3
Quả nhiên bạo quân nói được làm được.
Ta đành ngoan ngoãn cụp đuôi từ trên xà nhà nhảy xuống, ngoan ngoãn cuộn tròn bên gối bạo quân mà ngủ.
Bạo quân lúc này mới miễn cưỡng chìm vào giấc ngủ.
Chán chết đi được.
Ta buồn bực quẫy đuôi, nhưng lại sợ mai không có khô cá ăn, đành ấm ức mở to mắt nhìn trong bóng tối, không dám làm loạn.
Thế nhưng không ngờ lũ chuột trong hoàng cung lại nhiều đến vậy… lại còn rất ngang ngược.
Một con chuột leo lên giường, ta liền đè chặt lấy nó, khinh bỉ nhe răng dọa nó.
Cút!
Phàm nhân này là do bản miêu che chở!
Dẫu hắn tính tình hung bạo… nhưng hắn cho ta đồ ăn ngon, đồ uống tốt, còn cho ta hấp tử khí đế vương.
Con chuột sợ hãi kêu “chít chít,” ta cũng hốt hoảng quay đầu nhìn bạo quân, chỉ sợ hắn bị con chuột làm tỉnh giấc, người xui xẻo sẽ lại là ta.
Nghe nói, bạo quân tính khí cực kỳ tệ, lại còn vô cùng ngang ngược!
Thế nhưng, nghiêng đầu nhìn kỹ, ta lại thấy hắn ngủ chẳng hề ngon giấc, chân mày nhíu chặt, tựa như đang gặp ác mộng, vẻ mặt cực kỳ khổ sở.
Ta khựng lại.
Do dự một chút, liền vung móng hất văng con chuột, sau đó nhẹ nhàng dùng trán cọ vào chiếc cằm nhẵn bóng của hắn.
Mặc dù nhìn qua, chân mày bạo quân có hơi giãn ra, nhưng khí uất tụ ở giữa chân mày vẫn chưa tiêu tan bao nhiêu.
Ta thở dài, tỏa ra một chút yêu khí, thi triển pháp thuật an thần.
Pháp thuật này vô cùng hiệu quả, bạo quân ngay lập tức ngủ say không nằm mơ, một đêm an giấc.
Sáng hôm sau, mặt trời đã lên cao, bạo quân mới tỉnh dậy. Hắn có vẻ trầm tư, nhìn ta – kẻ đang nằm ngủ chỏng vó trong lòng hắn.
Vừa tỉnh dậy đã thấy một khuôn mặt tuấn tú ngay trước mắt, suýt chút nữa ta đã lăn khỏi giường.
Sau này ta mới biết, bạo quân mắc bệnh khó ngủ, chất lượng giấc ngủ cũng cực kém.
Lúc bệnh nặng, cả đêm không tài nào ngủ được. Dù có miễn cưỡng chợp mắt, cũng là một đêm đầy ác mộng, sáng hôm sau tỉnh dậy thì tính khí cực kỳ tồi tệ, cả người toát ra ám khí, chỉ cần đụng vào một chút là sẽ bùng nổ.
Thái y cũng không thể chữa được bệnh này, chỉ có thể cố gắng giảm nhẹ.
Danh tiếng bạo ngược của hắn, có lẽ cũng một phần vì chứng bệnh này.
Đêm hôm ấy ôm ta trong lòng, chính là lần đầu tiên suốt hơn chục năm qua, bạo quân mới có được một giấc ngủ ngon.
Vì vậy, từ hôm ấy trở đi…
Bạo quân mỗi ngày đều ôm ta ngủ.
Thậm chí hắn còn chiều chuộng ta hơn, dù đôi lúc bản tính phá phách của ta trôi dậy, hắn cũng không tức giận. Chỉ nhàn nhạt ra lệnh cho cung nhân dọn dẹp tàn cuộc, rồi thay mới đồ đạc để ta có thể thoải mái phá tiếp.
Chẳng mấy chốc, chuyện bạo quân sủng ái một ngự miêu đã lan truyền khắp cả cung cấm, thậm chí còn lan ra cả triều đình và đường phố.
Trong khoảng thời gian ngắn, các tấu sớ can gián bạo quân chớ vì chơi mà lơ là chính sự liên tiếp được dâng lên.
Nhưng thế thì sao?
