6
Ta cúi mình trong góc tường, ngọ nguậy cái mông, nhìn chằm chằm vào bức tường cao, chuẩn bị phóng lên.
Ngay khi định thử nhảy lên bức tường cao ấy, một ám vệ áo đen đột nhiên xuất hiện, khiến ta giật mình nhảy hụt, suýt chút nữa dựng cả lông.
Rồi ta bị đưa trở lại tẩm cung của bạo quân.
“Ngay cả điều này mà cũng nghe hiểu sao?”
Cố Lễ lại càng nhận ra về sự thông minh của ta, cười xoa đầu ta: “Ghen rồi, hử?”
Ta cong lưng, hướng về phía hắn, nhìn với ánh mắt đầy dữ dằn.
Cố Lễ chẳng giận, cũng không bị ta dọa, ngược lại dường như tâm tình rất tốt, tiếp tục vuốt lông ta.
Ta quay đầu bỏ đi.
Nhưng lần này ta biết rõ khó có thể ra khỏi cung, sau một hồi do dự, ta dứt khoát nhảy lên cây, ba ngày liền không thèm đoái hoài đến hắn.
“Ôi trời ơi, Mao Đoàn Nhi đại nhân, ngài giận dỗi gì với bệ hạ vậy chứ!”
Tiểu Thuận Tử khuyên nhủ hết lời, vừa cung kính quạt cho ta, vừa ân cần dỗ dành: “Đó do là Tống tiểu thư cố tình ly gián! Ngài thông minh như vậy, sao lại có thể trúng kế của Tống tiểu thư chứ?”
Ta nghe Tiểu Thuận Tử khen, trong lòng rất hả dạ.
Vẫy đuôi một cách vui vẻ, ôm lấy khô cá mà Tiểu Thuận Tử dâng lên, nhai rộp rộp.
“Bệ hạ biết nàng ấy chọc giận ngài, nên đã trừng phạt nàng ấy thật nặng rồi đấy! Trừng phạt, là trừng phạt đó ngài có hiểu không?”
Tiểu Thuận Tử làm động tác như đánh đòn, giống như dạy trẻ con: “Chính là như vậy, đánh! Vì nàng ấy ly gián ngài và bệ hạ nên bệ hạ đã đánh Tống tiểu thư!”
Cái gì?
Tống Uyển Nhi bị đánh ư?!
Ta trợn to mắt, đến mức làm rơi cả miếng khô cá đang ăn.
Người trong cung khi buôn chuyện chẳng kiêng dè gì trước con mèo nhỏ như ta, thế nên ta đã nghe được không ít chuyện.
Nghe đâu bạch nguyệt quang của bạo quân, Tống Uyển Nhi tiểu thư, là thanh mai trúc mã của hắn, cả hai lớn lên bên nhau mà không có chút ngăn cách. Nhưng năm xưa trong cuộc tranh đoạt ngôi vị, nhà họ Tống chọn đứng về phía thái tử, còn thì Tống Uyển Nhi chuẩn bị gả cho thái tử làm thái tử phi. Vì vậy, mối quan hệ giữa nàng và Cố Lễ, lúc ấy còn là Thất hoàng tử, dần rạn nứt.
Sau này, Cố Lễ đau đớn vì mất đi người yêu, đã dùng mọi thủ đoạn đoạt lấy ngai vàng trước khi thái tử và Tống Uyển Nhi thành thân, đăng cơ làm hoàng đế.
Hiện tại chính là ba năm sau khi Cố Lễ đăng cơ, đây là lần đầu hắn gặp lại Tống Uyển Nhi.
Sau khi Cố Lễ đăng cơ, nhà họ Tống vì sợ bị tính sổ, đã lén lút bỏ trốn, gần đây mới hồi kinh.
Và rồi… Cố Lễ lại đánh bạch nguyệt quang mà hắn hằng nhung nhớ sao? Chậc chậc, đúng là một kẻ máu lạnh vô tình.
Ta dựng thẳng tai nghe Tiểu Thuận Tử buôn chuyện, vừa nghe vừa nhấm nháp khô cá.
Ngoài khô cá, còn có khô thịt thỏ, khô thịt bò, hương vị đều rất tuyệt!
