Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Cổ Đại MÈO CON CỦA BẠO CHÚA Chương 5 MÈO CON CỦA BẠO CHÚA

Chương 5 MÈO CON CỦA BẠO CHÚA

4:51 chiều – 05/12/2024

“Tên Cố Lễ kia, rốt cuộc hắn đang nghĩ gì vậy? Mẫu hậu đã sẵn sàng gả Uyển Nhi cho hắn, vậy mà hắn không chịu mắc bẫy!” Một giọng nói âm trầm vang lên từ cung điện bỏ hoang.

Ta rũ nước hết nước mưa trên người bỗng khựng lại.

“Chắc là còn muốn giả vờ làm giá! Nếu thực sự không thích nữa, làm sao Tống tiểu thư còn toàn mạng mà nhập cung? Chẳng qua là đang giận dỗi đôi chút thôi…”

Giọng nói càng lúc càng nhỏ.

Ta nhón chân bước đến, nhẹ nhàng đặt hai chân lên bệ cửa sổ, nín thở mà nhìn vào bên trong.

Trong điện có ba người.

Một thanh niên mặc áo đen, dáng vẻ có vài phần giống Cố Lễ.

Còn nam nhân đối diện hắn.

Lại có dung mạo rất giống phụ thân ta!!!

Ta sững sờ đến mức quên cả thở.

Sao có thể như vậy?

Lẽ nào nam nhân có ý đồ xấu xa kia, thực sự có liên quan đến phụ thân ta?

Ta tìm kiếm khắp hoàng cung bấy lâu chẳng thu được chút manh mối nào, không ngờ đến lúc định bỏ trốn lại bất ngờ gặp phải?

“Ha! Tên ngốc Cố Lễ kia còn đang lùng sục tìm tung tích của cô gia. Nhưng hắn nào biết, cô gia đã ở trong hoàng cung, ngay bên cạnh hắn, suốt một tháng qua!”

Tên nam nhân cất giọng đắc ý, lạnh lùng cười khẩy: “Ái khanh, kế ‘lửa cháy dưới đèn’ của ngươi quả thật tuyệt diệu! Chờ cô gia đoạt lại ngôi vị hoàng đế, sẽ phong ngươi làm Dị Tính vương!”

Tiếng cười quái dị của nam nhân kia vang lên như nhân vật phản diện trong những câu truyện ta đã từng nghe. Nhưng rồi đột nhiên hắn như nhớ ra điều gì, lập tức ngừng cười, quay sang nhìn người lão giả bên cạnh đang lặng thinh.

“Ngài sẽ không khiến cô gia thất vọng, đúng chứ?”

Lão giả khoác áo choàng đen rộng thùng thình, lưng còng, toàn thân ẩn trong lớp vải chỉ lộ ra chòm râu hoa râm và đôi môi mím chặt.

“Thúc thúc!”

Người có dung mạo giống phụ thân ta nhìn lão giả, đưa mắt ra hiệu.

“Chẳng lẽ ngài không muốn báo thù cho A Trì hay sao?”

Đôi môi lão giả hơi run lên.

Hít một hơi thật sâu, ông dường như đã quyết tâm: “… Làm sao lại không muốn! Lão phu đã chờ ngày này từ lâu rồi! Thống lĩnh Ngự Lâm quân Vương Mãng đã quy thuận, chỉ cần đợi điện hạ ra lệnh!”

“Tốt lắm!”

Trong điện, tiếng cười quái dị của nam nhân kia lại vang lên lần nữa.

“Đêm mai, đúng giờ Tý, bắt đầu hành động!”

Ta đứng dưới cửa sổ, trong lòng lạnh buốt.

Nghe như thể Cố Lễ đang gặp nguy hiểm?

Liệu hắn có biết chuyện này không?

Nếu không biết, chẳng phải hắn sẽ rất nguy hiểm sao?

Hiện tại dù ta có thể hiểu tiếng người, thậm chí nói được tiếng người, nhưng vẫn chưa thể hóa thành hình người. Nếu trực tiếp mở miệng nói với hắn… chẳng phải thân phận yêu tình của ta sẽ bại lộ sao?
Liệu hắn có sợ ta hơn những kẻ có ý đồ phản loạn này không?