Ta, một miêu yêu bị coi là yêu nghiệt hại nước hại dân, lúc này đang ngồi chồm hổm trên ngự thư bàn, nghiêng đầu nhìn bạo quân bác bỏ tất cả tấu sớ, ném sang một bên.
Hảo huynh đệ, có khí phách!
Không uổng công ta mỗi đêm kìm nén bản năng thức khuya quậy phá, ngoan ngoãn bên hắn mà ngủ, lại còn hao phí yêu khí giúp hắn có giấc ngủ ngon.
Ta vui vẻ vẫy vẫy đuôi, bỗng chú ý đến một thanh chặn giấy dưới chân.
Thanh chặn giấy đặt hờ hững ở mép bàn, chỉ cần một lực nhẹ… rất nhẹ thôi… là nó sẽ rơi xuống.
Ta cúi đầu nhìn thanh chặn giấy.
Thanh chặn giấy này đang đùa với lửa.
Nó đang dụ dỗ ta!
Ta liếc nhìn bạo quân, lại nhìn thanh chặn giấy. Rồi lén lút đưa móng vuốt nhỏ ra, cẩn thận đẩy nhẹ thanh chặn giấy…
Thanh chặn giấy rơi xuống.
Bạo quân ngẩng đầu nhìn ta một cái.
Ta ngây thơ ngước mắt nhìn lên, cất giọng khẽ khàng: “Meo~”
Thái giám Tiểu Thuận Tử lập tức tiến lên, nhặt thanh chặn giấy lên.
Bạo quân lại cúi đầu xuống, ta lại “vô tình” đẩy cây bút rơi xuống.
Ôi chao, vui thật đấy!
Ta vẫy đuôi.
Ta ngồi trên bàn đẩy, Tiểu Thuận Tử đứng bên nhặt, cứ thế không ngừng.
Cho đến khi trên bàn chỉ còn lại một khối ngọc tỷ vuông vức.
4
“Tiểu tổ tông, đây là ngọc tỷ đấy!”
Tiểu Thuận Tử sợ đến hồn xiêu phách lạc, muốn ngăn lại cũng không dám, khúm núm dỗ dành: “Ngài có muốn ăn khô cá không? Ngự thiện phòng vừa làm khô cá mới, nô tài dẫn ngài đi ăn nhé?”
Ta giả vờ không nghe thấy, không ngẩng đầu lên, chỉ đưa ra móng vuốt nhỏ thử đẩy nhẹ khối ngọc tỷ…
Không động đậy.
Hừ, thứ này cũng nặng phết!
Ta lại cẩn thận dùng móng vuốt đẩy nhẹ thêm một lần nữa.
Khối ngọc tỷ cuối cùng cũng dịch chuyển một chút.
Đuôi của ta phấn khích mà vẫy qua vẫy lại, cả người rạp xuống, chuẩn bị thêm một lần nữa.
Ngay lúc ấy, gáy ta bị túm lấy, cả thân mèo bị bạo quân nhấc lên giữa không trung.
Ta rụt cổ lại, vẻ mặt vô tội, co đuôi lại nhìn hắn.
Đáng giận…
Ta đã bị phong ấn!
Không dám làm càn nữa, chờ lúc tay bạo quân thả lỏng, ta chột dạ nhảy xuống khỏi bàn.
Hết cách, bạo quân này thật sự vô cùng nhạy bén. Rõ ràng ta đã ngụy trang rất kỹ, nhưng vẫn nhanh chóng bị hắn phát hiện ra dường như ta có thể hiểu được tiếng người.
May thay, ta kịp thời giả ngu, hắn không phát hiện ra ta là yêu tinh, thậm chí còn khen rằng ta thông minh như… một con chó.
Ta mua vui cho ngươi đấy à!
Đường đường là yêu tinh đời thứ hai như ta, mà lại bị mắng là chó!
Ta nhanh chân chạy đến trụ cào móng vào, cào đến “cạch cạch” mà xả cơn bực. Đợi khi ta hấp thụ đủ tử khí đế vương, thành công hóa thành hình người, liền sẽ đi tìm phụ mẫu vô trách nhiệm kia!
Thế nhưng không hiểu tại sao, dù đã hấp thụ nhiều tử khí đế vương như vậy, nhưng ta vẫn mãi chưa thể hóa thành hình người, cứ mắc kẹt tại cảnh giới này, lên chẳng được mà xuống cũng không xong.
Chớp mắt ta đã ở trong hoàng cung được ba tháng.
