Hắn thực sự đã chịu trách nhiệm với ta.
Toàn bộ hạ nhân trong phủ, gặp ta đều kính cẩn gọi một tiếng “Phu nhân”.
Bất kỳ món ăn nào ta buột miệng nhắc đến, chỉ trong chớp mắt sẽ được nha hoàn dâng lên bàn.
Tòa viện này nằm ở nơi hẻo lánh, trong phủ lại không có mấy người.
Thật ra cũng không tệ.
Nhưng ta trời sinh nhát gan, lỡ gây ra chuyện sai trái, chỉ sợ bị mẫu thân trách phạt, trong lòng chỉ mong nhanh chóng về nhà.
Quyết tâm đã định, ta chuẩn bị đi tìm Dung Ly để thú nhận mọi chuyện.
Thế nhưng, vừa bước vào tiểu viện, ta liền trông thấy hắn đang nửa quỳ trên mặt đất.
Bàn tay trái khẽ siết trong không trung, yêu thú bị trói chặt trên mặt đất trong nháy mắt liền thân đầu cách biệt.
Dung Ly vận huyền y, cúi mắt lạnh lùng nhìn xuống đống huyết nhục hỗn độn.
Chỉ nhàn nhạt phân phó thuộc hạ lấy ra yêu đan cho hắn.
Trên vạt áo hắn vẫn chỉnh tề như cũ, sạch sẽ không nhiễm một giọt máu.
Như thể mọi chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác của riêng ta.
Dù đều là yêu tộc, nhưng hồ yêu chúng ta trời sinh tùy hứng, phóng đãng.
Ngoại trừ lần vô tình bắt gặp hùng yêu tàn sát đồng tộc trước kia, ta chưa từng chứng kiến cảnh tượng nào như thế.
Ta ngây người đứng sững tại chỗ.
Dung Ly xoay người lại, lúc này mới nhìn thấy ta đang đứng bên cạnh.
Hắn thu liễm sát khí, giọng điềm nhiên:
“Đợi lâu rồi, đi dùng bữa thôi.”
Ta kinh hoảng nhìn thi thể trên mặt đất, còn chưa kịp phản ứng, thì thị vệ bên cạnh hắn đã cười nói:
“Phu nhân đừng sợ, hắn là tự chuốc lấy.”
“Dám lừa gạt, phản bội công tử, đây chính là kết cục.”
Ta: “…”
Thật sự rất muốn chạy trốn mà!
Nhưng không thể trốn thoát được.
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Từ miệng nha hoàn Hoa Linh, ta biết được hắn không lâu trước đây vừa mới khỏi trọng bệnh.
Trưởng lão trong tộc muốn mượn chuyện hỷ sự để xua bớt tà khí trên người hắn.
Thế nên mới sắp đặt hôn sự giữa hắn và một nữ tử hồ tộc.
Hắn chưa từng chủ động nhắc đến thân phận của mình.
Ta cũng không hỏi.
Có những chuyện, biết càng ít càng tốt.
Ta chỉ may mắn vì bản thân cũng là hồ tộc, nhờ vậy mà mới thuận lý thành chương tiếp nhận vở kịch này.
Dung Ly và ta vốn không cùng một đường.
Nếu ta biết quá nhiều bí mật của hắn, e rằng cả đời này cũng đừng mong rời khỏi tiểu viện này.
Có lẽ thấy ta thường xuyên thất thần, Hoa Linh nghĩ rằng ta và Dung Ly có khúc mắc, liền chủ động an ủi:
“Phu nhân có phải muốn ra ngoài đi dạo, nhưng lại sợ công tử không đồng ý không?”
Ta vội vàng gật đầu.
Hoa Linh bật cười:
“Chuyện này chẳng phải dễ sao?”
Nàng ta nheo mắt, nét mặt thoáng vẻ tinh quái.
“Phu nhân cứ nhân lúc chăm sóc công tử mà làm nũng một chút là được mà!”
5
Làm nũng vốn không phải chuyện khó.
Hồ tộc chúng ta giỏi nhất chính là mê hoặc lòng người.
Huống hồ, ta đối với Dung Ly vẫn luôn ôm một phần áy náy, nên khi chăm sóc hắn cũng vô thức chân thành hơn vài phần.
