Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Cổ Đại MÈO CON CỦA BẠO CHÚA Chương 4 MÈO CON CỦA BẠO CHÚA

Chương 4 MÈO CON CỦA BẠO CHÚA

4:50 chiều – 05/12/2024

Khi đã ăn no được tám phần, Cố Lễ lại lên tiếng: “Ngươi nếu thích ăn, ngày mai Trẫm sẽ bảo ngự trù làm thêm, nhưng nếu ngươi lại ăn đến bội thực, Trẫm sẽ không giúp ngươi xoa bụng nữa.”

Nghe hắn nhắc đến chuyện xoa bụng, ta bất giác nhớ lại việc hôm trước hắn nghịch lông bụng của ta.

“Meo!”

Ta kêu lên đầy tức giận, trừng phạt hắn bằng vài câu “mắng mỏ” bằng tiếng mèo.

Dẫu không muốn, ta đành ngậm phần khô cá còn lại tha về ổ của mình, vô thức dùng móng vuốt cào cào như muốn chôn giấu đi.

Từ phía sau bình phong vang lên tiếng cười trầm thấp của ai đó.

Cười cái gì chứ!

Ta hung dữ ngoái đầu trừng mắt nhìn hắn, nhưng khi quay lại, mắt ta bất chợt mở lớn.

Hóa ra, chiếc ổ xa hoa của ta được Cố Lễ đặt ngay trên chiếc bàn nhỏ cạnh long sàng, mặc dù ta hiếm khi ngủ trong đó.

Vị trí này vừa hay có thể nhìn thấy phía sau bình phong.

Chỉ lúc này, ta mới nhận ra… 

Cố Lễ đang tắm!

A… đây là gì vậy?

Cố Lễ có vấn đề gì sao? Tại sao lại tắm trong tẩm cung?

Chẳng phải hoàng đế có điện tắm riêng sao?

Trong lúc kinh ngạc, ta không nhịn được liền nhìn lén thêm vài lần.

Thân hình này… quả thật không tệ chút nào!

Tai ta hơi nóng lên, khẽ run rẩy. 

Đáng ghét.

Tên phàm nhân này đang dụ dỗ ta!

“Tắm cùng không?” 

Cố Lễ lười biếng tựa vào bồn tắm, vẫy tay về phía ta.

Ta giật nảy mình, nhảy dựng lên. 

Biết rõ ta là mèo cái, vậy mà hắn vẫn muốn rủ ta tắm chung!

…Đồ lưu manh!

Ta hoảng hốt nhảy xuống khỏi bàn, chạy lủi thủi với dáng vẻ bối rối.

9
Mãi đến khi Cố Lễ tắm xong, chuẩn bị đi ngủ, ta mới miễn cưỡng quay lại. Như thường lệ, ta niệm một đạo An Thần Quyết.

Vừa niệm xong, hắn liền bế ta vào lòng, cọ cằm mình vào trán ta.
“Cuối cùng ngươi cũng chịu về ngủ rồi.”

Giọng hắn hơi khàn, khi An Thần Quyết bắt đầu phát huy hiệu quả, thanh âm dần trở nên nhẹ nhàng.

Ta khe khẽ kêu một tiếng, để mặc hắn vuốt lông ta từng chút một, nghe hơi thở của hắn dần trở nên đều đặn.

Nhưng bị hắn ôm trong lòng, đầu ta không thể không nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi.

Tai ta đỏ bừng, vùi cả mặt vào ngực hắn.

Sau này ta mới biết, Cố Lễ sợ ta nhân lúc hắn không có mặt mà trộm ăn khô cá, nên mấy ngày nay hắn đều tắm trong tẩm cung.

Ta: “…”

Ta là kiểu mèo như vậy sao!

Ta tức giận cắn một miếng khô cá.

Dẫu vậy, Cố Lễ lại sai người làm cho ta một chiếc chuông vàng nhỏ. Tiếng chuông trong trẻo, không chói tai, chuông nhìn cũng rất đẹp.

Xem xét món lễ vật hắn dâng lên, ta quyết định không so đo với hắn nữa.

Ta mang chiếc chuông nhỏ khắc họa tiết hoàng gia tinh xảo, ngẩng đầu cao ngạo đi khắp các ngõ ngách trong cung. Đôi khi ta còn đến Kim Loan Điện, nơi văn võ bá quan thiết triều, để nghe ngóng… à không, là để thu thập thông tin về phụ thân của ta.

Biết đâu lại gặp may thì sao?

