Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
blank
Xin chào
Cổ Đại THÊ TỬ YÊU KIỀU CỦA MA TÔN Chương 4 THÊ TỬ YÊU KIỀU CỦA MA TÔN

Chương 4 THÊ TỬ YÊU KIỀU CỦA MA TÔN

6:52 chiều – 22/02/2025

Nhưng trong lúc dùng bữa, Dung Ly lại khác thường, bỗng hỏi đến chuyện chị em và cháu chắt trong nhà ta.

“Nhà nàng có trẻ con không?”

Hắn nhấp một ngụm trà, giọng điệu như thể chỉ thuận miệng hỏi.

Ta chưa từng kể với hắn nửa lời về chuyện trong tộc.

Bởi lo sợ một ngày nào đó, khi chân tướng bại lộ, hắn sẽ tìm hồ tộc báo thù.

Ta chỉ có thể vắt óc bịa ra một câu chuyện:

“Trẻ con sao? Đại tỷ của ta có một tiểu cháu gái, mũm mĩm đáng yêu lắm.”

Dung Ly lại hờ hững hỏi tiếp:

“Nàng thích trẻ con không?”

Ta: “……”

Nhìn vẻ nghiêm túc trong mắt hắn, chẳng giống như đang nói đùa.

Ta cẩn trọng dò xét:

“… Chắc là có.”

Trong lòng hắn, ta hẳn là một người thích trẻ con nhỉ…

Lúc này, Dung Ly mới như thở phào nhẹ nhõm.

“Vài ngày nữa, ta phải về nhà một chuyến.”

Ta sững sờ.

Vì quá mức hưng phấn mà tai nghe lùng bùng, đến nỗi thấy môi Dung Kỳ khẽ mở khẽ khép, song những lời hắn thốt ra, ta chẳng nghe lọt lấy một câu.

Trong đầu chỉ có một ý niệm duy nhất.

Chẳng lẽ ta…

Rốt cuộc cũng có thể đào tẩu rồi…?

7

Hôm Dung Kỳ rời đi, trong phủ quả nhiên bận rộn vô cùng.

Không ngờ hắn chỉ về nhà một chuyến mà cũng bày ra trận thế lớn như vậy.

Ta theo lệ thường đến dâng thuốc.

Hôm nay, Dung Kỳ khoác lên người trường bào gấm đen, mái tóc đen nhánh buộc cao, đuôi phát đới thả dài sau lưng. So với gương mặt tái nhợt thuở trước, sắc diện hắn lúc này đã khá hơn nhiều.

Hắn uống xong thuốc, ta theo thói quen đưa viên kẹo tùng tử cho hắn, thế nhưng lần này hắn lại không nhận, chỉ tùy ý hỏi:

“Ngày thường, người nhà vẫn gọi ngươi thế nào?”

Ta nghĩ ngợi một lúc rồi đáp:

“A Phù.”

Dung Kỳ nhướn mày: “A Phúc? Là Phúc trong phúc khí ư?”

Ta suýt nữa tức chết, lập tức nắm lấy tay hắn, cẩn thận từng nét từng nét viết vào lòng bàn tay.

“Là A—Phù—”

“Phù trong phù dung—”

Hắn khẽ giọng hỏi: “Lần này không gạt ta chứ?”

“Đương nhiên là không!” Ta không nhận ra ẩn ý trong lời hắn, chỉ tức tối.

Khó lắm mới nói một câu thật lòng, vậy mà còn bị nghi ngờ.

“Từ bé, mẫu thân và các tỷ tỷ đều gọi ta như vậy!”

Ngẩng đầu, chỉ thấy Dung Kỳ cụp mắt nhìn ta, trong ánh mắt dường như ẩn ý cười.

Lúc này ta mới phát giác chẳng biết từ bao giờ, bản thân đã tự chui vào trong lòng hắn, hoảng hốt bật dậy.

Trong lúc lúng túng suýt nữa làm đổ cả chén trà.

“Xe ngựa đã chuẩn bị xong, mau đi đi…”

Vừa chạy khỏi tiểu viện, ta liền đâm sầm vào Hoa Linh.

Nàng hớn hở vô cùng, nét mặt rạng rỡ: “Nhà mẹ đẻ của phu nhân sắp đến thăm rồi!”

Như sét đánh ngang tai.

Tay ta run lên, túi thơm khẽ rung, viên kẹo tùng tử rơi lả tả xuống đất.

Nhưng ta chẳng còn tâm trí nào để nhặt lên, chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng.

Thế là.

Trong một đêm tuyết rơi.

Ta bỏ trốn.

8

Đại tỷ trong tộc xuất giá, cả tộc trên dưới đều rộn ràng hân hoan.

Ta cùng các tỷ tỷ khác nhận được hỷ tiền, liền rủ nhau ra phố ngắm hoa đăng.