Phụ thân từng nói không phải phàm nhân nào cũng tốt bụng như người, dặn ta ngàn vạn lần không được dễ dàng tin tưởng phàm nhân.

Ta ngồi xổm bên khung cửa sổ, trầm tư hồi lâu, rồi quay đầu chạy vào màn mưa.

11
“Mao Đoàn Nhi… Mao Đoàn Nhi!”

Đôi tai ta khẽ động.

Yêu tinh có thính lực nhạy bén, cách mấy cung điện và cả trong cơn mưa xối xả, ta vẫn nghe thấy giọng nói mang chút lo lắng của Cố Lễ.

Ngoài hắn ra, còn có cung nhân gọi:
“Mao Đoàn Nhi đại nhân! Mao Đoàn Nhi đại nhân!”

Hừ!

Sợ cái tên xấu hổ này chưa đủ nhiều người biết hay sao!

Ta vội lao về phía giọng nói, nhanh chóng bật một cú nhảy, nhào thẳng vào lòng hắn.

“Hồ đồ!”

Cố Lễ ôm lấy ta, hiếm khi tỏ ra giận dữ, giọng pha lẫn chút bối rối khó phát hiện: “Chạy loạn cái gì? Người của Thái hậu mà bắt được ngươi… thì làm sao đây?”

Toàn thân ta ướt sũng, trở thành một con mèo bị dầm mưa, run rẩy mà chui vào cổ áo của hắn. Nghe thấy lời hắn, hai chân của ta trước bám vào cổ hắn, chân sau định bật nhảy, bỗng khựng lại.

Bạo quân này… đang lo cho ta?

Cái đuôi nhỏ của ta khe vẫy vẫy, sau đó như thường lệ, dùng trán cọ vào cằm hắn.

“Meo~”

“Xin lỗi.”

Cố Lễ siết chặt vòng tay ôm ta, thì thầm: “Có phải ngươi bị bọn họ dọa nên mới bỏ chạy không?”

Hắn lẩm bẩm, không rõ là nói với ta hay với chính mình: “Sau này sẽ không như thế nữa… sẽ không bao giờ như thế nữa.”

Ta hoàn toàn không nghi ngờ năng lực hành động của Cố Lễ, dù sao danh hiệu bạo quân của hắn cũng không phải tự nhiên mà có.

Nhưng ta không ngờ hắn lại nhanh đến vậy.

Ngay trong ngày hôm ấy, hắn xử đánh trượng hết tất cả cung nhân liên quan, lại lần nữa lôi bạch nguyệt quang ra đánh. Thậm chí, mặc kệ sự phản đối của quân thần, hắn còn ra lệnh giam lỏng Thái hậu, thu hồi phần lớn thế lực của bà.

Khi những việc này hoàn tất, vừa hay đúng vào ngày nam nhân kia nói là thời điểm “hành động.”

Chỉ còn bốn canh giờ nữa là đến giờ Tý.

Ta sốt ruột đi vòng quanh long sàng.

“Sao thế, Mao Đoàn Nhi?”

Cố Lễ nhướn mày, phe phẩy cây lông vũ trêu mèo.

Ta nhìn hắn đầy thương cảm.

Đồ ngốc.

Có người muốn tạo phản, còn trốn ngay trong cung mà ngươi không hề hay biết.

Ngươi còn có thời gian rảnh rỗi trêu đùa ta!

Ta hời hợt dùng móng vuốt chạm vào cây lông vũ, trong lòng suy nghĩ kế hoạch cho đêm nay.

Ta vẫn chưa quyết định được có nên nói cho Cố Lễ hay không.

Phụ thân ta là một kẻ bệnh tật, bệnh là do bị người khác đầu độc. Khi mẫu thân nhặt được ông, ông đã chảy rất nhiều máu, gần như mất mạng.

Không rõ mẫu thân làm sao từ gương mặt máu me ấy lại nhìn ra vẻ tuấn tú phi phàm của phụ thân, vậy mà vẫn tha ông về hang, cứu sống ông. Sau đó, ta được sinh ra.

Phụ thân đã nhiều lần dọa ta, rằng không thể dễ dàng tin tưởng phàm nhân.

Cùng loài còn có thể tàn sát nhau, huống hồ là khác loài.

12
Trời tối dần.

Ta không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, hít một hơi sâu, định dùng pháp thuật tạm thời điều khiển một cung nhân, mượn lời của hắn để nói với Cố Lễ.