Mỗi ngày đều có đại phu đến châm cứu và trích máu để chữa trị căn bệnh cũ của hắn.
Hàn thất được bố trí trong một hang động, lạnh lẽo như hầm băng.
Khi ta bước vào, liền trông thấy Dung Ly chỉ khoác một lớp trung y, nhắm mắt dưỡng thần.
Sắc mặt hắn nhợt nhạt, hàng mi thậm chí còn vương băng sương, có lẽ đã lạnh đến thấu xương.
Dẫu vậy, thân thể hắn vẫn ngay ngắn chưa từng lộ ra chút suy yếu nào.
Lòng ta chợt dâng lên một tia không đành, liền lặng lẽ rút lại bên cạnh hắn, dùng đuôi hồ ly quấn lấy vai hắn.
Lông hồ tộc vốn mềm mại ấm áp.
Đuôi của nữ hồ yêu lại càng được bảo dưỡng như lụa là trân quý.
Dung Ly rùng mình một cái, lập tức mở bừng mắt.
Thấy là ta, hàng mày nhíu lại, thoáng lộ vẻ không hiểu.
Ta khẽ nói:
“Sợ chàng lạnh.”
Đồng thời, ta lại kéo đuôi chặt thêm một chút.
Giọng hắn chậm lại, mang theo vài phần nhẫn nại:
“Ta không sao, nàng ra ngoài đi.”
Ta do dự một lát, nhớ đến lời của Hoa Linh, liền lắc đầu.
Hai người lặng lẽ đối diện thật lâu.
Trong động băng giá rét, sương mù vấn vít khắp nơi.
Rốt cuộc, ta không nhịn được mà hắt hơi một cái.
Dung Ly mở mắt, thở dài một hơi, rồi khẽ vẫy tay:
“Lại đây.”
Ta cẩn thận dịch sát lại gần hơn một chút.
Ngay lúc ấy, một đôi cánh màu đen nhánh chậm rãi mở ra từ sau lưng hắn, bao trùm lấy ta đang ngồi bên cạnh.
Trong thoáng chốc, sương lạnh xung quanh dường như tan đi không ít.
Dung Ly trước giờ chưa từng để lộ chân thân trước mặt ta, ta cũng không biết hắn thuộc loài yêu thú gì.
Ta ngây ngốc nhìn đôi cánh ấy.
Trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất.
“A…”
“Thì ra Dung Ly là một… chú chim nhỏ à?”
Sau này, mỗi lần hắn châm cứu, ta đều ngoan ngoãn rúc vào lòng hắn để giúp hắn giữ ấm.
Không biết có phải nhờ vào bộ lông hồ ly của ta hay không, nhưng đại phu lại cười khen rằng:
“Sắc mặt công tử dạo gần đây xem ra khá hơn hẳn.”
Dung Ly không nói gì, chỉ lặng lẽ cúi đầu nhìn ta.
Ánh mắt chạm nhau, ta lập tức tặng hắn một nụ cười lấy lòng.
Hắn thoáng dời mắt đi, vẻ mặt có chút không tự nhiên.
Buổi tối, khi Dung Ly uống thuốc, ta ghé lên thành ghế bên cạnh nhìn hắn.
Hắn bỗng nhiên ngước mắt lên, nhẹ giọng nói, giọng điệu cũng không còn lạnh nhạt như lần đầu gặp mặt nữa:
“Dạo gần đây, cứ thấy nàng có chuyện muốn nói.”
“Cứ nói thẳng ra đi.”
Ta ấp a ấp úng, mặt đỏ bừng.
Vốn định hỏi liệu có thể một mình đến Thanh Châu dạo chơi hay không.
Chỉ cần vào thành, ta chắc chắn sẽ tìm được cứ điểm của hồ tộc, xuất ra tộc ấn là có thể nhờ bọn họ đưa ta về nhà.
Nhưng lời vừa ra khỏi miệng, lại biến thành:
“Có thể ra ngoại thành Thanh Châu ngắm tuyết không?”
Dung Ly vẫn đang dưỡng bệnh, không thể để nhiễm phong hàn.
Chuyện ngắm tuyết đành phải để thị vệ và nha hoàn theo cùng.