Lần đó ta thực may mắn, vừa chạy tới trong thành thì trùng hợp gặp được xe ngựa của hồ tộc, nhờ vậy mới được đưa về phủ.

Người trong tộc thấy ta biệt vô âm tín đã lâu, tưởng rằng dữ nhiều lành ít, sớm chẳng còn hy vọng.

Nào ngờ ta chẳng mất một sợi tóc mà trở về, khiến ai nấy đều kinh ngạc lẫn vui mừng.

Chỉ có mẫu thân ta phát hiện điều bất thường.

Bị bà truy hỏi, ta đành kể hết mọi chuyện về Dung Kỳ.

Mẫu thân chau mày: “Dung Kỳ… Xưa nay chưa từng nghe có tộc nào mang họ Dung. Mà phủ đệ lại hẻo lánh như vậy, ngươi nói hắn chỉ là một con sơn tước* (*chim sẻ núi), có lẽ cũng chỉ là một tộc yêu thú không đáng nhắc đến mà thôi.”

Ta vẫn canh cánh trong lòng, nhỏ giọng hỏi: “Vậy con có thể quay lại tìm hắn không?”

“Tìm hắn?” Mẫu thân lập tức dựng mày liễu, tức giận trách mắng: “Việc ngươi làm mà để phụ thân ngươi cùng các trưởng lão trong tộc biết được, chắc chắn sẽ không tha cho ngươi đâu!”

Bà thấy ta ánh mắt chần chừ, trong lòng không khỏi lo lắng: “Chẳng lẽ ngươi… mang thai rồi?”

“Sao có thể chứ!” Ta trừng lớn mắt: “Nương! Ngoài lần đó ra, chúng con vẫn luôn ngủ riêng! Có mang thai hay không, con vẫn tự biết mà!”

Mẫu thân lười đôi co với ta, liền đặt tay lên cổ tay ta, vận pháp lực dò xét trong thân thể.

Mẫu thân trầm ngâm thật lâu, cuối cùng mới bán tín bán nghi thu tay lại.

“Quả thực không mang thai, nhưng mà…”

Ta sợ bà truy hỏi thêm về những chuyện giữa ta và Dung Kỳ, liền đỏ bừng mặt, vội vã thu tay, đẩy bà ra ngoài:

“Được rồi, nương đừng hỏi nữa!”

Bà gạt tay ta, nghiêm giọng nói:

“A Phù, nay con đã trở về phủ, chuyện cũ không thể nhắc lại nữa. Mấy tháng vừa rồi cứ coi như con còn non dại, chỉ là duyên nước chảy bèo trôi mà thôi.”

“Còn về con sơn tước kia, ta khuyên con nên quên đi.”

Ta chìm vào suy nghĩ, không hay biết nhị tỷ đã gọi ta mấy lần.

“Tam muội? Giang Hoài? A Phù!”

Ta giật mình hoàn hồn, mơ màng ngẩng đầu.

“Muội đang nghĩ gì thế?” Nhị tỷ gõ nhẹ vào trán ta: “Phải gọi muội là A Phù mới chịu đáp lời à?”

Lần trước ta lỡ miệng kể chuyện với mẫu thân, vô tình nói ra nhũ danh của mình trước mặt Dung Kỳ.

Mẫu thân tuy giận, nhưng vẫn tìm cớ đến gặp tộc lão, chỉ nói rằng thời gian ta mất tích e là đã đắc tội với ai đó, để tránh rắc rối về sau thì không nên nhắc tới cái tên A Phù nữa.

Thế nên từ đó, tộc nhân chỉ gọi ta bằng danh húy — Giang Hoài.

“Nhị tỷ có chuyện gì sao?” Ta vừa nói vừa xoa trán.

“Nhắc muội đừng quên mua chút mơ khô mang về.” Nhị tỷ nói: “Đại tỷ đang mang thai, thèm ăn đồ chua.”

Ta vừa nghĩ đến dáng vẻ gầy yếu của đại tỷ, liền thở dài: “Không biết đến lúc sinh nở, tỷ ấy có chịu nổi không nữa.”

“Phải đó,” nhị tỷ cũng lẩm bẩm: “Nếu có thể để Linh Thụ ấp trứng cháu gái, nào cần để đại tỷ chịu khổ như vậy.”

Linh Thụ.

Cái tên này nghe quen lắm.

Nhưng ta nhất thời không nhớ đã từng nghe ở đâu.

Ta nghi hoặc hỏi: “Linh Thụ gì cơ?”

Nhị tỷ bất đắc dĩ nhìn ta: “Bảo muội đừng suốt ngày chỉ lo chơi đùa với mấy muội muội, giờ mới biết cái gì là Linh Thụ sao? Đó là thần thụ trong cấm địa của Ma giới, nghìn năm mới nở hoa một lần. Nếu nữ tử của Huyền tộc không muốn chịu khổ khi mang thai, có thể nhờ Linh Thụ thai nghén thay mình.”

