầy kinh ngạc.

Tại sao lại nói điều này với ta?

Người cần lời giải thích là thiên hạ ngoài kia cơ mà.

Bên ngoài chẳng phải đang đồn ầm lên rằng bạo quân máu lạnh vô tình, người từng yêu nàng sâu sắc nhiều năm, khi liên quan đến lợi ích thì trở mặt không nhận, lạnh lùng xử lý mỹ nhân sao…

Nhưng Cố Lễ chẳng buồn để tâm đến những lời đồn này.

Điều đó cũng có lợi, chẳng hạn như, khiến thiên hạ càng kiêng dè hắn hơn.

Theo lời Tiểu Thuận Tử, đám đại thần trên triều đều không dám làm càn nữa, mấy hôm nay khi lên triều đám đại thần đều ngoan ngoãn vô cùng.

Từ khi ta hóa thành hình người, pháp lực hồi phục, ta đã quyết định giữ dáng người để lộ diện.

Tiểu Thuận Tử không biết ta từng là Mao Đoàn Nhi đại nhân cao quý, nhìn thấy ta tùy tiện ra vào tẩm cung của Cố Lễ, hắn mở to mắt kinh ngạc, miệng run rẩy mãi mới thốt ra được hai chữ: “Nương… nương nương…”

Ta kể lại cho Cố Lễ nghe, cười đến không ngừng: “Ngươi nói xem có buồn cười không, ha ha ha, Tiểu Thuận Tử ngốc quá đi!”

Cố Lễ nhìn ta, khóe môi khẽ cong, không nói gì.

Những ngày yên ổn ấy kết thúc vào ngày Thái tử phế truất và nhà họ Tống bị xử trảm.

“Hoàng thượng!”

Tiểu Thuận Tử vội vã chạy vào, nhìn thấy ta liền bổ sung thêm, gọi: “Nương nương.”

“Lâm gia nhị công tử… Lâm Trì, đã trở về!”

Cố Lễ ngạc nhiên: “Lâm Trì? Hắn chẳng phải đã…”

“Lâm Trì, Lâm Trì vẫn còn sống! Hắn đến cướp tù nhân rồi!!!”