Hắn uống hết bát thuốc, đặt chén xuống, thản nhiên nói:
“Đương nhiên là được, chỉ là—”
Ta lập tức căng thẳng, dựng thẳng tai lên lắng nghe.
Dung Ly ngước mắt nhìn ta, nghiêm túc nói:
“Chỉ là đêm tuyết rơi, trời nhanh tối.”
“Sợ nàng lạc đường, nhớ về sớm một chút.”
Ta: “…”
Vốn dĩ trong lòng đã chột dạ, nghe câu này xong, lại càng cảm thấy như có kim châm trong tim.
Ý nghĩ trốn chạy bị ta mạnh mẽ đè nén xuống.
“Ta có thể đi đâu được chứ.”
Ta cười gượng gạo, cẩn thận đưa cho hắn một viên kẹo tùng tử.
Dung Ly vốn không thích ăn đồ ngọt.
Về sau, dưới sự dai dẳng của ta, cũng dần quen với mùi vị ấy.
Ta vỗ vỗ mu bàn tay hắn, nửa phần chột dạ, nửa phần lo lắng.
“Ngươi yên tâm đi.”
6
Nhưng đến đêm trước ngày xuất hành, cơ thể ta bỗng cảm thấy có chút bất thường.
Thật ra mấy ngày nay, ta đã lờ mờ nhận ra có điều gì đó không ổn.
Nhưng vì lúc nào cũng nơm nớp lo trốn chạy, nhất thời không để tâm.
Trong bữa ăn, ta chỉ ăn qua loa hai miếng rồi đặt đũa xuống.
Dung Ly phát giác điều lạ, khẽ ngước mắt, giọng điềm nhiên:
“Thân thể không thoải mái?”
Ta vội lắc đầu:
“Không… không có gì.”
Nhưng nhớ lại mấy hôm nay chẳng có chút khẩu vị nào, ta lại thật thà hỏi:
“Ngày mai có thể đổi sang mấy món thanh đạm hơn không?”
Vừa nói, ta vừa xoa xoa bụng, cười ngượng ngùng:
“Dạo gần đây luôn thấy đau bụng.”
Vài nha hoàn xung quanh lập tức lén lút trao đổi ánh mắt đầy vẻ vui mừng.
Ngay cả Dung Ly, người trước giờ luôn giữ vẻ trầm ổn cũng thoáng sững lại.
Nhưng bệnh đến bất ngờ, ngay trong đêm, ta đau bụng dữ dội, sốt cao đến mức gần như mê man.
Nha hoàn ra vào không ngớt, bên ngoài trở nên huyên náo.
Trong cơn mơ hồ, ta nghe thấy có người thì thào tranh luận:
“… Nếu thai này mất đi, e rằng sau này khó mà có con nối dõi…”
“… Nàng đau đến thế này, làm sao giữ được đến hậu kỳ… Mau đưa đến Linh Thụ…”
“… Nhưng đó là thần thụ ngàn năm mới nở hoa! Dù có dùng để dưỡng thai cũng chỉ vì huyết mạch cao quý của huyền tộc, làm sao có thể vì nàng mà—”
Bên ngoài, tiếng tranh cãi không ngừng vang lên.
Lẫn trong đó, ta mơ hồ nghe thấy giọng nói trầm thấp, kiềm chế cơn giận của Dung Ly:
“Mọi tội lỗi, ta gánh chịu.”
“Ngươi chỉ cần cứu nàng!”
Mơ mơ màng màng tỉnh dậy, trời đã sáng rõ.
Ta gắng gượng chống người ngồi dậy, Dung Ly tiện tay cầm lấy một chiếc áo khoác phủ lên vai ta.
“Tỉnh rồi? Nàng đã ngủ suốt hai ngày.”
Ta đỏ mặt, có chút ngượng ngùng:
“Còn thấy đói nữa.”
Dung Ly sai nha hoàn mang thức ăn lên.
Lại nhẫn nại hỏi:
“Còn chỗ nào không thoải mái không?”
Ta cúi đầu sờ bụng, hai ngày không ăn gì, bụng đã lép kẹp.
“Hình như gầy đi một chút.”
Dung Ly nhất thời á khẩu.
Hồi lâu sau, hắn mới nhẹ ho một tiếng:
“Trước hết cứ ăn đã.”