Phụ thân quả là không nói sai!
Kết quả là ta không nhịn được…
Hết miếng này đến miếng khác, cuối cùng ăn no đến bội thực.
7
Đêm đến, Tiểu Thuận Tử run rẩy quỳ trên mặt đất.
Cùng quỳ với hắn còn có ngự trù đã làm món khô thịt mới cho ta, và lão thái y của thái y viện.
Mà ta, nằm trên long sàng, hơi thở yếu ớt rên rỉ.
“Bệ… bệ hạ,” lão thái y gần như muốn khóc, “Mao Đoàn Nhi đại nhân thực sự chỉ là ăn quá no thôi…”
“Phải đấy, bệ hạ!” Ngự trù rơm rớm nước mắt, “Thần thực sự không có hạ độc đâu ạ!”
Sắc mặt Cố Lễ rất khó coi: “Thế thì tại sao nó thở ra nhiều hơn hít vào thế này?”
Ta: “…”
“Việc này…” Lão thái y khó xử, nghiến răng nói: “Thần kê thuốc tiêu thực cho Mao Đoàn Nhi đại nhân uống, sau đó xoa bóp bụng, không đến nửa khắc sẽ khỏi ngay thôi!”
Ta vì ăn quá no mà chẳng muốn nhúc nhích, bị Cố Lễ bế lên ép uống thuốc.
Chua chát, đắng nghét… thật khó nuốt!
“Không sao rồi, không sao rồi.” Cố Lễ dịu dàng dỗ dành, bàn tay ấm áp của hắn luồn vào giữa bốn chân đang co lại của ta, mở bụng ra xoa nhẹ nhàng.
Hừm.
Nói thật thì, cũng hơi dễ chịu đấy.
Từ chỗ ban đầu cảm thấy căng thẳng không thoải mái, cuối cùng ta trở nên mềm như một chiếc bánh.
Không biết đã qua bao lâu, cái bụng nhỏ của ta bị véo nhẹ.
“Mao Đoàn Nhi, ngươi cần giảm cân rồi.”
Phía trên vọng xuống giọng bạo quân có chút ý cười: “Trẫm còn tưởng lông ngươi dày nên người ngươi tròn, không ngờ là thật sự béo.”
Ta: “???”
Ngươi đang nói người béo sao?
“Meo!”
Ta tức giận gào lên, đầy hung dữ mà hăm dọa hắn.
Chính ngươi mới béo!
Ta đẩy tay hắn một cái, ý bảo: Tiếp tục xoa đi, ai cho ngươi dừng!
Cố Lễ không nói thêm gì nữa, khóe môi cong lên, tiếp tục nhẹ nhàng xoa bụng ta đầy cưng chiều.
Khi ta đang cảm thấy thoải mái chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, đột nhiên phần lông dưới bụng bị hắn vạch ra.
“Ồ?”
Cố Lễ lại vạch lông bụng ta thêm một chút.
Ta còn tưởng rằng hắn phát hiện bụng dưới của ta đầy mỡ, nào ngờ lại nghe thấy giọng nói đầy ngạc nhiên: “Hóa ra ngươi là một con cái…”
Bộ não đang mơ màng sắp ngủ của ta bỗng chậm vài nhịp mới hiểu được ý trong lời hắn nói.
“Meoooo!!!”
Ta thét lên, bật dậy từ long sàng, tặng cho Cố Lễ một loạt mèo quyền tổ truyền, rồi vèo một cái chạy tọt lên xà nhà.
…Đồ lưu manh!
Ta ngồi xổm trên xà nhà, xấu hổ đến mức đầu như muốn bốc khói, điên cuồng chỉnh lại phần lông bụng vừa bị vạch ra.
Cuộc đời cuối cùng cũng ra tay tàn nhẫn với một con mèo đáng thương như ta!
Mặc cho Cố Lễ hết lời dỗ dành, ta vẫn nhất quyết không bước vào tẩm cung của hắn nửa bước.
Cố Lễ liền bảo ngự trù nghiên cứu ra một loại khô cá hương vị mới.
Hừ, thật ngây thơ.
Ngươi nghĩ muốn dỗ là dỗ được ta sao?