Nhưng phép thuật này rất khó, lại tiêu tốn nhiều pháp lực.

Dẫu vậy, ta nghĩ mình có thể cố duy trì trong vòng vài phút.

Ngay lúc ta nhắm vào một tiểu thái giám bước vào cung mang cơm tối, đang âm thầm chuẩn bị thi triển pháp thuật, đột nhiên bên ngoài ánh sáng bùng lên.

“Thích khách… bắt thích khách!”

Phản quân! Là phản quân! Phản quân đã tấn công vào cung!”

Ta kinh ngạc mở to đôi mắt.

Chưa tới giờ Tý mà?

Tạo phản mà không giữ chữ tín! Rõ ràng nói sẽ hành động vào giờ Tý, sao giờ lại hành động sớm hơn!

Ta tức đến mức nhảy dựng lên, nhưng ngay giây tiếp theo, thân thể bỗng chốc bị nhấc bổng khỏi mặt đất.

“Keng!”

Bạo quân ôm ta, sắc mặt lạnh lùng, rút kiếm đâm xuyên qua tiểu thái giám vừa mang cơm đến.

Hắn ta chỉ kịp rút nửa lưỡi dao găm, giây tiếp theo đã gục xuống không kịp kêu một tiếng.

Dù võ công của Cố Lễ cao cường, nhưng cũng không ngăn được máu của tiểu thái giám bắn ra.

Ta cảm giác sau lưng mình ướt đẫm, khi quay đầu nhìn, liền phát hiện cả lưng đã dính đầy máu.

“Meo!” 

Với bản tính yêu sạch sẽ, ta lập tức dựng hết lông lên, định liếm sạch vết máu. Nhưng khi vừa thè lưỡi ra, ta khựng lại.

Đây là máu người.

Mẫu thân từng nói, yêu tinh uống máu người sẽ bị nghiện.

Ta sợ đến mức rụt ngay lưỡi lại.

Cố Lễ bật cười khẽ, lấy khăn thấm nước, nhẹ nhàng lau sạch lông cho ta.

“Đừng chạy lung tung, ngoan ngoãn ở yên đây.”

Có lẽ nhớ tới lần trước ta bị “hù dọa” mà chạy loạn, hắn định đặt ta xuống long sàng nhưng chợt dừng lại, cuối cùng quyết định ôm ta vào lòng hắn.

“Đừng sợ.”

Bên ngoài lửa cháy ngút trời, tiếng chém giết và la hét vang vọng không ngừng, nhưng Cố Lễ vẫn không chút hoảng loạn, thậm chí còn dịu dàng dỗ dành ta.

Nhịp tim ta dường như lỡ một nhịp.

Bên tai chỉ còn lại tiếng tim đập, từng nhịp càng lúc càng rõ ràng.

Cố Lễ ôm ta, đẩy cửa bước ra ngoài.
Ám vệ của hắn đang chiến đấu với đám Ngự Lâm Quân phản loạn. Cố Lễ vung kiếm, gần như mỗi bước là hạ một người, rất nhanh đã đưa ta thoát khỏi vòng vây, mũi chân điểm nhẹ thi triển khinh công, lao đi như bay.

Nhưng những tên Ngự Lâm Quân kia vẫn bám sát phía sau. Dẫu không biết khinh công, nhưng bọn chúng vẫn không ngừng đuổi theo trên mặt đất. Thậm chí từ đâu xuất hiện thêm một nhóm cung thủ, mũi tên bắn ra dày đặc như mưa.

“Meo!”

Cẩn thận phía sau!

Dù không quay đầu, nhưng Cố Lễ như thể có mắt phía sau lưng, ôm ta tránh né rất nhanh.

Ta bám trên vai hắn, giúp hắn quan sát bốn phía. Đột nhiên, một mũi tên từ một bên lao đến, nhắm thẳng vào ta!

Khi phát hiện thì đã quá muộn, đầu mũi tên chỉ còn cách ta vài gang tay.

“Phập!”

Tiếng mũi tên cắm vào da thịt vang lên.

Trong khoảnh khắc nguy cấp, Cố Lễ xoay người, dùng vai mình đỡ lấy mũi tên, cứu mạng ta khỏi cảnh đầu bị xuyên thủng.