Ta vừa buồn chán nghịch chiếc chuông, vừa chờ các quan viên bãi triều.

Chờ đến khi bọn họ nối đuôi nhau rời khỏi điện, ta vội vàng ngồi thẳng người, chăm chú quan sát từng vị đại thần đi qua.

Đáng tiếc, không thấy ai giống phụ thân ta cả.

Ngược lại, ta bị bạo quân nhìn thấy, hắn tưởng ta cố ý đến đây chờ hắn, trong ánh nắng, khóe môi hắn cong lên, một nụ cười rạng rỡ đến lóa mắt.

Ta bị nụ cười ấy làm tim lệch một nhịp, bất giác quay đầu đi chỗ khác.

Ban đầu, thấy mấy ngày liền không thu hoạch được gì, ta định không đến nữa. Nhưng thấy tên phàm nhân ấy vui mừng như vậy… thôi thì ta lại đến thêm vài ngày cũng được.

….

Bạch nguyệt quang của hắn chủ động đến tìm ta.

Lúc ấy, ta đang lười biếng nằm trên xà nhà liếm lông.

“Nhóc con, ngươi chính là con mèo yêu quý của Lễ ca ca đúng không?” Giọng nói của bạch nguyệt quang dịu dàng cất lên.

Có lẽ vì vết thương chưa lành, nên sắc mặt nàng ta rất nhợt nhạt.

Nàng nhẹ nhàng nói: “Sao ngươi không thích ta? Chơi cùng tỷ tỷ một chút có được không?”

Nàng cầm một miếng khô cá, từng bước dụ dỗ ta. 

Nhưng yêu tinh nhạy cảm hơn động vật bình thường, ta lập tức nhận ra trong ánh mắt sâu thẳm của nàng là sự ghét bỏ và oán hận.

Ta cảnh giác đứng lên, nhanh chóng lùi về sau hai bước.

“Ngươi thực sự hiểu được tiếng người sao?”

Bạch nguyệt quang vẫn giữ giọng điệu dịu dàng, tiến lại gần ta: “Những lời ta nói trước đây đều không có ý gì cả. Tỷ tỷ rất thích ngươi, muốn làm bạn với ngươi. Ngươi xuống đây, chơi với tỷ tỷ một chút có được không?”

Một cơn gió mát lùa qua, ta ngửi thấy trên người nàng có một mùi thuốc thoang thoảng qua và… một mùi cỏ bạc hà mèo nồng đậm hơn cả mùi thuốc.

Rõ ràng, nàng không có ý tốt, thậm chí đã chuẩn bị từ trước.

Ta cố nén sự thôi thúc muốn lăn lộn, phần bụng lộ ra, không đợi nàng lại gần hơn, ta lập tức quay đầu bỏ chạy.

Chạy được một đoạn, ta ngoái đầu lại nhìn, liền ngửi thấy mùi cỏ bạc hà mèo nồng nặc trên người nàng đã thu hút một đám mèo hoang trong cung.

Chẳng bao lâu, đám mèo đã vây quanh bạch nguyệt quang…

Một cảnh tượng mèo “hút người” quy mô lớn!

Những con mèo không có linh trí ấy đều mang đầy tính hoang dã. Bạch nguyệt quang bị sự nhiệt tình thái quá của chúng quấy nhiễu đến phát cáu, nàng cự tuyệt hơi mạnh tay một chút, kết quả liền bị một con mèo cào lên mu bàn tay.

Tự làm tự chịu, không thể sống yên mà.

Ta vừa cảm thán, vừa không ngừng chạy về tẩm cung của bạo quân.

A Tô từng nói rằng trong hoàng cung, lòng người nham hiểm khó đoán.

Hôm nay, rốt cuộc thì ta cũng đã tận mắt chứng kiến.

Nhưng không ngờ, so với những gì xảy ra sau đó, thì chuyện này chẳng qua chỉ là “tiểu vu gặp đại vu.”

Bạch nguyệt quang thế mà lại chạy đến trước mặt Thái hậu tố cáo, nói rằng vết thương trên người nàng là do ta cào ra!

Thái hậu lập tức sai người bắt ta.

Những kẻ đó mặt mày dữ tợn, tay cầm gậy, miệng nói những lời như: “Thấy thái hậu không không nói gì Cố Lễ sai càng thêm sai, phải thay hắn ‘thanh quân trắc’!”

