Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Cổ Đại MÈO CON CỦA BẠO CHÚA Chương 1 MÈO CON CỦA BẠO CHÚA

Chương 1 MÈO CON CỦA BẠO CHÚA

4:43 chiều – 05/12/2024

Năm ta nhập cung, vừa tròn mười bốn tuổi.

Khi bạch nguyệt quang của bạo quân trở về, ta đang nằm trong lòng hắn làm nũng.

Người trong cung đều nói, nàng ấy sẽ là Hoàng hậu tương lai.

Nhưng điều ấy thì liên quan gì đến ta?

Ta nhẹ nhàng vươn vai, không chút kiêng dè nằm dài trên chân bạo quân nhấm nháp khô cá nhỏ.

Dù nàng ấy có là Hoàng hậu, thì cũng phải lấy lòng ta.

Bởi lẽ, ta chính là tiểu miêu được bạo quân yêu chiều nhất.

1
Mười bốn tuổi, đối với một con mèo, đã được coi là già.

Nhưng ta thì không giống như những con mèo khác. Ta là yêu tinh thế hệ thứ hai, sinh ra đã là miêu yêu. Dù không tu luyện, cũng có thể sống thêm một hai trăm năm.

Tuy nhiên, chẳng phải vừa bước vào cung là ta đã được bạo quân sủng ái.

Phụ mẫu vô trách nhiệm của ta, vào một buổi sáng trời trong nắng ấm, đã trốn xuống nhân gian hưởng thụ thế giới riêng của hai người. 

Trước khi đi, còn để lại lá thư, dặn ta ngoan ngoãn ở nhà, không được chạy lung tung, chờ họ đủ ngoạn đủ rồi sẽ quay về.

Thật nực cười.

Nếu ta mà biết nghe lời, chẳng phải sẽ phụ dòng máu cao quý của mình hay sao?

Họ vừa bước đi giây trước, giây sau đã bị ta theo sau. Kết quả… ta bị lạc.

Lần đầu tiên xuống núi, ta vô tình bị lạc tới kinh đô, toàn thân lấm lem, bộ dạng cực kỳ thảm hại.

Lúc ta đang ngơ ngác nhìn đường phố phồn hoa, không biết làm gì, đột nhiên có một cái bao tải từ trên trời giáng xuống

Không biết là tên khốn kiếp nào! Lại nhốt ta vào trong bao tải!

Khi ấy, ta đói đến mức đầu óc quay cuồng, định vận phép thoát ra, thì nghe đám người bắt ta tán gẫu, nói rằng muốn đưa ta vào cung làm ngự miêu.

Ngự miêu?

Ta giương móng vuốt định giãy giụa thì lặng lẽ thu về.

Ta nằm yên.

Phụ thân từng nói, đồ ăn trong hoàng cung vô cùng ngon.

Nước miếng thèm thuồng bất giác chảy ra từ khoé miệng.

Thế nhưng, thật không ngờ ta vì đói mà nhẫn nhịn để vào cung… đến nơi lại phát hiện chẳng có bữa ăn nào dành cho ta!

Lúc đó ta mới biết, cung cấm cần một lượng lớn mèo là vì lũ chuột trong cung quấy nhiễu. Nếu cho mèo ăn no, chúng sẽ không thèm bắt chuột nữa.

Ta buồn bã đến mức chỉ muốn chết.

Dẫu ta là mèo, nhưng ta không bao giờ ăn chuột!

Phụ thân ta là người phàm, lại là một đầu bếp giỏi, còn là kẻ si mê thê tử đến phát cuồng. Từ khi cưới mẫu thân ta, ông chưa từng để bà phải đi săn bắn, tất nhiên ta cũng ít khi ăn thịt chuột.

Vì thế, khi các nhũ mẫu trong cung kiểm tra khả năng bắt chuột của bọn mèo, biểu hiện của ta thật đặc biệt… nổi bật.

Những con mèo phàm khác chỉ một cú đã tóm được ngay một con chuột béo, rồi ăn thịt nó rất sung sướng. Còn ta thì loay hoay mãi mới bắt được một con chuột nhỏ. Ngay sau đó, lại bị một con mèo đen sứt tai giật mất.