Ta khẽ nhíu mày, lẩm bẩm: “…Muội, hình như từng nghe qua rồi.”

“Đương nhiên rồi, tỷ với đại tỷ ở nhà không biết đã nói bao nhiêu lần rồi.” Nhị tỷ khẽ liếc ta, rồi lại hướng ánh mắt về phía cổng thành: “Có điều cấm địa chỉ có Ma Tôn mới vào được thôi.”

“À đúng rồi, nghe nói hôm nay tân Ma Tôn cũng trở về Đế Kinh đấy.”

Phố lớn trong đô thành chật ních người qua lại, vây chặt đến mức không lọt nổi một giọt nước.

Từ sau khi lão Ma Tôn băng hà, thiếu chủ kế vị.

Nhị tỷ vốn thích nghe mấy chuyện đồn đại chốn phố phường, lúc này kể chuyện cũng vô cùng rành rọt.

“Vị Ma Tôn này tính tình tàn nhẫn, từng vì ái thê qua đời mà thảm sát cả một ngọn núi.”

“Nhưng mấy năm nay một mình nuôi dưỡng tiểu nhi trưởng thành, cũng thật đáng thương.”

Không biết vì sao.

Ta đột nhiên nhớ đến Dung Kỳ.

Lúc rời đi, ta còn chưa kịp nói với hắn một lời.

Không biết hắn có giận không.

Nhưng nghĩ kỹ lại, trong khoảng thời gian ta và Dung Kỳ sống chung, đôi bên kính trọng như khách, chưa từng có hành vi vượt lễ.

Còn đêm đó… cũng chỉ là bất đắc dĩ.

Hắn chắc hẳn cũng chẳng có tình cảm gì với ta.

Tự nhiên sẽ không giống vị Ma Tôn kia, bi thương đến mức phát cuồng.

“A Phù——”

Chợt có người gọi ta.

Các tỷ tỷ liền căng thẳng như gặp đại địch, vội vàng ra hiệu giữ im lặng.

Một thiếu niên Hổ tộc ngốc nghếch gãi đầu, cười trừ: “Xin lỗi, ta quên mất.”

Hách Viêm tiến lại gần, cười thân thiện: “Hoài Hoài, phía trước có một quán bán hoành thánh ngon lắm, ta đưa muội đi thử nhé—”

Các tỷ tỷ nhìn nhau, khóe môi khẽ cong, rồi cười cười lùi lại mấy bước.

Chỉ còn ta và Hách Viêm đứng giữa dòng người tấp nập.

Ta và Hách Viêm lớn lên bên nhau từ bé, có thể coi là thanh mai trúc mã.

Tộc trưởng hai bên sớm đã có ý tác hợp cho chúng ta.

Nhưng ta chỉ coi hắn như huynh trưởng.

Làm sao ta không hiểu tâm ý của thiếu niên kia, chỉ là trong lòng có chút bối rối, không biết nên nói rõ với hắn thế nào.

Đúng lúc đó, ngón tay út của ta đột nhiên bị ai đó móc lấy.

“Chào tỷ…”

Cúi đầu nhìn xuống, ta thấy một bé trai.

Nó chưa hoàn toàn hóa thành nhân hình, trên đỉnh đầu vẫn còn hai cái tai thú nhỏ.

Lúc nói chuyện, đôi tai bé con khẽ động đậy.

Nó ngẩng đầu nhìn ta, đôi mắt tròn xoe.

Giọng nói mềm mại vang lên.

“Con bị lạc mất phụ thân rồi.”

“Xin hỏi, tỷ có biết Ngọc Đài Cung ở đâu không?”

9

Hách Viêm nói cho bé trai biết đường đến Ngọc Đài Cung, nó nghe được một nửa lại như chưa hiểu hết, nhưng vẫn nghiêm túc hành lễ.

“Đa tạ công tử.”

Ta nhìn bóng dáng nhỏ bé ấy len lỏi vào dòng người, trong lòng không yên, vội gọi lại:

“Tiểu đệ đệ——”

Nó quay đầu, ánh mắt ngây thơ mờ mịt.

Trong khoảnh khắc ấy.

Ta bỗng thấy có chút quen mắt.

Nhanh chân bước đến trước mặt nó, ta cúi xuống, nở nụ cười hiền hòa:

Ngọc Đài Cung cách đây khá xa, tỷ đưa đệ đi nhé?”

Bé trai cúi đầu, dùng bàn tay mũm mĩm nắm lấy vạt áo, vẻ mặt có chút lưỡng lự:

“Nhưng… như vậy có làm phiền tỷ không?”

“Không đâu.”

Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của nó, lòng ta không hiểu sao chợt mềm đi.

“Ta về phủ cũng đi ngang qua Ngọc Đài Cung.”