Cố Lễ không có ở đây, Tiểu Thuận Tử luống cuống, vội vàng lệnh đóng chặt cửa tẩm cung, không cho bọn họ xông vào, rồi lập tức phái người đi báo tin cho Cố Lễ.

“Mao Đoàn Nhi đại nhân, ngài đừng sợ.”

Tiểu Thuận Tử ngồi xổm trước mặt ta, cố trấn an.

“Bệ hạ sẽ không để bọn họ bắt nạt ngài đâu!”

Nói thì dễ như vậy, nhưng Tiểu Thuận Tử đã toát mồ hôi hột.

Thái hậu thậm chí còn điều động cả Ngự Lâm Quân. Thù mới cộng thù cũ, lần này là nhất quyết muốn lấy mạng ta!

Ta dùng móng vỗ lên mu bàn tay của Tiểu Thuận Tử để an ủi hắn, giả vờ tỏ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng thì hoảng loạn vô cùng.

Ta chẳng qua chỉ là thế thân cho một con mèo phàm…

Còn “cào” bạch nguyệt quang của Cố Lễ.

Cố Lễ… sẽ tin ta sao?

10

Cố Lễ cả đêm không quay về.

Gần đây hắn dường như rất bận, nhưng dù bận thế nào cũng chưa từng có chuyện qua đêm không về.

Từ miệng các cung nữ trong tẩm cung, ta mới biết bạo quân không phải con ruột của Thái hậu, quan hệ giữa hai mẫu tử rất gượng gạo. Thái hậu có ý định gả cháu gái ruột của mình, tức là bạch nguyệt quang, làm Hoàng hậu, nhưng Cố Lễ lại không đồng ý.

Còn sự tồn tại của ta, trong mắt Thái hậu, có lẽ chính là hòn đá cản đường bạch nguyệt quang lên làm Hoàng hậu.

Nghe tới đây, ta lập tức lăn lông lốc một vòng, lộ rõ vẻ chán chường.

Thật sự không còn lời nào để nói với Thái hậu, đúng là một lão bà tinh ranh!

Nếu bạo quân thật sự muốn cưới bạch nguyệt quang, chẳng lẽ một con mèo nhỏ vô tội như ta có thể ngăn cản được sao?

Nếu Cố Lễ thật sự không muốn tha thứ cho bạch nguyệt quang, liệu việc loại bỏ ta có thể giúp hắn tha thứ được sao? Có thể cưới nàng làm Hoàng hậu sao?

Ta tức đến mức đỉnh đầu như bốc khói, hận không thể lao thẳng đến chỗ Thái hậu tặng bà một trận “mèo quyền tổ truyền.”

Nhưng đáng tiếc, nếu không dùng pháp thuật thì e rằng ta sẽ không đánh lại, còn nếu dùng pháp thuật để tổn thương người khác, chẳng may dính phải khí huyết tanh, việc tu luyện về sau sẽ càng thêm nguy hiểm. Nếu muốn sống tiếp, chỉ còn cách lún sâu hơn vào sai lầm.

Chẳng phải dù sao sau này ngày ngày sẽ bị các đạo sĩ đuổi giết bằng kiếm gỗ đào sao!

Ta sốt ruột đi qua đi lại trong tẩm cung.

Hay là, ta nên chạy trước?

Đã quấy rầy Cố Lễ lâu như vậy, còn gây thêm bao nhiêu rắc rối cho hắn, có lẽ đây là lúc nên rời đi.

Ta niệm thêm vài đạo An Thần Quyết trên long sàng, trải quanh giường để giúp hắn an giấc thêm một thời gian. Đợi đến khi tìm được phụ mẫu, ta sẽ hỏi mẫu thân xem có cách nào giải quyết triệt để không.

Cuối cùng, chiếc chuông vàng nhỏ được ta nhẹ nhàng đặt dưới gối của hắn.

Tạm biệt, Cố Lễ. 

Cảm tạ khô cá của ngươi.

Lần này ta dùng thuật ẩn thân, tránh khỏi đám ám vệ, nhẹ nhàng rời khỏi tẩm cung.

Nhưng không ngờ…

Thời điểm ta chọn để chạy trốn lại không đúng lúc, trời bắt đầu đổ mưa.

Ta học thuật không tinh, không biết phép tránh mưa, đành vội vã chạy đi. Chẳng mấy chốc, bộ lông trắng của ta ướt đẫm nước mưa.

Không còn cách nào khác, ta tạm thời chui vào một cung điện bỏ hoang gần đó để trú mưa, định chờ mưa tạnh rồi tính tiếp.