Nó thậm chí còn vung móng vuốt hất ta lăn tròn ba vòng trên đất, đầu óc choáng váng, đến khi dừng lại thì mọi thứ đã mờ mịt.

Chính vào lúc ấy, bạo quân xuất hiện.

“Hừ.”

Nam nhân lướt qua ta, cười lạnh lẽo.

Dân gian đồn rằng vị hoàng đế này bạo ngược vô đạo, mặt xanh nanh dài, ba đầu sáu tay, mỗi ngày ăn thịt mười đứa trẻ.

Thế nhưng, không ngờ hắn lại có làn da trắng nõn, ngũ quan sắc sảo, sống mũi cao thẳng, lông mi đen nhánh như cánh quạ. Nếu không phải cung nhân hành lễ với hắn, ta cũng chẳng nghĩ hắn là bạo quân. 

Hắn thậm chí còn đẹp hơn hồ ly yêu tinh A Tô trên núi bên cạnh!

Nghe nói mèo nào bắt chuột giỏi sẽ được giữ lại, mèo nào bắt kém sẽ bị đuổi đi.

Không có cơm ăn, ta vốn định nhân cơ hội này rời khỏi đây.

Nhưng bất ngờ thay, ta chợt phát hiện ra điều gì đó.

Nhìn thấy cung nhân định xách ta đi, toàn thân ta run lên. Trong đầu gấp rút nhớ lại những chiêu làm nũng của mẫu thân với phụ thân, rồi co chân nhảy phốc lên như viên pháo nhỏ, lao thẳng vào lòng bạo quân.

“Meo~!”

Ngẩng đầu, ta ra sức cọ vào người hắn bằng cái đầu đầy lông xù, giọng điệu mềm mại: “Meooo~~”

Nam nhân túm gáy ta bỗng khựng lại.

Hừm.

Ta đắc ý, lại cọ thêm vài cái.

Mẫu thân nói, đây là thiên phú của giống loài chúng ta.

Không ai có thể cưỡng lại khi chúng ta làm nũng.

Không một ai!

2
Có lẽ đây giống như truyền thuyết: “Tiểu miêu, ngươi đã thành công thu hút sự chú ý của Trẫm.”

Hẳn là bạo quân đang cho rằng ta khác biệt với đám mèo tầm thường, là đóa hoa độc nhất vô nhị.

Vì vậy, trong khi những con mèo khác phải vất vả bắt chuột ăn đỡ đói, ta đã trở thành mèo ngự số một.

Nằm trên đệm lông ngỗng mềm mại, ăn cá khô do ngự phòng chế biến, bên cạnh còn có hai cung nữ mỹ miều hầu hạ.

Mẫu thân từng dạy rằng, mèo tộc ta trời sinh cao quý, phải để người khác hầu hạ, gãi ngứa, xoa bóp mới hợp đạo.

Thế nhưng, bạo quân lại giữ vẻ cao ngạo, chẳng hứng thú giúp ta gãi ngứa.

Không sao cả.

Tự mình động tay, áo cơm đầy đủ.

“Meo!”

Phàm nhân! Gãi ngứa cho ta là phúc phận của ngươi!

“Phạch!”

Cây bút trong tay bạo quân bị ta cọ rớt xuống, ngòi bút quệt lên giấy, để lại một vệt mực lớn.

“Meo.” Ta ngước đôi mắt hai màu lam lục, ngây thơ chớp chớp, lại cọ nhẹ vào tay hắn, rồi lén hít một hơi.

A…

Lượng tử khí phát từ người đế vương rất nồng đậm này!

Thật sảng khoái!

Đây chính là lý do ta quyết định ở lại.

Tử khí của đế vương vây quanh thân hắn!

Tử khí đế vương này chính là đại bổ!

Chỉ cần hít một hơi thôi đã bằng mấy đêm ta hấp thụ linh khí nơi núi sâu quê nhà!