Ta ngồi xổm bên khung cửa sổ, thèm thuồng nhìn đĩa khô cá trên bàn trong tẩm cung.
Chẹp…
Mùi thơm này… cũng có chút hấp dẫn đấy…
Cố Lễ dường như cảm nhận được, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ta lập tức giả vờ không có gì, quay đầu lại liếm chân đầy tự nhiên.
Gần đây, khô cá mà Tiểu Thuận Tử dâng lên càng lúc càng khó ăn, so với mùi vị từ tẩm cung bốc ra thì đúng là một trời một vực!
Tiểu Thuận Tử còn thường xuyên lải nhải bên tai ta, nói khô cá trong tẩm cung của Cố Lễ ngon biết bao nhiêu, mỗi ngày đều ca ngợi không dưới tám lần.
Thậm chí khi ta đang lim dim, hắn đột nhiên ở đâu xuất hiện ra, cố gắng tẩy não ta, thì thầm bên tai: “Mao Đoàn Nhi đại nhân… khô cá trong tẩm cung của bệ hạ thật sự rất ngon đó… Ngài mau đến thử đi!”
Giọng nói the thé hạ thấp, nghe như tiếng thì thầm của ác quỷ.
“Meo!!!”
Ta không nhịn được nữa, nhảy dựng lên đánh cho Tiểu Thuận Tử kêu thảm thiết.
Hừ hừ!
Đã thấy sức mạnh của bản miêu đại nhân chưa!
Ta liếm móng vuốt của mình.
Dù ta có chết đói, chết ở ngoài kia,… cũng nhất quyết không ăn một miếng khô cá nào trong tẩm cung của Cố Lễ!
Quyết không!
8
Mấy ngày rong chơi bên ngoài, từ miệng các cung nữ ta nghe được chi tiết hơn về chuyện bạch nguyệt quang bị phạt.
Nàng bị đánh hai mươi trượng.
Thái hậu biết chuyện, suýt nữa tức đến ngất.
Cùng lúc đó, triều đình cũng không yên bình.
Nhà họ Tống dù đắc tội với bạo quân, nhưng chỉ là chọn sai phe, nên không đáng bị kết tội. Hơn nữa, tước vị nhà họ Tống vẫn còn, Tống Uyển Nhi lại là trưởng nữ của hầu phủ.
Sao có thể vì một sủng vật nhỏ bé mà tùy tiện xử phạt trưởng nữ của hầu phủ như vậy?
Trong lúc ấy, các đại thần càng lớn tiếng phản đối ta, không biết từ bao giờ, danh xưng “yêu mèo họa quốc” của ta đã được khẳng định chắc nịch.
Ta: “…”
Thế nhưng, ta hoàn toàn không hay biết gì về cơn bão ngoài kia khi ở trong hoàng cung.
Cố Lễ bảo vệ ta rất tốt, những lời không hay ấy đều bị hắn âm thầm xử lý sạch sẽ.
Sự nuông chiều của Cố Lễ khiến ta suýt quên mất rằng hắn thực chất là một bạo quân.
Dù ta đã thưởng cho hắn cả một trận mèo quyền tổ truyền, nhưng hắn vẫn không đối xử với ta như cách hắn trừng phạt bạch nguyệt quang của mình.
Điều này khiến ta có chút cảm động, trong lòng cũng không còn giận hắn nữa.
Nhìn gương mặt hốc hác đi nhiều vì sau mấy ngày không cùng ngủ với ta, ta cảm thấy áy náy.
Thôi vậy, thế thân thì thế thân.
Còn chấp nhất với hắn làm gì, dù sao sớm muộn gì ta cũng rời khỏi đây.
Ban đêm, ta cố ý lén lút trở về, nhưng kết quả vẫn bị hắn bắt tại trận.
“Cuối cùng cũng chịu quay về?” Từ sau bình phong, giọng Cố Lễ vang lên.
Loáng thoáng, còn nghe được cả tiếng nước chảy.
Ta xấu hổ, không đáp lại, giữ vẻ lạnh nhạt cao ngạo mà đi thẳng đến đĩa khô cá hương vị mới trên bàn.
Chẹp chẹp…
Thơm quá!
Sao mà ngon thế này!!!
Ta vùi đầu ăn khô cá.