Trong ba tháng này, ta được nuôi nấng béo tốt, nhưng việc tìm kiếm phụ mẫu lại không tiến triển chút nào.
Bạo quân quản rất chặt, không cho ta ra khỏi cung, còn phái mấy tên ám vệ thần xuất quỷ nhập theo dõi ta.
Ta nhớ lại lời phụ thân từng nói rằng gia gia ta từng làm quan, nên mỗi ngày đều chạy đến ngự thư phòng, nằm trên bàn lén đọc tấu chương, mong tìm được chút manh mối về phụ thân…
Nhưng chưa tìm thấy phụ thân, thì bạch nguyệt quang của bạo quân đã trở về kinh thành.
5
Ngày bạch nguyệt quang nhập cung, lễ nghi tổ chức lớn vô cùng.
Thái hậu thậm chí còn đặc biệt cho phái loan kiệu đón nàng. Cảnh tượng ấy, người không biết còn tưởng là đón hoàng hậu.
“Lễ ca ca…”
Bạch nguyệt quang mặc một bộ váy lụa trắng tinh, dáng vẻ mềm mại yếu ớt, nhìn thôi đã thấy thương xót.
Ta nằm trên chân của bạo quân Cố Lễ, đưa chân lên nghiêm túc liếm lông, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn vị hoàng hậu tương lai được truyền tụng kia.
Hừm.
Ta liếm xong một bàn chân, liền chuyển qua bàn chân khác.
Ánh mắt quyến rũ mà không mất đi vẻ thuần khiết kia, cũng chỉ hơi kém hơn A Tô của ta một chút mà thôi.
“Sao nào, nhìn đẹp lắm à?” Cố Lễ không để ý đến bạch nguyệt quang, chỉ cười xoa đầu ta: “Trước đây khi liếm lông ngươi đâu có thiếu tập trung như vậy, hôm nay sao lại trông như mất hồn thế?”
Bạch nguyệt quang bị lạnh nhạt, vẻ mặt thoáng chút uất ức, nhưng nghe thấy lời Cố Lễ, đôi mắt nàng lập tức sáng lên.
Có lẽ nàng cũng đã nghe về ta, ngay lập tức ân cần nhìn về phía ta.
“Lễ ca ca, đây là con mèo huynh nuôi sao? Thật sự rất đẹp, rất đáng yêu. Không ngờ Lễ ca ca lại thích giống mèo này.”
Bạch nguyệt quang nhẹ nhàng nâng tay, vén lọn tóc bên tai, cười dịu dàng nói: “Nhắc mới nhớ, giống mèo này thật sự hiếm thấy. Muội còn nhớ hồi nhỏ Lễ ca ca từng nuôi một con giống y hệt, chỉ tiếc là không biết vì sao, chưa được hai ngày đã bỏ đi…”
Ngay lập tức, tai ta dựng thẳng lên.
Hả? Hả hả hả?
Bạo quân trước đây cũng từng nuôi mèo??
Còn giống hệt ta????
Gần như ngay tức khắc, những câu chuyện mà A Tô hay kể về thế thân hiện lên trong đầu ta.
Lẽ nào đây chính là… cái gọi là thế thân?
Ta là thế thân?!
Một miêu tinh cao quý như ta, mà lại chỉ là thế thân của một con mèo phàm?!!
Ta không thể tin nổi mà trừng to mắt, dừng liếm chân, ngoái đầu nhìn Cố Lễ.
Cố Lễ thoáng ngạc nhiên nhìn ta, nhưng… hắn không hề phủ nhận lời bạch nguyệt quang vừa nói.
“Meo!!!”
Ta cong lưng phồng lông, hằn học với hắn, sau đó vèo một cái biến mất.
“Nhóc lông xù!”
Phía sau vọng lại giọng Cố Lễ.
Nhóc lông xù cái đầu ngươi!
Ta không thèm để ý, chạy thẳng một mạch ra khỏi tẩm cung, lao về phía ngoài cung.
Thôi vậy, không hóa thành hình người thì không hóa thành hình người. Nay ta đã luyện được kỹ năng làm nũng thành thạo, dù chẳng biết săn mồi… nhưng nếu rời cung rồi, ta cũng chẳng sợ chết đói!
Ta phải đi tìm phụ mẫu của ta!
Cố Lễ, ngươi đi mà tìm con mèo khác làm thế thân đi!