Thế nhưng, điều kỳ lạ là, truyền thuyết kể rằng tử khí đế vương là loại chính khí cương trực, vô biên vô tận. Yêu ma tà mị sợ nhất thứ này, đừng nói là hít, ngay cả đến gần cũng không dám, chạm một chút liền tan thành tro bụi!

Ấy vậy mà ngày đầu gặp hắn, tử khí này lại không ngừng lôi kéo ta, hít vào chỉ thấy khoan khoái lạ thường, pháp lực tăng vùn vụt, toàn thân dễ chịu.

Thậm chí, cảm giác như chẳng bao lâu nữa, ta đã có thể biến thành hoá hình người! 

Lẽ nào là vì ta không mang chút khí huyết tanh tưởi nào, là một yêu tinh tốt, nên tử khí không bài xích, thậm chí còn tự nguyện để ta hấp thụ?

Ta vừa nghĩ ngợi vừa lén hít thêm một hơi.

“Ngươi sao thế? Có rận à?”

Đang hăng say cọ cọ, bạo quân đặt tấu chương xuống nhìn ta.

Ngươi mới có rận!

“Meo!” Ta bất mãn kêu lên một tiếng.

Có lẽ vì hấp thụ quá nhiều, ta hơi ngà ngà như say rượu, gối đầu lên bàn tay của hắn. 

Hắn hứng thú bóp nhẹ phần da gáy ta, hỏi: “Sao lại dính người như vậy?”

Không biết vì sao, giọng nói ấy có vài phần bất lực, nhưng lại lẫn chút yêu chiều, nghe vào tai tựa hồ như sủng ái.

Bạo quân rốt cuộc cũng hạ bỏ vẻ cao ngạo, xoa xoa đầu ta.

Ta hưng phấn ưỡn người lên, nhắm mắt tận hưởng.

Có lẽ đã nhận ra trách nhiệm của mình, bắt đầu có ý thức làm “nô tài xúc phân,” cả buổi chiều bạo quân hầu hạ ta rất tốt khiến ta rất thoả mãn. Đến tối, khi ta theo hắn bước vào tẩm cung, không còn ai ngăn cản ta nữa.

Ta vui vẻ hấp thụ tử khí của đế vương cả một đêm.

Chỉ là…

Bạo quân chống người ngồi dậy, cổ áo lỏng lẻo, lộ ra xương quai xanh tinh tế cùng một phần cơ bắp rắn chắc. 

Mái tóc đen xõa trên giường, cả người tựa như bức tranh mỹ nam tuyệt sắc.

Nếu như… hắn không đang nghiến răng trừng mắt nhìn ta.

“Ngươi mà không ngủ, Trẫm sẽ ném ngươi ra ngoài cho sói ăn!”

Ôi chao, thật đáng sợ!

Khi ta còn chưa cai sữa, ngay cả phụ thân cũng không dùng những lời này để hù dọa ta.

Huống chi nếu gặp sói thật, chỉ cần tỏa ra chút yêu khí, kẻ vẫy đuôi bỏ chạy lại chẳng phải là bầy sói hay sao?

Ta kiêu ngạo ngẩng đầu cao quý, giả vờ không nghe, tiếp tục tung tăng trên xà nhà.

Không còn cách nào khác, mèo tộc cao quý như ta, ban đêm tỉnh táo, ban ngày mới ngủ. Huống hồ, tử khí đế vương vừa hấp thu quá nhiều, toàn thân ta vô cùng phấn khích, muốn bộc phát sức mạnh bên trong!

Hay còn gọi là… muốn phá nhà!

Cung điện quả không hổ danh là cung điện! 

Nhìn kìa, xà nhà thẳng tắp rộng lớn, hơn hẳn cái xà gỗ nhỏ ở nhà ta!

Bạo quân giật giật gân xanh trên trán, nhịn không được cười lạnh: “Không nghe lời, đúng không? Được thôi. Mai Trẫm sẽ hạ lệnh không cho ngươi ăn, để ngươi đi bắt chuột!”

Ta: “!!!”